Sảng Khoái Hết Cỡ! Cô Con Gái Ruột Cực Ghét Tất Cả Mọi Người Như Nhau - Chương 68: Cuối Cùng Tổ Chương Trình Mất Tích Đã Xuất Hiện!
Cập nhật lúc: 01/03/2026 14:03
[Cố Hiên, anh ta không xứng làm người!]
[Một cặp nam tiện nữ độc, tránh xa cho lành!]
Hiện trường, Cố Minh Châu vẫn đang quỳ gối, không ngừng dập đầu.
“Sở Y Y, xin cô tha cho tôi đi, tôi thề tôi không cố ý mà! Tôi chỉ muốn chào cô thôi, ai ngờ vỗ hơi mạnh… vỗ một phát cô rớt luôn… hu hu hu…”
“Tha cho tôi đi, tôi sống còn có thể đốt tiền cho cô, chứ tôi c.h.ế.t rồi thì chẳng giúp gì được cô đâu!”
Bất ngờ, Sở Y Y ngừng bước lại, cau mày khó chịu, rồi nhanh ch.óng lùi lại mấy bước, bịt mũi tỏ vẻ ghê tởm.
“Cái gì vậy trời, ai xịt b.o.m thúi à? Mùi gì ghê quá vậy?” Sở Y Y lùi xa, nhíu mày hỏi.
Cố Minh Châu và Cố Hiên lập tức khựng lại.
Một giây sau, Cố Hiên cũng ngửi thấy mùi hôi… cực kỳ khủng khiếp, khiến anh ta suýt nôn!
Cố Minh Châu cũng ngửi được… và cùng lúc đó, cô ta cảm nhận được — trong quần mình… có gì đó nặng nặng…
Cô ta đã... bị dọa đến vãi *** chảy ra quần?!?
Cố Minh Châu mặt khi thì đỏ bừng, lúc lại xanh lè, vừa sợ vừa nhục muốn độn thổ.
Bảo là cô ta không muốn đi nặng cũng sai, vì cô ta rất muốn, cầu còn không được! Nhưng mà… ai lại “thành công” trong hoàn cảnh thế này?!
Quê chưa từng thấy!
Mặt cô ta như muốn bốc cháy, nước mắt xối xả vì nhục nhã.
Đúng lúc ấy, Trương Giai Giai chạy vội tới chỗ Sở Y Y, vừa mừng vừa xúc động:
“Chị Y Y! Cuối cùng chị cũng về rồi! Chị biến mất cả đêm, tụi em lo gần c.h.ế.t luôn á! Chị đi đâu vậy?”
Sở Y Y ánh mắt chuyển sang nhìn Trương Giai Giai, vẫn cố tình chiếu đèn từ dưới lên, mặt mày âm u như hồn ma, nghiêng đầu hỏi ngược lại:
“Bọn họ bảo tôi là ma, em không sợ sao?”
Trương Giai Giai chỉ vào chiếc bóng đổ dưới chân Sở Y Y, nói:
“Chị Y Y sao có thể là ma được? Dưới chân chị còn có bóng cơ mà! Em xem trên tivi rồi, ma thì không có bóng đâu!”
Sở Y Y mỉm cười, chuyển đèn pin sang hướng khác, nhẹ giọng đáp:
“Xem ra em thông minh hơn mấy người kia.”
“Hi hi, cảm ơn chị Y Y khen em nha~.” Trương Giai Giai cười toe toét như được phát lì xì.
Sở Y Y tiện tay quăng cho cô nàng hai con thỏ rừng, thuận tay ném luôn cả con d.a.o găm.
“Cầm lấy mà xử lý cho đàng hoàng. Làm mất là tối nay cả bọn nhịn đói đấy.”
Trương Giai Giai vội vàng đỡ lấy, hỏi liền:
“Chị ơi, em rủ anh Tần với anh Đoạn phụ được không?”
Sở Y Y gật đầu.
“Dạ rồi! Em đi liền đây!” Trương Giai Giai hí hửng vác hai con thỏ nặng trịch chạy đi tìm Đoạn Tương và Tần Tu Hàn, dúi thỏ vào tay họ.
Lúc này, Cố Hiên và Cố Minh Châu như bị sét đ.á.n.h trúng đầu, đứng ngây ra không tin nổi vào mắt mình.
Sở Y Y… không phải là ma?!
Cố Hiên lập tức hỏi dồn:
“Y Y, em chưa c.h.ế.t sao? Em ngã từ vách đá cao vậy mà không c.h.ế.t được à?!”
Trong mắt anh ta lấp lánh một tia vui mừng mà chính bản thân còn chưa kịp nhận ra.
Dù kinh ngạc tột độ, nhưng anh ta lại có một cảm giác nhẹ nhõm lạ thường — cảm giác tội lỗi, nặng nề suốt một ngày qua cuối cùng cũng được buông xuống.
Từ khi biết Cố Minh Châu đã đẩy em gái mình xuống vực, dù miệng thì bảo sẽ giữ bí mật, tự nhủ là “số trời đã định”, nhưng anh ta vẫn không ngừng c.ắ.n rứt và ân hận.
Giờ đây khi biết Sở Y Y vẫn sống, trái tim rối loạn của anh ta mới tìm lại được chỗ về.
Cố Minh Châu thì rú lên như bị điên:
“Sao có thể được?! Rõ ràng cô đã ngã xuống rồi mà! Tôi còn nghe rõ tiếng cô rơi xuống nữa! Ngã từ độ cao đó mà cô còn sống á? Cô nhất định là ma! Cô là ma!”
Sở Y Y nhếch môi cười khinh khỉnh:
“Tôi biết cô mong tôi c.h.ế.t lắm, tiếc là… ông trời không chịu thu tôi, tôi còn sống nhăn răng đây!”
Cố Minh Châu lắc đầu điên cuồng, ánh mắt tràn đầy hận thù:
“Không thể nào! Cô phải c.h.ế.t rồi mới đúng! Sao cô có thể còn sống được chứ?!”
Sở Y Y không buồn tranh luận với một kẻ điên.
Cô lạnh lùng nói:
“Cô có tiếp tục không tin cũng không thay đổi được sự thật. Cô không g.i.ế.c được tôi – tức là hành vi g.i.ế.c người không thành, vẫn có thể truy tố. Chờ mà xem, tôi sẽ không tha cho cô đâu.”
Trong mắt Cố Minh Châu hiện rõ nỗi sợ hãi, cả người run bần bật.
Sở Y Y cúi đầu liếc xuống giữa hai chân cô ta, mặt đầy ghê tởm và châm chọc:
“Trước khi vào tù, thì tự xử lý đống đạn sinh hóa của cô đi. Thối muốn c.h.ế.t!”
Nói rồi cô bịt mũi, ung dung bước lên bờ, đi về phía thượng nguồn để tắm rửa.
Cố Minh Châu bùng nổ cảm xúc, gào thét c.h.ử.i đổng:
“Sở Y Y, cô c.h.ế.t đi cho tôi nhờ! Không c.h.ế.t thì cũng đừng có giả thần giả quỷ hù tôi! Đồ đáng ghét!”
Cô ta bị Sở Y Y dọa cho “tè ra quần” giữa bàn dân thiên hạ, đúng là mất hết mặt mũi!
