Sảng Khoái Hết Cỡ! Cô Con Gái Ruột Cực Ghét Tất Cả Mọi Người Như Nhau - Chương 196: Sở Y Y Lại Khiến Cả Thế Giới Há Hốc Mồm
Cập nhật lúc: 03/03/2026 06:02
Sở Y Y cau mày:
“Chạy cái gì mà chạy? Tôi đáng sợ đến thế cơ à?”
“Quay lại đây cho tôi!”
Bạch hổ khổng lồ nghe vậy lại càng tăng tốc bỏ chạy như điên.
Không về đâu!
Có đ.á.n.h c.h.ế.t cũng không quay lại!
Lần trước, nó bị cô bóp bể bi, mất hết thể diện giống đực.
Rồi còn bị đá nát cái lỗ bé xíu phía sau, giờ đi nặng cũng không ra hình ra dáng được nữa.
Đầu óc thì bị cô húc đến mức thiểu năng, phản xạ cũng chậm chạp hẳn đi.
Giờ mà quay lại gần, không chừng lại mất thêm cái gì nữa!
Những ký ức đẫm m.á.u và nước mắt ấy đã dạy cho nó một chân lý cuộc đời:
“Đừng lại gần con người cái giống cái đó, không là chỉ còn nước… sống thực vật!”
Sở Y Y thấy bạch hổ bỏ chạy không thèm quay đầu, lập tức nổi giận.
Cô đột ngột thực hiện một cú hạ thấp người chuẩn chỉ, úp mặt xuống đất, rồi bò sát đất bằng cả tứ chi, uốn éo như rắn bò, bò theo hướng con hổ với tốc độ khó tin.
Khuôn mặt cô nở nụ cười đầy ám muội, ánh mắt thì sáng rực như đèn pha soi mồi, nhìn chằm chằm vào lưng bạch hổ, miệng phát ra tiếng cười quái đản:
“Khặc khặc khặc... Mày chọc đúng đam mê cạnh tranh của tao rồi đó! Được, tao chơi với mày! Xem ai nhanh hơn nào~!”
Con bạch hổ nghe thấy tiếng, cả người loạng choạng, lại té thêm một cú nữa.
Nó vừa bò dậy, vừa gào lên t.h.ả.m thiết, âm thanh vang dội như muốn bật khóc, mất hết hình tượng chúa sơn lâm.
Sở Y Y thấy vậy, cười càng lúc càng ghê rợn:
“Chạy nhanh lên nào~. Để tao bắt được là ăn đòn đấy nghe chưa~.”
“Grrrrrr....!” (Tôi yêu hòa bình! Không thích bạo lực! Làm ơn đừng đuổi nữa!!!)
Ở phía sau, hai tuyển thủ Tháp Na và Lạc Phu ngây như phỗng, nhìn chằm chằm vào cái dáng bò không giống ai của Sở Y Y.
Tiếng cười quỷ dị ấy như vọng mãi bên tai, làm người ta nổi da gà tận chân tóc.
Quá quắt thật sự!
Không thể tin nổi!
Tại sao một con hổ to bự tổ chảng như vậy, lại sợ Sở Y Y hơn cả chuột sợ mèo?
Nó là chúa tể rừng xanh cơ mà!
Không, với kích thước như thế, gọi nó là vua muôn loài cũng không ngoa!
Mà giờ lại bị một người phụ nữ trông chưa tới 50kg đuổi chạy vắt giò lên cổ?
Nói nghe có hoang đường không vậy?!
Kiệt Bạo Nhĩ cùng mấy tuyển thủ khác cũng há hốc miệng, như bị niệm chú hóa đá.
Không ai nhúc nhích nổi, tất cả đều đứng yên nhìn cảnh tượng quái đản và khó tin trước mắt.
Tại sao lại như vậy?
Con bạch hổ này chẳng phải chỉ cần một vả là tiễn Sở Y Y lên trời hay sao?
Sao lại chạy?!
Cả năm trăm ký thịt, mà lại sợ một người phụ nữ bé hạt tiêu?!
Còn nhát được đến mức này thì đúng là... đỉnh của ch.óp trong việc làm trò cười cho thiên hạ!
Kiệt Bạo Nhĩ tức đến mức n.g.ự.c phập phồng, tay siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, mặt đổi từ xanh sang đỏ, rồi lại đỏ sang tím.
Ban đầu anh ta còn hí hửng tính toán: chờ con bạch hổ khổng lồ xuất hiện, sẽ lật kèo rửa nhục, phục hưng uy phong, bắt Sở Y Y phải quỳ xuống cầu xin tha thứ, thậm chí nguyện làm thuộc hạ của anh ta.
Kết quả lại là...
Bạch hổ bị Sở Y Y đuổi chạy như vịt lạc đàn?!
Cơn tức này suýt chút nữa nổ tung l.ồ.ng n.g.ự.c anh ta.
Ngay cả đám ông trùm đứng sau hậu trường cũng cạn lời.
Trong phòng quan sát VIP, không khí nặng như đá đè, yên lặng đến mức nghe được cả tiếng tim đập.
Tất cả đều mặt mày đen như đ.í.t nồi, nhìn chằm chằm vào màn hình nơi Đại bạch hổ – niềm hy vọng cuối cùng của họ – đang bị Sở Y Y rượt chạy vòng quanh rừng.
Đắng lòng không chịu nổi!
Đặc biệt là Dược Hãn, gương mặt ông ta lúc này xám như tro tàn.
Con hổ sát thủ ấy là át chủ bài ông ta tốn bao công sức cầu cạnh, mặt dày đi năn nỉ khắp nơi, rồi bỏ ra tận 50 triệu đô la để mua về.
Một “vũ khí tuyệt mật”, tưởng chỉ cần gầm một tiếng là cả rừng run rẩy, vậy mà lại bị một ánh mắt của Sở Y Y dọa đến mức quên cả cách đi đứng?!
Năm chục triệu đô của ông ta, đi tong trong một nốt nhạc!
Không những không gỡ gạc được thể diện cho nước Mĩ, mà lại còn mất mặt thê t.h.ả.m ngay trước hàng triệu khán giả toàn cầu!
Hơn cả tủi nhục, chuyện này lại khiến Sở Y Y nổi danh trước mặt khán giả toàn thế giới!
Năm chục triệu đô của Dược Hãn, cuối cùng lại là để Sở Y Y tỏa sáng!
Càng nghĩ, ông ta càng không hiểu nổi đã xảy ra chuyện quái gì!
“F*ck! Sao lại thành ra như vậy? Tại sao Bạch Hổ lại sợ Sở Y Y? Còn bị cô ta rượt chạy như ch.ó mất chủ? Thế giới đảo lộn rồi! Người nó phải sợ là Kiệt Bạo Nhĩ cơ mà!”
