Sảng Khoái Hết Cỡ! Cô Con Gái Ruột Cực Ghét Tất Cả Mọi Người Như Nhau - Chương 247: Từ Phúc Báo Hóa Thành Báo Ứng

Cập nhật lúc: 03/03/2026 10:01

Quốc gia Hoa Hạ.

Một ngôi làng nhỏ hẻo lánh.

Ngôi làng này từng hứng chịu một trận lũ quét hai năm trước, sau tai họa ấy, nhờ chính phủ ra tay cứu trợ, phần lớn cư dân đã dọn đi nơi khác sinh sống. Thế nhưng, lại có hai hộ gia đình âm thầm quay trở về đây. Chẳng ai biết họ vốn sống sẵn ở đây hay chỉ thấy nơi này vắng người, liền tranh thủ chiếm chỗ ở.

Hai hộ gia đình đó chọn hai căn nhà sát cạnh nhau để ở.

Giữa hai căn nhà ấy, có một... chuồng heo.

Lúc này, từ căn nhà bên trái, một cặp vợ chồng trung niên bước ra. Cả hai đều mang trên mặt những vết sẹo bỏng nghiêm trọng.

Người chồng cầm trong tay một chiếc máy tính bảng.

Họ đi về phía chuồng heo.

Tới nơi, người chồng bật đèn phía trên chuồng lên.

Ánh sáng hắt xuống, soi rõ cảnh tượng bên trong.

Trong chuồng nuôi hai con heo — và... hai con người cụt tay cụt chân.

Cả hai thân thể dơ bẩn, lấm lem phân heo, nhìn chẳng khác gì... vật nuôi. Nếu không nhìn kỹ, thậm chí khó lòng nhận ra họ là người.

Hai vợ chồng trung niên nhìn cảnh tượng ấy mà trong mắt đầy vẻ hả hê sung sướng.

Con gái tội nghiệp của họ đã bị hai con súc sinh kia hại c.h.ế.t. Trước khi c.h.ế.t, con bé còn bị làm nhục... Nghĩ đến đó, họ chỉ muốn hai con súc sinh này phải sống không bằng c.h.ế.t!

G.i.ế.c người thì đền mạng? Không, họ không định g.i.ế.c. G.i.ế.c thì quá nhẹ!

Phải để chúng nếm trải từng giây từng phút thống khổ trên đời, phải trả giá cho tội ác chúng gây ra.

Không chỉ thể xác, mà cả tinh thần cũng phải bị nghiền nát!

Người đàn ông trung niên nhoẻn miệng cười, giọng khàn khàn nửa cười nửa mỉa mai:

“Tổng giám đốc Cố, tiểu thư Cố, lâu rồi không gặp người thân nhỉ? Nhớ họ lắm đúng không?”

“Hôm nay bọn tôi mang chút tin tức gia đình đến cho hai người đây. Mời xem cho kỹ nhé.”

Hai thứ nằm co quắp dưới đất, nghe thấy tiếng, liền ráng sức ngẩng đầu lên. Đôi mắt mơ màng đờ đẫn, nhưng vẫn cố gắng nhìn về phía ông ấy.

Người đàn ông mở máy tính bảng, bật lên một đoạn video.

Cùng với hình ảnh hiện ra, cảm xúc của hai kẻ trong chuồng bắt đầu biến đổi dữ dội. Trong đôi mắt c.h.ế.t lặng kia lại gợn lên từng cơn sóng dữ, thân thể không ngừng run rẩy.

Đoạn video là những cảnh cắt ghép từ chương trình “Sinh tồn cực hạn” – nhưng chỉ là những đoạn mà Sở Y Y tỏa sáng nhất: lúc cô đè bẹp các đối thủ, lúc vượt qua nghịch cảnh, và khoảnh khắc cuối cùng khi cô giương cao lá cờ quốc gia trên đỉnh vinh quang.

Trong video, Sở Y Y như một siêu anh hùng rực rỡ hào quang, khiến người xem không khỏi ngưỡng mộ.

Ngoài ra, đoạn video còn xen kẽ bình luận tự hào của cư dân mạng, bản tin từ CCTV về Sở Y Y, và cả phát ngôn viên quốc gia khen ngợi cô, đề xuất trao danh hiệu đại diện thanh niên tiêu biểu toàn quốc cho cô.

Toàn bộ video là một bản tụng ca đầy khí thế về Sở Y Y, khiến hai kẻ trong chuồng run bần bật như bị rút hết m.á.u.

Cố Kiến Quốc và Cố Minh Châu gào lên từng tiếng "A a a a!" đầy uất nghẹn, mắt trợn trừng, tơ m.á.u giăng kín, ánh nhìn như muốn xé nát màn hình.

Hiện tại, bọn họ sống không bằng c.h.ế.t, còn Sở Y Y thì sống đời như mơ, tiêu diêu tự tại, thậm chí trở thành niềm tự hào quốc gia.

Dựa vào cái gì chứ?!

Sở Y Y, con nhỏ đó có đức có tài gì?!

Không — lẽ ra Sở Y Y mới là kẻ phải quỳ dưới chân Cố Minh Châu. Chính Cố Minh Châu mới là người nên đứng trong ánh hào quang, được hàng triệu người tung hô!

Tất cả... đã bị đảo lộn rồi.

Lẽ ra vận mệnh của họ mới là thứ xứng đáng!

Cố Minh Châu giãy dụa gào thét, nhưng cổ họng đã tàn tạ đến mức chỉ phát ra tiếng khò khè khô khốc, ch.ói tai như móng tay cào lên bảng — nghe đến rợn người.

Cố Kiến Quốc thì đôi mắt đục ngầu tràn đầy hối hận.

Nếu năm xưa ông ta không mê sắc d.ụ.c, biết đối xử t.ử tế với Sở Y Y, thì hôm nay ông ta vẫn là tổng giám đốc Cố cao cao tại thượng của tập đoàn Cố thị.

Khi Sở Y Y nổi tiếng khắp thiên hạ, ông ta cũng sẽ được thơm lây, trở thành hình mẫu lý tưởng mà người người ghen tị ngưỡng mộ.

Đáng tiếc… một bước sai, sai cả đời.

Bây giờ Sở Y Y sống như tiên, còn ông ta sống trong địa ngục, từng giây từng phút đều là cực hình, muốn sống không nổi, muốn c.h.ế.t không xong.

Ông ta vô cùng căm hận — căm hận cái mạng này sao lại... quá dai dẳng.

Thân thể đã bị hành hạ đến tan tành, tàn phế không ra hình người... vậy mà vẫn sống nhăn răng ra đó.

Vì sao có kẻ chỉ trượt chân một cái là c.h.ế.t, còn ông ta thì lại cứ mãi không c.h.ế.t được?

“A a a a —!!!”

Cố Kiến Quốc gào lên khản cổ, âm thanh khô khốc đến ch.ói tai, đầy đau đớn và bất lực.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sảng Khoái Hết Cỡ! Cô Con Gái Ruột Cực Ghét Tất Cả Mọi Người Như Nhau - Chương 247: Chương 247: Từ Phúc Báo Hóa Thành Báo Ứng | MonkeyD