Sảng Khoái Hết Cỡ! Cô Con Gái Ruột Cực Ghét Tất Cả Mọi Người Như Nhau - Chương 217: Cô Sao Có Thể Bình An Vô Sự Được Chứ?
Cập nhật lúc: 03/03/2026 08:00
[Chuẩn! Thể trạng mỗi người mỗi khác, Sở Y Y và người khác đều gục, còn Kiệt Bạo Nhĩ thì vẫn khỏe re, vậy là do anh ta mạnh hơn chứ sao!]
Ngay cả trong tình huống như vậy, vẫn có người cho rằng không phải nước Mỹ giở trò, không phải lỗi của Kiệt Bạo Nhĩ, mà đơn giản là do hắn khỏe hơn, nên mới không bị ngất vì độc.
Livestream thì cãi nhau chí ch.óe, không ai nhường ai.
Còn trong rừng lúc này, Kiệt Bạo Nhĩ sau khi phun hết mớ lời ác độc, đã không kìm được mà cúi người xuống, đưa tay về phía Sở Y Y...
Anh ta định lột sạch quần áo của con đàn bà Hoa Hạ đáng ghét này trước đã, để làm “quà mừng” cho ông chủ đứng sau.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc tay anh ta sắp chạm vào người Sở Y Y, thì điều không ai ngờ tới đã xảy ra — cô bỗng mở bừng mắt ra!
Ngay khoảnh khắc mở mắt ấy, Sở Y Y giơ tay chụp thẳng lấy cổ tay Kiệt Bạo Nhĩ, rồi trong nháy mắt bật dậy, vặn mạnh tay anh ta ra sau lưng!
“Á a a…!”
Kiệt Bạo Nhĩ bị đè sấp mặt xuống đất, mặt úp trọn vào đám cỏ, mồm còn suýt nuốt luôn cả đất!
Cánh tay phải vốn đang vung ra của anh ta, bị Sở Y Y khóa ngược ra sau.
“Rắc” một tiếng, cô không thèm khách sáo mà… tháo khớp tay anh ta luôn tại chỗ!
Cơn đau kinh hoàng ập tới khiến Kiệt Bạo Nhĩ gào rú như lợn bị chọc tiết, mặt mũi đỏ gay như quả gấc.
Sở Y Y nhếch môi cười khẩy, giọng điệu châm chọc:
“Cuối cùng cũng bắt được anh. Anh chạy giỏi thật đấy! Nếu anh không tự mình chui đầu vào rọ, thì tôi còn phải mất công truy lùng đấy!”
Kiệt Bạo Nhĩ trừng to mắt, mặt mũi ngập tràn khiếp hãi.
Thì ra cô cố tình giả vờ ngất, để dụ anh ta tới gần rồi phản đòn?
Nhưng giờ đâu còn thời gian để suy nghĩ mấy chuyện đó, điều quan trọng là — phải thoát ra!
Anh ta nghiến răng chịu đau, cố giằng ra khỏi sự khống chế của cô.
Song Sở Y Y chẳng để cho anh ta cơ hội nào. Cô nhấc chân đá thẳng vào đầu anh ta một cú trời giáng!
Trong đầu Kiệt Bạo Nhĩ chỉ còn một tiếng “ong” vang vọng, trời đất đảo lộn, mất phương hướng, rồi… tối sầm luôn.
Lúc anh ta tỉnh lại, phát hiện mình đã bị trói c.h.ặ.t như đòn bánh tét.
Anh ta nhìn quanh một vòng — không thấy bóng dáng Sở Y Y đâu cả.
Chỉ thấy hướng anh ta từng đốt lửa… khói độc đã biến mất.
Sương độc trong rừng cũng đang dần tan.
Một lúc sau, Sở Y Y từ hướng đám khói vừa rồi thong thả bước ra.
Trên tay cô còn xách theo mấy món v.ũ k.h.í.
Nhìn kỹ lại — đó toàn là v.ũ k.h.í của năm tên đồng bọn của anh ta! Cô đã gom sạch mang về!
Thì ra cô vừa đi dập tắt đám lửa đó, còn dùng đất lấp lên để ngăn khói độc lan rộng, tránh làm hại thêm nhiều động vật khác.
Năm tên theo chân Kiệt Bạo Nhĩ cũng đều đã ngất xỉu, bị cô trói gọn lại cả lũ, tiện tay tịch thu luôn v.ũ k.h.í.
Kiệt Bạo Nhĩ tức đến nỗi mặt méo xệch, cả người run lên bần bật, trừng mắt rống lên:
“Người khác đều bất tỉnh cả, sao cô lại không ngất?!”
Sở Y Y khẽ nhướn mày, ngược lại hỏi lại:
“Tôi việc gì phải ngất?”
“Vì trong khói…”
Kiệt Bạo Nhĩ theo phản xạ suýt thốt ra — vì trong khói có độc.
Nhưng nghĩ đến chiếc drone quay cận cảnh vẫn đang livestream ngay bên cạnh, anh ta cứng họng, nghẹn lời không dám nói tiếp.
Sở Y Y thì bật cười như thể nhìn thấu tất cả, mỉm cười nói nốt hộ phần anh ta chưa kịp khai:
“Vì anh bỏ t.h.u.ố.c độc vào đống lửa, để khói độc lan ra khắp rừng, muốn đầu độc tôi hả?”
Kiệt Bạo Nhĩ nghiến răng ken két:
“Cô đừng có nói bậy! Tôi làm gì có độc! Làm sao hạ độc được chứ?!”
