Sảng Khoái Hết Cỡ! Cô Con Gái Ruột Cực Ghét Tất Cả Mọi Người Như Nhau - Chương 166: Anh Ta Rất Mạnh… Nhưng Tôi Còn Mạnh Hơn
Cập nhật lúc: 02/03/2026 14:05
Thậm chí có không ít người còn hả hê ra mặt.
Từ đầu chương trình tới giờ, Sở Y Y lúc nào cũng kiêu ngạo, vừa xuất hiện đã "cà khịa" gần hết mọi người.
Cộng thêm việc nhiều người vốn đã khinh thường người Hoa Hạ, nên chuyện cô bị xử ép thế này, trong mắt họ… là điều hiển nhiên.
Sở Y Y nheo mắt, lạnh lùng nhìn thẳng vào đạo diễn:
“Ông gọi đây là hòa? Vậy tiêu chuẩn đ.á.n.h giá của ông là gì?”
Ánh nhìn của cô sắc lẹm như d.a.o, khiến đạo diễn lạnh cả sống lưng, bất giác rùng mình một cái.
Nhưng ông ta vẫn cứng cổ chống chế:
“Cô và Kiệt Bạo Nhĩ đều b.ắ.n trúng hồng tâm, vậy nên được tính là hòa.”
“Hai người phải thi thêm một vòng nữa để quyết định thắng thua!”
Phòng livestream nước Hoa Hạ bùng cháy:
[Vãi chưởng, chương trình này quá thiên vị rồi! Rõ ràng là cố tình xử ép chị Y Y mà!]
[Tôi tức muốn khóc luôn! Cả thế giới đang xem mà chúng nó dám xử trắng trợn thế này, quá nhục!]
[Ai có mắt cũng thấy chị Y Y thắng áp đảo, vậy mà dám nói hòa? Trơ trẽn đến thế là cùng!]
[Mười năm không xem chương trình này, giờ coi lại vẫn... thúi như xưa. Đám ngoại quốc lúc nào cũng rình rập chọc ngoáy Hoa Hạ mình!]
[Mấy người nước ngoài đó không học đạo đức hay sao mà mặt dày thế? Hay là chương trình của tụi nó không dạy “lễ - nghĩa - liêm - sỉ”?]
[Tội chị Y Y quá trời...]
[AAAAA tôi muốn hóa khỉ, bay qua c.ắ.n hết bọn nó! Tức không chịu nổi nữa rồi!]
Sở Y Y nhìn trừng trừng đạo diễn mấy giây, hỏi lại:
“Chắc chắn là phải thi thêm đúng không?”
Đạo diễn đáp chắc như đinh đóng cột:
“Tất nhiên rồi!”
Trong mắt ông ta ánh lên tia khiêu khích, cố tình chọc tức.
Hóa ra, cách đây một tháng, chính Sở Y Y đã bắt ông phải tự cắt lưỡi để giữ mạng. Dù lưỡi nay đã gần lành, nhưng mối hận trong lòng vẫn chưa nguôi, chỉ chờ dịp trả đũa.
Sở Y Y mỉm cười đầy ngụ ý:
“Được thôi. Nhưng cách thi – do tôi chọn.”
Đạo diễn khinh khỉnh:
“Cô định thi thế nào…”
Lời chưa kịp dứt, thì—.
“Vút!”
Sở Y Y đã b.ắ.n thẳng một mũi tên.
"Phập!"
Mũi tên xẹt sát da đầu đạo diễn, cắm thẳng vào tấm bảng quảng cáo phía sau ông ta.
Cả người đạo diễn tái mét như xác ướp, toàn thân run bần bật, mồ hôi túa ra như mưa, hai mắt đầy kinh hãi.
Sở Y Y cười khẽ:
“Chúng ta thi kiểu này đi — dùng ông làm tâm bia.”
“Mỗi người b.ắ.n cung, cố gắng b.ắ.n sát người đạo diễn càng gần càng tốt, ai sát hơn thì điểm cao hơn. Nếu ai lỡ b.ắ.n trúng ông… coi như thua.”
“Ai b.ắ.n được nhiều mũi tên nhất, sát người ông nhất, bao vây được ông, người đó thắng.”
“Không cần lượt. Cùng b.ắ.n một lúc. Ai nhanh – ai chuẩn – người đó ăn.”
Vừa nói, Sở Y Y lại giương cung, nhắm thẳng về phía đạo diễn.
“Cô thắng rồi! Cô thắng rồi! Không cần thi nữa!!” đạo diễn hét lên trong hoảng loạn.
Ông ta sợ đến hồn phi phách tán, sợ cô cố tình “lỡ tay” thì toi đời.
Nhưng Sở Y Y vẫn không hạ cung.
Cô kéo dây, dương hết lực.
“Vút!”
Mũi tên b.ắ.n ra như sấm.
Nó bay qua giữa hai chân đạo diễn, xuyên thủng cả quần, suýt chút nữa là b.ắ.n đi “niềm tự hào đàn ông” của ông ta.
Chỉ cần nghiêng thêm một chút xíu thôi là đi viện cấp cứu.
“Phập!”
Đạo diễn quỵ gối, ngồi bệt xuống đất.
Một dòng nước ấm chảy từ dưới m.ô.n.g lan ra...
Đạo diễn… bị dọa đến tè ra quần.
Những người đứng gần đồng loạt tránh xa, bịt mũi nhăn mặt.
Sau vài giây định thần, đạo diễn giận tím mặt, mắt trợn ngược, hét lên:
“Sở Y Y, cô quá ngạo mạn! Cô đã vi phạm quy tắc nhiều lần! Cô có biết mình sắp bị loại khỏi chương trình không?!”
Sở Y Y cong môi, ngạo nghễ đến tột đỉnh:
“Ông dám loại tôi à?”
“Hay là… ông có đủ tư cách để loại tôi không?”
