Sảng Khoái Hết Cỡ! Cô Con Gái Ruột Cực Ghét Tất Cả Mọi Người Như Nhau - Chương 235: Muốn Nó Đi Làm Vua, Nó Lại Cứ Bám Theo Cô
Cập nhật lúc: 03/03/2026 09:01
[Ủa mà con hổ trắng đâu rồi ta? Không thấy nữa...]
[Bạn trên kia ngáo hả? Chị Y Y đã vượt sông rồi kìa, hổ trắng to như vậy sao chở nó qua sông được? Huống hồ trong sa mạc thiếu nước, thức ăn cũng không có, lỡ nó đói quá hóa dữ thì nguy to. Với lại, chờ chị Y Y đến đích xong rồi còn phải chở nó về nữa, phiền toái lắm.]
[Nhưng mà con hổ trắng dễ thương quá, nhớ nó ghê... hu hu hu...]
Phòng livestream ở nước ngoài cũng nhanh ch.óng tràn ngập khán giả đang sôi nổi thảo luận, đặt câu hỏi rôm rả. Trải qua mấy ngày phát sóng trước đó, ai nấy đều đã công nhận năng lực thật sự của Sở Y Y.
Đặc biệt sau vụ con Bạch Hổ khổng lồ, rồi đến lúc Kiệt Bạo Nhĩ dùng nỏ ám sát, còn cả âm mưu hãm hại bằng t.h.u.ố.c, vậy mà cô vẫn toàn thắng. Những điều đó đã khiến đám anti phải câm nín.
Dù vẫn có một số người không phục, nhưng cũng không dám lên tiếng trong phòng livestream nữa. Cảm xúc bị dồn nén, họ đổ dồn hết sang chỉ trích tuyển thủ nước mình, c.h.ử.i bới tơi bời.
Đặc biệt là ở phòng livestream của nước Mỹ, nơi đó toàn là những lời mắng nhiếc, c.h.ử.i rủa và nguyền rủa Kiệt Bạo Nhĩ.
Phòng quan sát dành cho giới tài phiệt.
Dược Hãn nhìn chằm chằm vào màn hình livestream, mặt tối sầm, nghiến răng hỏi:
“Livestream bên ngoài tại sao lại được bật lên? Ai cho phép hả?!”
Phía dưới, mấy người phụ tá ngơ ngác:
“Chúng tôi vẫn ở đây suốt, không ai ra lệnh cả. Chắc là đạo diễn tự ý bật livestream lên thôi ạ?”
Dược Hãn tức đến xanh mét mặt mày, gầm lên:
“Cái thằng súc sinh đó! Không nghe chỉ thị mà tự tiện bật livestream! Người tôi sắp cho đưa tuyển thủ đến đích vẫn chưa kịp xuất phát!”
Trong rừng vẫn còn vài tuyển thủ sống sót.
Nhưng do chương trình thả dã thú quá dữ, lại thêm nỗi sợ Sở Y Y, nên ai nấy đều bỏ chạy tán loạn. Người thì quay lại đường cũ, người thì chạy sâu vào núi – tóm lại không ai dám tiến về phía trước, sợ chẳng may chạm mặt chị đại thì chỉ còn nước c.h.ế.t.
Từ lúc Sở Y Y tay không g.i.ế.c bao nhiêu mãnh thú, rồi thu phục luôn đại bạch hổ, họ đã hiểu: đụng độ cô là xong phim.
Mà nếu không muốn đụng độ, cũng không được, vì Kiệt Bạo Nhĩ sẽ bắt họ phải liên thủ tấn công Sở Y Y.
Để tránh bị lôi vào cuộc chiến không có cửa sống đó, họ chỉ còn cách... chạy trốn.
Dược Hãn sau khi thấy Kiệt Bạo Nhĩ c.h.ế.t t.h.ả.m, liền nảy ra ý định chọn một tuyển thủ còn sống, cho trực thăng đưa thẳng đến đỉnh núi để giành quán quân – như vậy có thể tránh phải trả số tiền cược khổng lồ nếu Sở Y Y thắng.
Nhưng người còn chưa đưa được đến nơi, livestream đã mở trở lại. Làm sao mà gian lận được nữa đây?
