Sảng Khoái Hết Cỡ! Cô Con Gái Ruột Cực Ghét Tất Cả Mọi Người Như Nhau - Chương 71: Đâm Sau Lưng Sở Y Y
Cập nhật lúc: 01/03/2026 14:03
Minh Châu đơn thuần biết bao, buồn thì nổi đóa, vui thì cười rạng rỡ, chẳng có chút tâm cơ nào.
So với Sở Y Y, đúng là… không thể so bì.
[Trời má, tức xì khói! Cái miệng của Cố Minh Châu đúng là độc địa, lại còn dám xúi Cố Hiên cùng nhau vu khống Sở Y Y nữa chứ!]
[Nếu không nhờ có camera quay trộm, chắc tôi cũng bị lừa. Danh tiếng Sở Y Y trước kia vốn đã không tốt, nếu chính người thân cô ấy lên tiếng tố cáo, khối người sẽ tin là do cô ấy thật sự quá đáng mới bị vạch mặt. Ai mà ngờ, người nhà cô ấy lại là đồ heo ch.ó không bằng!]
[Nghĩ đến bao nhiêu người ngoài kia từng bị vu oan giống vậy mà tức…]
[Quá trời luôn. Có người chỉ vì đi lấy hàng thôi mà bị đồn thổi là ngoại tình, kết quả không thể minh oan, mất việc, cuộc sống tan hoang, tinh thần suy sụp.]
[Còn có nhiều người vì lời đồn mà tìm đến cái c.h.ế.t nữa kìa.]
[Cố Minh Châu đúng là độc ác không có giới hạn, còn Cố Hiên cũng chẳng phải người tốt gì! Vu oan bịa chuyện kiểu đó mà hắn ta cũng dám mở miệng nói giúp!]
[Thử tưởng tượng mà xem, nếu không có đoạn video quay lén kia, Sở Y Y sẽ bị hại đến mức nào?]
[Thương chị Y Y của tụi tui quá đi!]
[Mong là hai con rắn độc kia sớm biết mình đang bị quay, sớm lên mạng đọc bình luận, để tôi được làm một bông tuyết nhỏ trong trận bão tuyết vùi dập bọn chúng!]
[Phải để bọn họ nếm mùi quả báo thích đáng!]
Tại hiện trường.
Sau khi thương lượng xong kế hoạch, Cố Minh Châu và Cố Hiên cùng nhau đi đến chỗ Trương Giai Giai, Đoạn Tương, và Tần Tu Hàn.
Cố Minh Châu lúc này đã khôi phục dáng vẻ dịu dàng mềm mại như khi trước ống kính, không còn chút kiêu căng hống hách nào như mấy hôm trước. Cô ta lên tiếng ngọt ngào:
“Giai Giai, Tu Hàn, anh Đoạn, em có chuyện này muốn nhờ mọi người giúp…”
“Chút nữa khi tổ chương trình đến gần, mọi người có thể đừng kể lại mấy chuyện xảy ra trong rừng mấy hôm nay không? Cứ nói là cả nhóm năm người chúng ta luôn hòa thuận vui vẻ, không có chuyện gì lớn xảy ra, chỉ là Sở Y Y tính cách khác biệt nên hơi tách biệt một chút…”
Tần Tu Hàn lạnh giọng cắt ngang:
“Cô đừng nói nữa, chúng tôi không phải loại người đ.â.m sau lưng người khác. Sở Y Y đã giúp bọn tôi, bọn tôi sẽ không vì chút lợi ích mà quay lại bôi nhọ cô ấy.”
Sắc mặt Cố Minh Châu tối sầm, trầm giọng:
“Các người đừng quên, lúc trước cũng từng bắt nạt Sở Y Y đấy nhé.”
Cả ba người lập tức ngượng ngùng, trong mắt thoáng hiện nét hối lỗi.
Cố Minh Châu bồi thêm một câu:
“Các người hoặc là giữ mồm giữ miệng, không nói gì, hoặc là đứng về phía tôi.”
