Sảng Khoái Hết Cỡ! Cô Con Gái Ruột Cực Ghét Tất Cả Mọi Người Như Nhau - Chương 150: Không Thể Giết Họ

Cập nhật lúc: 02/03/2026 14:02

Cố Yến nhìn dòng tin tức và bình luận như bão lũ trên mạng — toàn thân lạnh toát, ánh mắt trống rỗng vô hồn, tay cầm điện thoại run rẩy…

Chiếc điện thoại trượt khỏi tay anh ta, rơi xuống nền đá lạnh buốt…

Tất cả… đã quá muộn rồi.

Cố Yến c.h.ế.t sững.

Hoàn toàn tiêu tan.

Danh tiếng sụp đổ.

Sơn Hải Giải Trí không còn đường cứu vãn.

Tập đoàn Cố thị chắc chắn sẽ hứng cú đòn chí mạng.

Lần này, anh ta không còn cửa xoay chuyển tình thế nữa.

Không phải Cố Yến không định lo cho mẹ Lâm Thu Yến.

Nhưng hôm đó anh ta bị Sở Y Y đ.á.n.h bị thương, bận tối mắt tối mũi.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, lại bị cuốn vào các yêu cầu của Sở Y Y, thế là... quên béng lời hứa.

Đáng c.h.ế.t.

Tại sao Sở Y Y lại luôn gặp may mắn đến thế?

Từ ngày Sở Y Y dứt khoát rời khỏi nhà họ Cố, đoạn tuyệt quan hệ, như thể được thần may mắn nhập xác vậy.

Tham gia show sinh tồn, bao nhiêu nghệ sĩ bị lật thuyền, riêng cô thì lội ngược dòng, nhận cơn mưa lời khen, nổi tiếng toàn cầu.

Lần này anh ta đã tính toán kỹ lưỡng, cho người phá hủy toàn bộ camera giám sát, vậy mà vẫn có người quay được video minh oan cho cô!

Cô chỉ phải vào đồn công an vài tiếng rồi được thả ra.

Sao mà đời bất công đến vậy?

Sao mọi may mắn đều đổ dồn về phía cô?

Anh ta cũng đâu có kém cạnh gì, cũng nỗ lực biết bao…

Thế mà vận rủi thì cứ nhắm đúng anh ta mà giáng xuống!

Cố Yến nhắm mắt lại, hít sâu một hơi.

Bình tĩnh lại, anh ta cúi xuống nhặt điện thoại lên.

Sau đó trở về phòng bệnh, thay đồ, lén rời khỏi bệnh viện.

Tại biệt thự nhà họ Cố.

Trong căn phòng âm u ở tầng hầm thứ hai.

Cố Kiến Quốc và Cố Minh Châu vẫn đang đùn đẩy trách nhiệm, tranh thủ thời gian thuyết phục Lý Ngọc rằng:

“Hãy g.i.ế.c kẻ còn lại, tha cho anh/con đi!”

Lý Ngọc mặt lạnh như tiền, tay cầm con d.a.o găm run bần bật.

Không phải bà ta định nghe họ lè nhè, chẳng qua là…

Lần đầu g.i.ế.c người, tay không khỏi run.

Bà ta thấy mình… vô dụng quá.

Hai kẻ đó — không chỉ phản bội bà ta, còn mưu sát con trai bà ta.

Vậy mà bà ta vẫn không dám ra tay?

Không được!

Phải làm!

Hôm nay là hạn ch.ót, không thể do dự thêm nữa.

Cho dù sợ, cũng phải động thủ!

Lý Ngọc nghiến răng, siết c.h.ặ.t con d.a.o, từ từ giơ tay lên, đầu d.a.o chĩa thẳng vào Cố Kiến Quốc.

Bà ta định kết liễu ông ta trước.

“Mẹ! Đừng g.i.ế.c người!”

Cánh cửa đột ngột bật mở, Cố Yến xuất hiện ở ngưỡng cửa, dáng cao lớn, giọng kiên quyết.

“Keng!”

Con d.a.o trong tay Lý Ngọc rơi xuống đất, va vào nền đá vang lên một âm thanh ch.ói tai.

Lý Ngọc tái mặt, cuống quýt hỏi:

“Yến Nhi, sao con lại về? Sao con biết được chỗ này?!”

Cố Kiến Quốc vừa thấy Cố Yến, như bắt được phao cứu sinh, giãy dụa điên cuồng, kích động hét:

“Yến Nhi, mau thả ba ra! Ba mất m.á.u nhiều quá, cần đi bệnh viện!

Mẹ con điên rồi! Bà ta định g.i.ế.c ba! Con mau gọi cảnh sát bắt bà ta đi!”

Cố Minh Châu cũng nức nở:

“Hu hu hu, anh ơi cứu em với, mẹ đ.á.n.h em đau quá… em chưa từng chịu ấm ức như thế này… anh luôn thương em mà, mau thả em ra đi…”

Ánh mắt Lý Ngọc tối sầm lại.

Bà ta cúi xuống nhặt d.a.o, không nói một lời, quay người định đ.â.m thẳng vào Cố Kiến Quốc.

Cố Yến nhanh ch.óng lao tới, nắm lấy cổ tay mẹ, giật mạnh con d.a.o ra khỏi tay bà ta.

“Mẹ, bình tĩnh lại đi. Mẹ không thể g.i.ế.c người được.

Dù con không tố cáo mẹ, nhưng với công nghệ giám định pháp y bây giờ, vẫn sẽ tìm ra hung thủ thôi.”

Lý Ngọc nước mắt giàn giụa, giọng nghẹn ngào đầy phẫn uất:

“Mẹ biết!

Nhưng dù có phải đền mạng, mẹ cũng muốn g.i.ế.c c.h.ế.t hai con súc sinh này!

Yến Nhi, con không biết đâu!

Đêm hôm con nhập viện, tụi nó không những không đi theo, mà còn ngồi ở nhà bàn cách g.i.ế.c con đó!”

Cố Yến nhẹ giọng:

“Con biết. Nhưng g.i.ế.c người không phải cách giải quyết.”

Cố Kiến Quốc thấy vậy thì đắc ý, còn liếc xéo Lý Ngọc đầy khiêu khích.

Lý Ngọc hốt hoảng:

“Không g.i.ế.c thì biết làm gì bây giờ?! Còn chuyện của Y Y thì sao?!

Con đưa d.a.o lại đây! Con cứ quay lại viện, mẹ gánh hết! G.i.ế.c xong hai kẻ này, nhà mình coi như được thanh tẩy, không còn gánh nặng nữa!”

Cố Yến trầm giọng:

“Mẹ, mẹ lên lầu trước đi.

Chuyện của Sở Y Y đã có kết luận rồi. Mẹ không cần gánh tội thay ai nữa.”

Lý Ngọc sửng sốt:

“Có kết luận rồi? Là kết luận gì?!”

Cố Yến nói:

“Mẹ lên trước đi. Một lát nữa con sẽ kể hết, hoặc mẹ cứ lên mạng là biết ngay.”

Lý Ngọc nhìn con trai, thấy dáng vẻ điềm nhiên của anh ta, đành tạm tin, rảo bước rời đi.

Cố Kiến Quốc lập tức oán trách:

“Yến Nhi, mau cởi trói cho ba! Mẹ con điên rồi, làm ba bị thương nặng, mất m.á.u không ít đâu! Ba phải vào viện ngay!”

Cố Minh Châu cũng kêu gào:

“Anh ơi, cứu em với! Người em đau lắm! Mẹ quá tàn nhẫn, em chưa bao giờ chịu cảnh như thế này… hu hu…”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.