Sảng Khoái Hết Cỡ! Cô Con Gái Ruột Cực Ghét Tất Cả Mọi Người Như Nhau - Chương 174: Tặng Cho Tụi Nó Một Cú Sốc Tận Óc
Cập nhật lúc: 03/03/2026 03:02
Chuyện về lệnh truy nã ngầm, cô ấy cũng từng nghe nói qua…
Sở Y Y nói không hề sai — dù cô có sống kiểu thu mình, không ngạo mạn, không ngẩng đầu đi đường, thì tụi kia vẫn sẽ tìm cách gây sự.
Bọn chúng muốn nhắm vào cô, không phải vì thái độ, mà vì cô là Sở Y Y.
Cô không nói thêm gì, chỉ bước đến bên cạnh Tháp Na, vươn tay nắm lấy cánh tay đang gãy của cô bạn.
Khẽ xoay hai cái… rồi bất ngờ ra tay một cú “rắc!”.
“Rắc!”
Tiếng xương kêu vang rõ mồn một.
Tháp Na chỉ khẽ “hừ” một tiếng, c.ắ.n răng chịu đau, hoàn toàn không rên la một lời.
Sở Y Y thu tay về, điềm đạm nói:
“Các cậu ở đây chờ đội chương trình cho trực thăng tới đón đi. Tớ đi trước một bước.”
Tháp Na gật đầu, giọng đầy tin tưởng:
“Ừ, đi đi. Chúc cậu đạt được thành tích tốt!”
Lạc Phu lập tức nói:
“Tôi không bị thương, tôi đi với cô!”
Sở Y Y nghiêng đầu nhìn anh ta:
“Cậu chắc chứ? Đi cùng tôi có nghĩa là còn tiếp tục bị mai phục, bất cẩn chút là mất mạng.”
Lạc Phu cười to, vỗ n.g.ự.c nói:
“Đàn ông nước Nga bọn tôi chưa bao giờ sợ c.h.ế.t!”
Sở Dĩ Y Y nhún vai, không ngăn cản nữa.
Hai người đi đến chỗ bốn tên bị đ.á.n.h gục kia, lục soát một lượt.
Đáng tiếc là trên người bọn họ không có vật dụng hữu ích nào, nên đành lột sạch quần áo, mang theo dự phòng.
Cả bốn sợi dây thừng, họ cũng cẩn thận thu lại.
Sau khi Sở Y Y rời đi, Tháp Na và Mã Ân đối mặt với ống kính máy quay, chính thức tuyên bố rút khỏi cuộc thi, rồi ngồi tại chỗ chờ trực thăng cứu hộ đến đón.
Mạng xã hội lập tức bùng nổ:
[Trời đất ơi! Không thể tin nổi! Chị Y Y lại có thể b.ắ.n đứt sợi dây đang treo mình lên bằng… cung tên??? Mà còn là bị treo ngược! Cái này chỉ có trong phim chứ tôi chưa bao giờ nghĩ người thật làm được!]
[Chị Y Y bá đạo quá rồi! Bọn phím thủ im mồm giùm, mặt mũi các người sắp bị vả sưng rồi kìa!]
[Tôi thấy thằng Kiệt Bạo Nhĩ nguy hiểm ghê, cứ lén lút theo dõi chị Y Y, kiểu này chắc chắn đang âm mưu gì đó!]
[Còn cái bọn Nhật Xuyên Cương Phản với Phác Xương cũng không phải thứ gì tốt lành! Hai con ch.ó hùa!]
[Bây giờ tôi chẳng dám ăn mừng nữa. Nhiều kẻ rình chị Y Y lắm… chỉ mong chị bình an vô sự thôi!]
Bên phía cư dân mạng nước Mỹ:
[Sở Y Y đúng là đồ hèn! Kiệt Bạo Nhĩ còn chưa làm gì mà cô ta đã dám lén tập kích, thật đê tiện!]
[Người Trung Quốc là vậy đó, chuyên đi đ.á.n.h lén, chẳng có chút danh dự nào. Mất mặt cả thế giới!]
[Kiệt lão đại mau ra tay đi, cho con nhỏ đó biến khỏi cuộc thi này càng sớm càng tốt!]
[Phải dạy cho nó biết người Mỹ tụi tao lợi hại cỡ nào!]
[Trước người Mỹ, người Hoa chỉ là một con ch.ó!]
Màn đêm bắt đầu buông xuống trong khu rừng nguyên sinh.
Sở Y Y và Lạc Phu men theo dòng sông, tìm được một nơi lý tưởng để cắm trại qua đêm.
Lạc Phu nhanh tay vót hai cành cây thành xiên, lội xuống bắt được hai con cá, rồi cùng Sở Y Y ngồi nướng ăn.
Trong khi đó, những tuyển thủ khác cũng lần lượt tìm được chỗ nghỉ ngơi, kiếm đồ ăn đối với họ không quá khó.
Tuy nhiên, không phải ai cũng tìm được đá đ.á.n.h lửa, nên không thể nhóm lửa để nướng chín cá thịt.
Thế là... một số người đành ngồi gặm cá sống như thời tiền sử, mặt tỉnh bơ, không mấy quan tâm.
Cùng lúc đó, ở rìa rừng, đội ngũ nhân viên đang quản lý những dã thú hoang dã — nhận được một mệnh lệnh mới từ cấp trên:
“Thả thú hoang vào rừng. Cho đám tuyển thủ biết thế nào là… rung động thật sự!”
