Sảng Khoái Hết Cỡ! Cô Con Gái Ruột Cực Ghét Tất Cả Mọi Người Như Nhau - Chương 317: Đại Kết Cục
Cập nhật lúc: 03/03/2026 10:10
Mọi ánh mắt lúc này đều đổ dồn về phía Sở Y Y.
Sở Y Y bình thản nói:
“Phó Ngự là bạn tôi. Còn người này…”
Cô đưa tay đặt lên vai Quân Triệt, nhẹ nhàng vỗ vài cái rồi nở một nụ cười dịu dàng:
“Cậu ấy là em trai tôi.”
“Em trai?” Đạo diễn tròn mắt ngạc nhiên.
“Nhưng chẳng phải nhà họ Cố chỉ có ba người con trai và một cô con gái thôi sao?”
Giờ ba cậu con trai nhà họ Cố đều đã quy tiên cả rồi, sao lại đột nhiên mọc ra thêm một người em trai nữa?
Sở Y Y bình tĩnh giải thích:
“Cậu ấy không phải người nhà họ Cố. Tuy chúng tôi không có quan hệ huyết thống, nhưng tình cảm còn thân hơn ruột thịt. Hồi nhỏ tôi từng lang thang ngoài đường, nhờ có em trai bên cạnh mà tôi mới không cảm thấy quá đỗi khổ cực.”
Trong lòng cô còn nghĩ đến chị Nại...
Nhưng cô không muốn kéo chị ấy ra ánh sáng, nên chọn cách giữ im lặng.
Đạo diễn gật gù tỏ vẻ đã hiểu:
“Thì ra là cùng nhau vượt qua hoạn nạn... Bảo sao lại thân thiết đến vậy.”
[Không có huyết thống? Vậy thì còn nước còn tát!]
[Cùng nhau lớn lên, vậy tính là thanh mai trúc mã không? Tôi vote thanh mai nha!]
[Chớ vội, tôi thấy Phó tổng cũng không tệ đâu. Chứ mà lớn lên cùng nhau, thân quá rồi lại khó nảy sinh tình cảm nam nữ lắm.]
[Chọn gì mà chọn? Mạnh dạn lên chị em! Chốt cả combo! Chị Y Y xứng đáng có cả thế giới!]
[Chuẩn rồi, có mỗi hai cây, có gì phải xoắn?]
[Ơ kìa, mạng Internet đúng là vô tình, mọi người quên khỉ ca với hổ ca rồi sao? Hồi trước còn có người đẩy thuyền chị Y Y với bọn họ cơ mà!]
[HAHAHA tụi bây đừng có khịa quá đáng!]
[Thôi thì để chị Y Y tự chọn đi. Dù chị ấy có chọn khỉ hay đại bạch hổ, bọn em cũng ủng hộ hết mình!]
Thấy dân mạng hóng drama tình cảm của Sở Y Y nhiệt tình quá sức tưởng tượng, đạo diễn cũng tranh thủ lấn thêm một bước:
“Vậy nếu giờ phải chọn một người trong số họ, cô sẽ chọn ai?”
Quân Triệt và Phó Dự cùng lúc nhìn về phía Sở Y Y, ánh mắt chờ mong xen lẫn căng thẳng.
Sở Y Y nhướng mày cười khẽ:
“Chỉ có trẻ con mới phải chọn…”
Mắt đạo diễn sáng rỡ, không chờ cô nói tiếp liền vội vàng tiếp lời:
“Người lớn thì tất nhiên là chọn cả hai đúng không?”
Sở Y Y liếc ông ấy một cái, ánh mắt đầy ẩn ý:
“Người lớn thì... đến nghĩ cũng không dám nghĩ.”
“Đạo diễn à, đầu óc ông có hơi đen tối rồi đó, có muốn tôi tiễn ông tới đồn công an học lại đạo đức không?”
Đạo diễn lúng túng gãi đầu, vội xua tay:
“Thôi khỏi, cảm ơn lòng tốt của cô.”
Sở Y Y nhếch môi cười nhạt:
“Xem ra lần trước bị bắt đi ‘giáo d.ụ.c đặc biệt’ ở đồn công an là có tác dụng ghê ha.”
Quân Triệt kéo nhẹ tay áo Sở Y Y, thì thầm:
“Em đói rồi... Mình dừng phỏng vấn được không?”
Sở Y Y lập tức đứng dậy:
“Được rồi, chị đi nướng đồ ăn cho em.”
Sau đó cô quay sang đạo diễn:
“Em trai tôi dạ dày yếu, không thể để bụng đói. Vậy nên phỏng vấn dừng ở đây nhé.”
“Nếu các ông muốn, có thể ở lại ăn uống luôn cho vui.”
Đạo diễn vui vẻ đáp:
“Thế thì bọn tôi không khách sáo nha!”
Vừa hay cũng đến giờ ăn tối, Phó Ngự cùng mấy người khác cũng nhập hội nướng BBQ ngoài sân, không khí lập tức náo nhiệt hẳn lên.
Thẩm Viên và Dung Thời khiêng ra một thùng bia, phát mỗi người một chai.
Sở Y Y liếc nhìn bốn chàng trai đẹp, ánh mắt đầy hoài nghi:
“Các cậu chắc chắn muốn uống hả?”
“Giờ vẫn đang livestream đó, nếu lát nữa ai uống xong lăn quay ra làm trò hề, tôi không chịu trách nhiệm đâu nha.”
Dung Thời hùng hồn tuyên bố:
“Chị Y đừng coi thường tôi! Bây giờ t.ửu lượng tôi lên đẳng cấp rồi! Chị chắc chắn không đấu lại tôi đâu!”
Thẩm Viên cũng lên tiếng:
“Tửu lượng tôi cũng không tệ đâu.”
Khâu Phong đẩy kính mắt, tự tin nở nụ cười:
“Trong bốn người tụi tôi, t.ửu lượng tôi là đỉnh nhất, không bao giờ say nổi đâu!”
“Có điều... Phó Ngự thì hơi yếu, hay là tự dọn một cái ghế nhỏ ra góc ngồi nhìn bọn này uống nha?”
Mặt Phó Ngự lập tức đen như đáy nồi, nghiến răng:
“Tôi không yếu!”
“Tí nữa đấu tay đôi với tôi! Nếu tôi gục trước thì tôi nhận thua, nhưng nếu cậu gục trước, thì phải bò dưới đất học ch.ó sủa đấy!”
Khâu Phong cười khẩy, gật đầu tự tin:
“Chơi luôn! Cậu muốn tôi học ch.ó, học mèo, hay học vịt cũng được. Chỉ có điều... cậu không có cửa thắng đâu.”
Sở Y Y nhướng mày, khoanh tay đứng nhìn, bộ dạng đầy hứng thú chờ xem trò vui.
Tiệc nướng bắt đầu. Mọi người vừa ăn vừa nâng ly cạn chén.
Thực ra thì rượu này nồng độ cũng không cao, chỉ khoảng mười mấy độ, uống chơi thôi.
Nhưng mà...
Mới uống chưa hết nửa chai, Phó ngự đã lặng lẽ biến mất không dấu vết.
Sở Y Y theo phản xạ lập tức nhìn về phía vườn hoa nhỏ.
Quả nhiên...
Anh đang chui trong bụi cây, lén lút... nhặt đá.