“Nếu các người dám bôi nhọ tôi, tôi sẽ khai hết những gì các người đã làm. Trước lúc chương trình bắt đầu quay, các người đã tỏ thái độ thế nào với Sở Y Y, tôi nói ra, khán giả chắc chắn sẽ tin lời tôi hơn, cuối cùng các người sẽ chẳng được gì, lại còn tự bôi đen hình tượng bản thân.”
“Không lo cho danh tiếng mình thì cũng nên lo cho danh tiếng công ty của mình đi chứ?”
Sắc mặt ba người càng lúc càng khó coi.
Đặc biệt là Trương Giai Giai, ánh mắt đầy do dự và dè chừng.
Trong hợp đồng cô ấy ký với công ty có một điều khoản ghi rất rõ: nếu cô ấy làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến hình ảnh công ty, thì sẽ phải bồi thường toàn bộ thiệt hại mà công ty gánh chịu.
Đoạn Tương và Tần Tu Hàn tuy không cùng công ty với cô ấy, nhưng hợp đồng chắc chắn cũng có điều khoản tương tự.
Mà nói cho cùng, danh tiếng của Sở Y Y vốn đã xấu.
Cho dù họ lên tiếng giúp cô, cũng không thể vớt vát được hình ảnh, còn dễ bị vạ lây, ảnh hưởng đến chính mình và công ty.
Cố Minh Châu hừ lạnh một tiếng, hạ giọng cảnh cáo rồi không nói thêm nữa, kiên nhẫn đứng chờ du thuyền cập bờ.
Cố Hiên lúc này cũng nhẹ nhàng lên tiếng dụ dỗ:
“Sở Y Y chỉ cho các người chút đồ ăn, không đáng để các người đ.á.n.h đổi cả con đường sự nghiệp để báo đáp cô ta.”
“Nếu thấy áy náy thì đưa cho cô ta chút tiền, xem như mua lại số thức ăn đó. Vậy là hai bên không nợ nần gì nhau, các người cũng không cần phải vì cô ta mà gánh rủi ro.”
“Chỉ cần các người giữ mồm giữ miệng, đừng nói linh tinh, tôi hứa, sau khi về, để anh tôi sắp xếp tài nguyên cho từng người.”
“Tần Tu Hàn, cậu làm âm nhạc đúng không? Nhà họ Cố có thể mời ban nhạc HiOne nổi tiếng ở Mỹ làm riêng cho cậu một ca khúc.”
“Đoạn Tương, cậu gần như đã lấy hết các giải thưởng lớn trong nước rồi. Nhà họ Cố có thể tiến cử cậu sang Hollywood, hợp tác với đạo diễn và minh tinh quốc tế, giúp cậu tranh giải quốc tế.”
“Trương Giai Giai... tôi không rõ hướng đi của em, nhưng hiện tại thị trường cổ trang ngôn tình rất hot, tôi có thể bảo anh tôi đầu tư một phim truyền hình S+, để em làm nữ chính.”
Ba người đều im lặng.
Những lời mà Cố Hiên nói... quá hấp dẫn.
Mỗi lời hứa hẹn đều là thứ mà họ đang khao khát.
Giúp Sở Y Y, chưa chắc cứu được danh tiếng cô, còn có thể tự chuốc họa vào thân.
Giúp Cố Minh Châu, không chỉ an toàn, mà còn có lợi ích khổng lồ kèm theo.
Người thông minh biết phải chọn thế nào.
Hơn nữa, giữa họ và Sở Y Y, thật ra cũng chẳng thân thiết gì.
Sở Y Y giúp họ chẳng qua là vì muốn họ biểu diễn giải trí, đổi lấy chút đồ ăn.
Nói trắng ra là giao dịch sòng phẳng – hát múa xong được chia thịt thỏ, không ai nợ ai cả.
Nên nếu giờ họ đứng về phía Cố Minh Châu, cũng chẳng thể gọi là bội nghĩa vô tình.
