Sảng Khoái Hết Cỡ! Cô Con Gái Ruột Cực Ghét Tất Cả Mọi Người Như Nhau - Chương 153: Sở Y Y Lại Vào Đồn Cảnh Sát

Cập nhật lúc: 02/03/2026 14:02

Dưới đoạn video thú tội của Cố Yến, số bình luận đã vượt mốc một triệu, mà phần lớn đều là gạch đá.

[Quá độc ác! Là anh trai ruột đấy, thế mà lại bày ra thủ đoạn tàn nhẫn đến mức ấy, còn hại c.h.ế.t cả một người vô tội!]

[Anh ta còn chối bay, bảo không ép Lâm Thu Yến! Biết rõ người ta túng thiếu, thương mẹ, nắm đúng điểm yếu để “gợi ý” như vậy chẳng phải ép thì là gì?]

[Quá đáng sợ! Nhận tội mà mặt vẫn lạnh tanh, chẳng có chút hối hận nào hết!]

[Loại người này nên nhốt vĩnh viễn!]

[Có lẽ anh ta không bị tuyên án t.ử hình đâu. Bởi về mặt pháp lý, anh ta không ép buộc trực tiếp, mà là dụ dỗ. Lâm Thu Yến lại là người trưởng thành, có khả năng tự quyết. Khả năng lớn là anh ta bị xử tội vì vu oan giá họa cho Sở Y Y, biến một người vô tội thành hung thủ g.i.ế.c người – tội này thì ác không còn gì để nói.]

[Thâm như cáo già! Anh ta bày ra kế hoạch bảo Lâm Thu Yến tự sát, rồi đẩy sạch trách nhiệm, đúng là cáo đội lốt người!]

Lý Ngọc đọc từng dòng bình luận mà lòng đau như d.a.o cắt.

Bà ta siết c.h.ặ.t điện thoại, tay run lên.

Không lâu sau, cảnh sát khám xét toàn bộ biệt thự nhưng không tìm thấy bóng dáng Cố Yến.

Một cảnh sát nói với bà ta:

“Nếu bà có tin tức về Cố Yến, xin lập tức liên hệ với chúng tôi. Tự thú sẽ được xem xét giảm nhẹ hình phạt.”

Lý Ngọc ngơ ngác gật đầu.

Đợi cảnh sát rời đi, Cố Hiên hốt hoảng chạy về.

“Mẹ! Con thấy hết trên mạng rồi, anh cả đâu rồi? Anh ấy có sao không?” vừa hỏi, vừa chạy vào nhà.

Thấy Cố Hiên, Lý Ngọc lập tức bật khóc, lắc đầu:

“Anh con mất tích rồi… Hôm qua nó bỏ t.h.u.ố.c ngủ vào nước cho mẹ, lúc mẹ tỉnh dậy thì nó đã biến mất.”

“Cảnh sát cũng vừa mới tới, họ đang truy tìm nó.”

Cố Hiên đi qua đi lại trong phòng khách, sốt ruột nói:

“Sao anh cả lại làm ra chuyện thế này chứ? Anh ấy bỏ trốn làm gì, rõ ràng không trực tiếp g.i.ế.c người, tội không nặng đến thế! Bây giờ bỏ trốn lại thành tội nặng hơn!”

Lý Ngọc c.ắ.n môi, ôm mặt khóc nức nở:

“Là mẹ hại nó…”

Chắc chắn Cố Yến bỏ trốn là để xử lý hai người kia – Cố Kiến Quốc và Cố Minh Châu.

Vì muốn gánh mọi thứ một mình, anh ta mới chọn cách ra đi.

Cố Hiên chau mày:

“Mẹ nói gì vậy, đây là lỗi của anh ấy, mẹ đâu có làm gì.”

Nhưng Lý Ngọc chỉ lắc đầu, nước mắt lã chã.

Bà ta không dám nói ra sự thật trong lòng – là bà ta không biết liệu Cố Yến đã g.i.ế.c hai người đó chưa.

Nếu thật sự có, thì chắc chắn là tội t.ử hình.

Vì vậy… không thể để ai biết.

Sáng hôm đó, Sở Y Y dậy sớm, tập thể d.ụ.c ba tiếng, sau đó đi tắm.

Lúc xuống lầu, mới hơn 9 giờ.

Cô ra cửa nhận đơn đồ ăn sáng đặt từ trước, vừa ăn vừa lướt điện thoại.

Vừa ăn vừa đọc tin về việc mẹ của Lâm Thu Yến tung bằng chứng tố cáo Cố Yến, cô bật cười thành tiếng.

“Tự làm tự chịu, có trách thì trách anh ta thiếu đức!” cô lẩm bẩm.

Tiếp đó, cô xem được đoạn video Cố Yến thú tội, thừa nhận đã dụ dỗ Lâm Thu Yến tự sát, để hãm hại cô.

Sở Y Y nhướng mày, thầm nghĩ:

“Xem ra anh ta biết mình bị lật mặt rồi, nên chọn cách hy sinh bản thân để cứu hai tên còn lại.”

Nhưng…

Có vẻ như trí nhớ của Cố Yến không tốt lắm.

Yêu cầu ban đầu của cô là anh ta phải thừa nhận tội, rồi đi tự thú.

Mà đến giờ, anh ta vẫn chưa ra đầu thú.

Nhưng ngày mới chỉ bắt đầu.

Cô quyết định đợi thêm.

Nếu đến cuối ngày mà không thấy tin anh ta tự thú, cô sẽ tung đoạn video quay lại Cố Kiến Quốc và Cố Minh Châu – xem như đẩy cú chốt hạ.

Sau bữa sáng, cô nghỉ ngơi một chút rồi tiếp tục ra ngoài tập luyện.

Tới tận 8 giờ tối mới về nhà.

Tắm rửa xong, cô lên giường đi ngủ.

Sáng hôm sau, vừa tỉnh dậy, việc đầu tiên Sở Y Y làm là lên mạng tìm tin tức xem Cố Yến có đi tự thú chưa.

Và cô thấy tài khoản chính thức của cảnh sát thành phố Hải Thành đã đăng một bài viết, trả lời câu hỏi của cư dân mạng:

“Cảnh sát đã ban hành lệnh truy nã đối với Cố Yến. Nhưng khi đến nơi thì phát hiện hắn đã bỏ trốn. Hiện công tác truy tìm đang được tiến hành, nếu bắt được sẽ thông báo ngay cho công chúng. Mong mọi người bình tĩnh chờ đợi.”

Sở Y Y không do dự, lập tức đăng đoạn video mình nắm giữ lên tài khoản Weibo cá nhân.

Cô không có nick phụ.

Cũng không quen ai trong giới truyền thông hay mấy tài khoản chuyên tung tin.

Và… cũng lười liên hệ.

Thế là tự mình đăng luôn.

Chỉ có điều…

Tài khoản cô bị khóa sau đó không lâu.

Nhưng may là:

Cô đã kịp đăng lên trước 10 phút, rất nhiều người đã thấy, nhiều người cũng đã tải xuống lưu trữ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.