Sảng Khoái Hết Cỡ! Cô Con Gái Ruột Cực Ghét Tất Cả Mọi Người Như Nhau - Chương 177: Coi Thường Cô Quá Rồi Đấy!
Cập nhật lúc: 03/03/2026 03:02
“Rắc!”
Cổ của Mã Ân bị c.ắ.n gãy một cách tàn khốc.
“Mã Ân!!”
Tháp Na đỏ hoe cả mắt, toàn thân run rẩy vì phẫn nộ.
“Các người quá đáng thật rồi! Sao lại có thể đẩy thí sinh vào chỗ đàn dã thú? Đây là cố tình g.i.ế.c người đấy chứ còn gì nữa?!”
Phác Xương cười cợt:
“Cô nói thế là vu oan cho tôi rồi đấy nhé. Người không phải do tôi g.i.ế.c đâu.”
“Luật chơi cho phép đ.á.n.h nhau, tôi chỉ đ.á.n.h nhau với cậu ta thôi, ai ngờ lại lỡ chân đá cậu ta ngay trước mặt sư t.ử. Toàn bộ là t.a.i n.ạ.n ngoài ý muốn thôi mà~.”
“Cũng tại cậu ta yếu quá nên mới bị sư t.ử xơi tái.”
“Nếu cậu ta mạnh hơn tí nữa, có khi là cậu ta c.ắ.n c.h.ế.t sư t.ử rồi cũng nên đấy!”
Tháp Na tức đến mức mắt trợn trừng, răng nghiến ken két, nhưng lại chẳng làm gì được.
Luật chương trình vốn dĩ đã mờ ám, chỉ cần không bị máy quay ghi lại cảnh cố ý g.i.ế.c người hay trực tiếp ra tay đoạt mạng, bọn họ liền có thể thoải mái lách luật, muốn hành hạ ai thì hành.
Chuyện này… trước kia từng xảy ra rồi.
Kiệt Bạo Nhĩ cầm c.h.ặ.t thanh kiếm katana, từ từ tiến về phía con sư t.ử đực đang nhe nanh giận dữ.
Dã thú có bản năng cảm nhận nguy hiểm.
Con sư t.ử rõ ràng nhận ra rằng mình không phải đối thủ của tên người kia, lập tức lùi lại, định quay đầu bỏ chạy.
Nhưng Kiệt Bạo Nhĩ hành động quá nhanh.
Chỉ một chiêu, con sư t.ử đã ngã vật xuống vũng m.á.u…
Bị anh ta thẳng tay c.ắ.t c.ổ, đi đời nhà ma.
Thực lực của Kiệt Bạo Nhĩ không thể xem thường.
Tháp Na lập tức cảm thấy căng thẳng.
Không ngờ Kiệt Bạo Nhĩ lại mạnh đến vậy… Sở Y Y lần này nguy rồi!
Nhật Xuyên Cương Phản cười híp mắt khen nịnh:
“Ngài Kiệt Bạo Nhĩ thật quá siêu phàm! Dã thú đứng trước mặt ngài cứ như mèo con ngoan ngoãn! Lần này chắc chắn ngài sẽ giành chức quán quân!”
Phác Xương hùa theo:
“Con nhỏ Sở Y Y mà biết được thực lực thật sự của Kiệt Bạo Nhĩ, đảm bảo sợ đến vãi linh hồn!”
Kiệt Bạo Nhĩ ngẩng cao đầu, cằm vênh đến tận trời, kiêu căng nói:
“Xử lý xong cả rồi. Đi thôi.”
Nhật Xuyên Cương Phản liếc nhìn Tháp Na, gương mặt lộ ra nụ cười vô cùng dâm tà, tiến tới gần Kiệt Bạo Nhĩ, ghé tai anh ta thì thầm:
“Ngài Kiệt Bạo Nhĩ, con nhỏ đó… dáng người ngon nghẻ quá đi… tôi muốn… hề hề hề…”
Phác Xương cũng cười hèn hạ, mắt đầy tà ý.
Kiệt Bạo Nhĩ lạnh lùng quay về phía máy bay không người lái, ra lệnh:
“Tắt máy quay.”
Chấm đỏ trên ống kính của drone lập tức biến mất, báo hiệu đã ngừng ghi hình.
Tuy nhiên, đám ong máy vẫn đang quay âm thầm.
Đây là thiết bị nội bộ, không phát sóng ra cho khán giả, nên cứ để nó quay cũng không sao cả.
…
…
Chẳng mấy chốc, ba tên đó rời đi.
Cằm của Tháp Na vẫn còn trật khớp, tay thì bị trói c.h.ặ.t.
Bọn họ hoàn toàn không có ý định cởi trói giúp cô ấy.
Thậm chí còn cố tình bỏ mặc, mong sao có con thú nào đó mò đến, c.ắ.n cô ấy một phát cho xong đời.
Bên bờ sông.
Sau khi ăn xong bữa cá nướng, Sở Y Y và Lạc Phu nằm nghỉ trên bãi cỏ, hóng gió trăng thanh gió mát.
Đột nhiên, cách đó chừng trăm mét về phía hạ lưu, vang lên một tiếng hét t.h.ả.m thiết.
“Á… cứu với!!!”
Sở Y Y và Lạc Phu lập tức bật dậy, ngoảnh đầu nhìn về phía phát ra tiếng kêu.
Khu vực đó cây cối khá thưa thớt, dưới ánh trăng lờ mờ vẫn nhìn thấy cảnh tượng đang xảy ra.
Chỉ thấy hai cái bóng đen sì đang điên cuồng lao vào tấn công nhóm bốn người kia.
Nhìn kỹ hình dạng, lờ mờ có thể đoán được đó là một con báo đốm và một con gấu.
Chưa hết, một con hổ từ trong rừng lại bất ngờ lao ra, nhào tới vồ những người còn lại.
Sở Y Y lập tức hạ lệnh:
“Chạy thôi!”
Hai người vô cùng ăn ý, quay đầu bỏ chạy về phía xa khỏi đám đông, tranh thủ lúc lũ dã thú còn đang quần nhau với nhóm kia để tẩu thoát càng xa càng tốt.
Thế nhưng, chưa chạy được bao xa, một con sói to như con bò bất thình lình phóng ra từ rừng rậm, chắn ngay trước mặt họ.
Sở Y Y giận dữ mắng to:
“Má nó, một con sói cũng dám bố láo? Coi thường bà quá rồi đấy!!!”
