Sảng Khoái Hết Cỡ! Cô Con Gái Ruột Cực Ghét Tất Cả Mọi Người Như Nhau - Chương 228: Giải Quyết Sạch Sẽ Giúp Cô
Cập nhật lúc: 03/03/2026 09:00
Khi phát hiện Mai Xuyên Khốc T.ử và Phác Thượng Dẫn lén chuồn mất, Dược Hãn giận đến mức đập phá tan nát cả phòng quan sát.
Ông ta trừng mắt nhìn mấy kẻ còn lại, gào lên giận dữ:
“Nếu ai dám chạy tiếp, tôi g.i.ế.c ngay tại chỗ!”
Đám người kia vội vàng cam đoan thề thốt, khẳng định tuyệt đối không chạy.
Nhưng trong lòng họ thì đang hối hận muốn c.h.ế.t.
Tại sao không đi sớm hơn cơ chứ?!
Nếu lúc đầu đi theo đợt đầu tiên, giờ đã không phải ngồi đây run cầm cập, sống trong nỗi sợ thần hồn nát thần tính như thế này!
Cùng lúc đó, trực thăng mà Dược Hãn phái đi đã bay tới khu rừng nơi Sở Y Y đang ở.
Nhưng do rừng quá rậm rạp, họ không thể quan sát được mục tiêu từ trên cao, buộc phải tìm chỗ trống để hạ cánh rồi mới tiếp cận cô.
Trực thăng bay tới một bãi đất trống cách vị trí của Sở Y Y không xa, chín tên lính trang bị tận răng, đeo dù và nhảy khỏi trực thăng.
Sở Y Y đã nghe thấy tiếng động từ xa khi trực thăng còn chưa tới gần.
Cô nhẹ nhàng ngồi lên lưng Bạch Hổ, rồi ra hiệu cho nó chạy về phía âm thanh phát ra.
Chẳng mấy chốc, cô đã tới gần khu đất trống, và thấy rõ bóng người đang treo lơ lửng trên dù, đang từ từ đáp xuống.
Không nói một lời, Sở Y Y rút ngay cây nỏ thu được từ chỗ của Kiệt Bạo Nhĩ và liên tiếp b.ắ.n tên về phía đám người trên không.
Dù họ còn đang trôi lơ lửng giữa trời, nhưng mũi tên của cô b.ắ.n đâu trúng đó.
Bị tập kích bất ngờ, đám người kia không kịp rút s.ú.n.g, cũng không thể phản công giữa không trung, chỉ có thể một bên chịu trận.
Khi rơi xuống đất, cả đám đều ngã nhào, nằm la liệt không nhúc nhích được.
Sở Y Y không g.i.ế.c họ, nhưng mỗi phát tên đều nhắm chuẩn tay và chân, cắt gân tay gân chân, khiến họ hoàn toàn mất sức phản kháng.
Cô bước tới, lục soát toàn bộ v.ũ k.h.í trên người họ:
5 khẩu tiểu liên MP5.
2 khẩu s.ú.n.g trường AK74M.
2 khẩu s.ú.n.g ngắn P99.
Sở Y Y liếc nhìn mớ v.ũ k.h.í, bật cười:
“Coi trọng tôi dữ ta, đem cả đống s.ú.n.g đến đối phó với tôi cơ đấy.”
“Tiếc là… đầu óc không được sáng, tưởng tôi bị điếc chắc? Nhảy dù sát nách tôi thế này, không sợ tôi nghe thấy à?”
Trên người bọn họ còn mặc áo giáp chống đạn, đội mũ bảo vệ đầu đầy đủ.
Sở Y Y lột ra ba bộ đồ, rồi ôm cả đống s.ú.n.g lên lưng Bạch Hổ, thản nhiên quay trở lại chỗ cũ.
Kiệt Bạo Nhĩ vừa nhìn thấy Sở Y Y bình an quay về, tia hy vọng le lói vừa xuất hiện trong mắt lập tức vụt tắt.
Xong rồi…
Không ai có thể cứu anh ta nữa.
Tại phòng quan sát của đám tài phiệt.
Dược Hãn và năm người còn lại, sắc mặt xám như tro tàn.
Họ vốn tưởng rằng, lần này điều người có v.ũ k.h.í đến, nhất định sẽ áp đảo được Sở Y Y.
Nào ngờ… người chưa kịp chạm đất, đã bị Sở Y Y b.ắ.n cho tơi tả.
“F*ck!”
“Bọn ngu kia bị gì vậy? Sao lại đáp xuống gần chỗ cô ta như thế? Không biết nhảy dù xa xa ra chút à?!”
“Bây giờ hay rồi, bị phát hiện ngay trong lúc nhảy dù, còn chưa chạm đất đã bị b.ắ.n què. Súng ống cũng bị cô ta lấy sạch luôn!”
“Khác gì tự tay đem đồ đến tặng đâu chứ?!”
Dược Hãn tức đến mức mặt khi thì tái mét, khi thì đỏ bừng.
Còn mấy người kia thì thở không ra hơi, mặt mày u ám chẳng kém gì đám lính vừa bị hạ.
“Do tụi nó tính sai hết. Nghĩ rằng đáp xuống gần thì sẽ dễ bắt cô ta hơn, quên mất rằng Sở Y Y đâu phải con mồi bị động — cô ta chính là thợ săn chủ động ra tay trước.”
