Sảng Khoái Hết Cỡ! Cô Con Gái Ruột Cực Ghét Tất Cả Mọi Người Như Nhau - Chương 233: Sở Y Y Tôi Xưa Nay Nổi Tiếng Sống Có Tâm
Cập nhật lúc: 03/03/2026 09:01
Một pha ra oai đầy phong thái vua rừng.
Sở Y Y híp mắt cười, tay không nể nang mà tát nhẹ vào đầu con hổ một cái rõ kêu:
“Đừng quậy. Đi đào cái hố chôn cái thứ dơ bẩn kia đi, để lâu ô nhiễm môi trường lắm.”
Đầu Bạch Hổ khẽ run lên một cái.
Đòn này nặng hơn mọi lần trước, chứng tỏ chủ nhân càng lúc càng coi trọng mình rồi!
Nó sung sướng chạy đi đào hố, vung vuốt như máy xúc.
Chờ Bạch Hổ đào xong, Sở Y Y ra lệnh cho Tháp Na và Lạc Phu kéo xác Kiệt Bạo Nhĩ quẳng xuống, sau đó để Bạch Hổ lấp lại.
Xử lý xong "rác thải sinh học", cả bọn lại tiếp tục lên đường.
Đi không bao xa, bọn họ bắt gặp nhóm năm người từng bị Sở Y Y trói lại – đám theo chân Kiệt Bạo Nhĩ bỏ trốn, sau bị Sở Y Y đ.á.n.h t.h.u.ố.c mê và tóm gọn.
Cả năm tên này đã sớm tỉnh dậy.
Ngay lúc mở mắt, điều đầu tiên họ nghe thấy chính là… tiếng thét đau đớn thấu trời xanh của Kiệt Bạo Nhĩ.
Sợ đến hồn vía lên mây, bọn họ câm như hến, không dám hó hé một tiếng.
Vì bị trói c.h.ặ.t, cũng không thể trốn thoát, chỉ còn cách nằm đó chịu trận – đến mức đại tiện, tiểu tiện cũng đều "tự xử" trong quần.
Khi Sở Y Y cùng đồng bọn đến gần, mùi thối nồng nặc khiến ai nấy nhăn mặt bịt mũi.
Cô nhíu mày, ghét bỏ nói:
“Đại Bạch Hổ, chở chị đi chỗ khác, ở đây thối quá!”
Bị bỏ mặc, năm người vội vàng gào khóc cầu xin tha mạng:
“Sở Y Y, tôi bị Kiệt Bạo Nhĩ ép buộc mới phản lại cô, tôi thề sau này cô nói gì tôi nghe nấy, xin cô tha mạng!”
“Tôi cũng bị anh ta ép, tôi xin lỗi! Tôi sẽ làm người tốt, đi theo cô, cô cho tôi một con đường sống đi!”
“Tôi nguyện làm tay sai cho cô! Cô tha tôi đi!”
“Cô bảo gì tôi cũng nghe! Dù là làm ch.ó làm trâu tôi cũng chịu!”
“Tôi chỉ là bị ép đứng về phe anh ta thôi, tôi chưa từng làm gì tổn hại đến cô! Tôi không đáng c.h.ế.t! Xin cô tha cho tôi!”
Đã ba ngày không được ăn uống gì, ai cũng rệu rã, nhưng vừa thấy Sở Y Y, bọn họ liền gào khóc t.h.ả.m thiết, tranh nhau cầu xin.
Bởi vì...
Tiếng la hét của Kiệt Bạo Nhĩ đã ám ảnh họ suốt ba ngày ba đêm.
Không thấy hình ảnh, nhưng chỉ nghe thôi cũng tưởng tượng ra được sự đau đớn cùng cực của Kiệt Bạo Nhĩ.
Mà anh ta vốn là một tay cứng đầu m.á.u lạnh – bị dày vò đến mức đó, nếu đổi lại là họ, chắc đã phát điên từ lâu.
Sở Y Y thản nhiên liếc qua bọn họ, giọng lạnh tanh:
“Trong các người, chỉ được phép có một kẻ sống sót.”
“Cho các người một tiếng đồng hồ. Nếu tự giải quyết xong, tôi sẽ không nhúng tay.”
Nói rồi, cô ra hiệu cho Tháp Na và Lạc Phu, hai người lập tức tiến tới cởi trói cho cả năm tên.
Sợ họ đ.á.n.h nhau tay không không đã, Sở Y Y còn “tốt bụng” ném cho một thanh trường kiếm:
“Cầm đi mà tiện tay.”
Chỉ một câu nói, năm người từng là đồng đội, phút chốc hóa thành dã thú, lao vào g.i.ế.c ch.óc điên loạn.
Chiêu nào chiêu nấy đều nhằm chỗ hiểm, tuyệt không nương tay.
Một tiếng đồng hồ sau — mặt đất đỏ như m.á.u, t.h.i t.h.ể tơi tả, m.á.u thịt vương vãi khắp nơi.
Chỉ còn một người sống sót.
Nhưng...
Nửa mặt bị c.h.é.m mất, một cánh tay cũng cụt ngọt.
Dù vậy, anh ta vẫn sướng rơn, vì mình còn sống.
“Tôi... tôi thắng rồi! Cô... cô tha cho tôi nhé?” – anh ta run rẩy nhìn Sở Y Y, giọng nghẹn ngào đầy hi vọng.
Sở Y Y gật đầu mỉm cười:
“Được thôi. Bây giờ anh có thể đi rồi…”
“Đi nhanh lên, kẻo trên đường xuống suối vàng không kịp theo mấy đứa kia.”
Anh ta lập tức trợn trừng mắt, mặt mũi trắng bệch:
“Cô... Cô đã nói sẽ tha cho người thắng, bây giờ lại nuốt lời sao?”
Giận dữ, tuyệt vọng, nhưng không dám nổi đóa – anh ta nén giận, run rẩy chất vấn.
Sở Y Y nhoẻn miệng cười ngọt như mía lùi:
“Đúng là tôi có nói sẽ tha cho người thắng… nhưng trong mắt tôi, anh không phải là người.”
Cô quay sang hỏi Tháp Na và Lạc Phu:
“Hai người thấy tớ nói có đúng không?”
Tháp Na và Lạc Phu răm rắp gật đầu:
“Đúng quá rồi! Cậu nói câu nào cũng là chân lý!”
Sở Y Y khẽ nhếch mép, liếc sang người sống sót:
“Đấy thấy chưa? Đa số đều công nhận quan điểm của tôi, chứng tỏ tôi đúng.”
“Vậy bây giờ, anh muốn tự mình lên đường… hay để tôi giúp một tay?”
“Mà… trong mấy chuyện thế này, tôi nổi tiếng là người rất có tâm đấy. Nếu anh cần tôi giúp, tôi… không bao giờ từ chối cả.”