“Liên hệ đạo diễn ngay, bảo hắn tắt livestream cho tôi!” Dược Hãn gào rú.
Có người lập tức đi liên lạc. Một lúc sau quay lại, sắc mặt sa sầm:
“Đạo diễn bảo… không phải ông ta mở livestream. Là nó… tự bật lên.”
“Lúc phát hiện thì đã không thao tác được gì nữa. Hệ thống bị ai đó xâm nhập rồi!”
Con ngươi Dược Hãn co rút lại, toàn thân run bần bật:
“Đáng c.h.ế.t! Ai đang giở trò sau lưng ta vậy hả?!”
“Mau cho người xử lý! Nhất định phải làm xong trước khi Sở Y Y lên núi! Tuyệt đối không để khán giả thấy cô ta là người đầu tiên đến đỉnh!”
“Nếu livestream vẫn còn, chúng ta không cách nào lén đưa người lên trước được! Nhất định phải cắt sóng cho bằng được!”
Người kia cuống cuồng truyền đạt mệnh lệnh cho đạo diễn.
Căn phòng bỗng trở nên nặng nề đến nghẹt thở.
Dược Hãn liên tục giật tóc mình, đến nỗi đầu trọc từng mảng. Mới mười mấy ngày mà tóc ông ta rụng như mùa thu lá rơi.
Trong sa mạc.
Tối đến, Sở Y Y cùng mọi người ngồi bệt xuống cát nghỉ ngơi. Cô ăn vài quả dại rồi nằm xuống nhắm mắt dưỡng thần.
Nhưng chỉ nằm được một lát, cô bỗng cảm thấy mặt đất khẽ rung lên.
Cô lập tức mở mắt, lắng nghe cẩn thận rồi xác định được phương hướng rung động đang tới.
Sở Y Y ngồi dậy, ánh mắt sắc bén nhìn về phía sau lưng.
Càng nhìn, lông mày cô càng nhíu c.h.ặ.t lại.
“Gừ… RẦM!!!”
Một tiếng gầm dữ dội vọng đến từ xa, kèm theo một khối đen khổng lồ đang lao tới dưới ánh trăng. Mặt đất cũng bắt đầu rung mạnh hơn.
Chẳng bao lâu sau, cái “cục đen” ấy lộ rõ hình dạng.
“Bạch Hổ?! Sao nó lại theo tới tận đây?”
“Nó làm sao mà vượt qua nổi con sông đó chứ? Rộng, sâu, lại đầy cá sấu! Dù mình có b.ắ.n c.h.ế.t được vài con, trong sông vẫn còn lắm cá sấu lắm…”
Tháp Na và Lạc Phu sau khi nhìn rõ con vật đang phi nước đại tới, lập tức buông lỏng cảnh giác, nhưng trong mắt họ tràn đầy kinh ngạc và không thể tin nổi.
Họ từng nghe nói ch.ó trung thành nhận chủ, chứ chưa bao giờ nghe hổ cũng biết “nhận chủ”.
Hơn nữa, mấy ngày qua, Sở Y Y đối xử với con hổ này chẳng nhẹ nhàng gì, vậy mà nó vẫn nhất quyết bám theo.
Ở lại rừng, nó có thể làm vua – một chúa tể rừng xanh không ai dám động tới. Vậy mà nó từ bỏ ngôi vương, băng sông vượt suối, chạy đến tìm Sở Y Y là sao?
Lúc này, Bạch Hổ đã chạy đến bên cạnh Sở Y Y.
Nó hưng phấn gầm vài tiếng, nhưng khi thấy sắc mặt cô không được tốt, liền ngoan ngoãn cụp tai, rên rỉ khe khẽ, rồi rụt rè đi vòng quanh cô hai vòng, sau đó dùng đầu dụi dụi người cô lấy lòng.
Sở Y Y nhíu mày nhìn con hổ to xác này đầy phiền não.
Biểu cảm của Bạch Hổ vẫn ngơ ngơ ngáo ngáo như thường lệ, nhưng trên người lại bê bết m.á.u, bộ lông trắng muốt lấm lem đỏ tươi, cơ thể còn chi chít vết c.ắ.n sâu nông đủ cả.
