Sảng Khoái Hết Cỡ! Cô Con Gái Ruột Cực Ghét Tất Cả Mọi Người Như Nhau - Chương 189: Sở Y Y Tốt Bụng Quá Trời, Còn Giúp Anh Ta… Nối Mạng Sống
Cập nhật lúc: 03/03/2026 06:01
Sở Y Y nghiêng đầu, nở nụ cười vô cùng dễ thương, như thiên thần đội lốt ác quỷ:
“Ôi dào, cứ mở miệng ra là g.i.ế.c với chả ch.óc. Tôi mềm lòng lắm, không làm nổi mấy chuyện tàn nhẫn như g.i.ế.c người đâu~.”
“Khụ khụ khụ khụ…” Nhật Xuyên Cương Phản tức đến mức phun ra một ngụm m.á.u tươi.
Anh ta muốn trợn trắng mắt vì tức – cô đang nói dối trắng trợn mà mặt vẫn thản nhiên như không!
Sở Y Y quay sang nhìn Tháp Na, dịu giọng:
“Giờ đến lượt cậu đấy. Cậu muốn xử hắn thế nào cũng được.”
Tháp Na liếc nhìn Nhật Xuyên Cương Bản đang nằm hấp hối dưới đất, trầm ngâm thật lâu mới khẽ thở dài:
“Hình như chẳng còn gì để tớ ra tay nữa rồi…”
“Nếu tớ đụng vào hắn thêm chút nữa thì chắc c.h.ế.t luôn mất. Mà c.h.ế.t với hắn lúc này lại là giải thoát… Tớ muốn hắn chịu khổ thêm một chút!”
Sở Y Y khẽ gật đầu đồng tình.
Bỗng nhiên, ánh mắt Tháp Na sáng rực lên, cô ấy như vừa nghĩ ra điều gì cực kỳ hay ho:
“Tớ nghĩ ra một cách… để hắn đau đến phát điên luôn!”
Không đợi Sở Y Y hỏi han gì thêm, cô nàng đã ngồi thụp xuống, bới tung đám lá mục trên mặt đất, bắt đầu lục tìm.
Rừng mà, thiếu gì côn trùng độc.
Chỉ một lát sau, Tháp Na đã gom được cả nắm “thú cưng” dễ thương gồm: rết, bọ cạp, giun rồng…, đem về thẳng chỗ Nhật Xuyên Cương Phản, rồi thả tất cả lên người anh ta.
“AAAAAAAHHHHHHHHHH!!”
“Cứu tôi với! Kiệt Bạo Nhĩ đại nhân, cứu tôi với! Làm ơn cho tôi c.h.ế.t đi!!!”
Cả thể xác lẫn tinh thần bị dày vò đến cực điểm, Nhật Xuyên Cương Phản hét lên như thể linh hồn sắp bốc cháy. Anh ta gào đến khàn cả tiếng, dốc chút hơi tàn cuối cùng cầu xin cái c.h.ế.t.
Nhưng người mà anh ta ngày ngày gọi là "đại nhân", cúi đầu l.i.ế.m gót như thánh sống – Kiệt Bạo Nhĩ – vẫn biệt tăm không thấy xuất hiện.
Anh ta chỉ có thể gào khóc trong tuyệt vọng, chờ đợi cái c.h.ế.t đến chậm rì rì mà đầy đau đớn.
Sở Y Y thì vẫn bình tĩnh như đang dọn vườn, rút hai mũi tên vừa anh ta, lau sạch sẽ rồi cẩn thận bỏ vào ống tên.
Mũi tên còn dùng được thì không nên phí, nhất là khi sống giữa thiên nhiên hoang dã, mọi thứ có thể tái sử dụng đều là bảo bối.
“Thêm một mũi tên, thêm một cơ hội sống sót.”
Cô còn không quên tới chỗ cái xác bị Kiệt Bạo Nhĩ lôi ra làm bia đỡ tên, rút thêm một mũi, lau chùi kỹ càng rồi cũng cất vào.
Đúng lúc ấy, trong lúc nhổ mũi tên, cô tình cờ phát hiện một củ nhân sâm mọc giữa tán lá.
Tuy niên đại không cao, nhưng với hoàn cảnh hiện tại cũng đã đủ quý như vàng.
Sở Y Y đào củ sâm lên, quay lại chỗ Nhật Xuyên Cương Phản, nhét thẳng vào miệng anh ta, ép anh ta phải nuốt.
“Nể tình anh cũng là thí sinh chung một chương trình với tôi, tôi tốt bụng giúp một tay vậy. Đây là củ sâm mười năm, có thể giúp anh kéo dài mạng sống thêm một chút.”
Nhật Xuyên Cương Phản trừng to mắt, đôi mắt đỏ rực, toàn thân run rẩy, giận dữ gào lên:
“Cô… cô thật quá tàn độc!!”
Dù có đội ngũ y tế hàng đầu túc trực bên cạnh lúc này cũng không thể cứu anh ta.
Nên đối với anh ta, được c.h.ế.t sớm lại là một loại giải thoát.
Nhưng cái người phụ nữ tàn ác ngoài sức tưởng tượng này, không chỉ cầm m.á.u cho anh ta, giảm tốc độ mất m.á.u, mà còn làm gì đó khiến anh ta tỉnh táo mãi, đau đớn từng giây từng phút không sót chút nào.
Và giờ còn cho anh ta uống nhân sâm để… sống thêm?
Anh ta cảm thấy cả thế giới không còn ai độc ác bằng cô!
Sở Y Y giả vờ ngây thơ, nghiêng đầu mỉm cười:
“Ủa? Sao lại không biết ơn người ta vậy nè? Tôi rõ ràng đang giúp anh mà, lại đi mắng tôi?”
“Mà thôi, tôi rộng lượng không chấp đâu. Để tôi tìm thêm vài củ sâm nữa cho anh uống thêm nhé, kéo dài sự sống càng lâu, càng tốt mà~.”
“Lấy đức báo oán, tôi đúng là Phật sống chuyển thế đó trời~!”
Nhật Xuyên Cương Phản giận đến mức… mắt trợn trắng, nói không thành lời, chỉ có thể trừng trừng nhìn cô như muốn phun lửa, mà rồi… cũng chỉ đành nuốt hận.
Anh ta không cần sống thêm! Anh ta chỉ muốn c.h.ế.t!
Nhưng Sở Y Y nói được là làm được – thật sự lại đi tìm tiếp.
Chỉ một lát sau, cô quay lại với vẻ mặt vui như bắt được vàng:
“Tadaaa~! Một củ sâm nữa nè!”
Trên tay cô ngoài củ sâm… còn có thêm một con rắn.
Sở Y Y tiếp tục nhồi củ sâm vào miệng tên tội đồ, ép anh ta phải nuốt sạch.
Sau đó, cô đưa con rắn cho Lạc Phu, bình thản nói:
“Cậu mang con rắn này, thả vào chỗ ấm nhất trên người hắn nhé~.”
Lạc Phu mặt mày ngơ ngác như vừa bị h.a.c.k não:
“Ơ… chỗ nào trên người hắn là ấm nhất vậy…?”
