Sảng Khoái Hết Cỡ! Cô Con Gái Ruột Cực Ghét Tất Cả Mọi Người Như Nhau - Chương 83: Video Quay Lén Được Tung Ra, Cả Lũ Câm Như Hến
Cập nhật lúc: 02/03/2026 03:01
Sở Y Y nhổ một bãi nước bọt lên người cô ta, gầm lên:
“Con trà xanh bệnh hoạn chuyên đi bậy giữa nơi công cộng kia, bớt diễn trà diễn nước với bà đây đi!”
“Dù sao thì danh tiếng của bà cũng nát rồi, thêm một vết cũng chẳng sao, mày mà còn nói thêm chữ nào, tao tát cho một phát, mỗi chữ một cái, không giới hạn số lượng!”
Cố Minh Châu trừng mắt nhìn Sở Y Y, không thể tin nổi những gì đang xảy ra.
Dưới sân khấu là một rừng phóng viên, con nhỏ này điên rồi sao? Dám làm loạn như vậy ngay trước ống kính?! Cô không sợ c.h.ế.t à?
Nhưng khi thấy Sở Y Y phát điên thật sự, cô ta lại bị dọa cho không dám hé miệng, chỉ còn biết nằm bẹp dưới đất run như cầy sấy.
Cố Hiên định lên tiếng, nhưng Sở Y Y quay qua đá bay anh ta một phát:
“Câm miệng! Anh mà dám mở mồm thêm chữ nào, tôi trộn xi măng mác 42 rồi đổ đinh vào, đúc nguyên cái mõm lừa của anh lại!”
Sở Y Y tiếp tục lượn vòng vòng trên sân khấu như một con sư t.ử nổi cơn điên, vừa giật tóc, vừa hét, vừa đạp bàn.
[Chị Y Y lại lên cơn rồi... Ai gọi xe cấp cứu chưa?!]
[Lại phát bệnh đúng lúc ghê! Nhưng mà tôi thích nhìn chị Y Y nổi điên như thế này! Hahaha!]
[Nhìn chị Y Y mà thấy chính mình, chỉ khác là tôi không có dũng khí bộc phát như thế!]
[Hu hu hu, chị Y Y đáng thương quá, bị hai con người ghê tởm kia chọc tức đến phát điên luôn rồi...]
[Trời ơi tức quá! Cố Minh Châu sao lại có thể mặt dày đến thế? Còn dám vu oan chị Y Y, cái tên não bò Cố Hiên kia còn bênh vực cô ta! Chị đạp c.h.ế.t tụi nó giùm em cái!]
[Đừng vội, tôi chắc chắn đạo diễn và đám phóng viên đã chuẩn bị kỹ rồi, chỉ chờ đến lúc vả mặt thôi!]
[Đúng rồi, giờ tụi nó có bao nhiêu đắc ý, lát nữa sẽ có bấy nhiêu tuyệt vọng!]
[Tôi cảm thấy không khí đã chuẩn bị đủ, cho chiếu clip đập mặt tụi nó lẹ lên! Tôi chịu đựng không nổi nữa rồi!]
Hiện trường.
Sở Y Y đã đạp đổ sạch sành sanh từ người đến bàn ghế trên sân khấu. Xong xuôi, cô nhảy xuống sân khấu, định cuốn gói về nhà.
“Sở Y Y, cô đừng đi! Vẫn còn một tiết mục quan trọng chưa xong, cô xem xong rồi đi cũng chưa muộn mà!” Đạo diễn vội vàng gào lên.
Sở Y Y chẳng thèm quay đầu, bước đi không ngoảnh lại.
Đạo diễn đổi chiêu: “Điện thoại của cô vẫn đang ở chỗ tôi đấy, không cần lấy lại à?”
Bước chân Sở Y Y dừng lại.
Đúng rồi… điện thoại còn chưa lấy về, người cũng không có tiền, taxi cũng chưa trả nổi…
Sở Y Y quay lại, mặt đen như đ.í.t nồi, nhảy phốc lên sân khấu, chìa tay ra trước mặt đạo diễn:
"Điện thoại. Đưa đây."
Đạo diễn cười gượng, gãi mũi nói:
“À… nhân viên đang đi mượn máy cắt về để cắt cái hộp sắt đựng điện thoại, chưa xong kịp đâu… Chờ cô tham gia xong buổi gặp mặt này là lấy được luôn!”
Sở Y Y giận đến tái mặt.
Đạo diễn ghé tai năn nỉ nhỏ:
“Sở Y Y, coi như tôi van cô… cố nhịn tới khi buổi gặp mặt kết thúc đi…”
“Chỉ cần cô chịu ở lại đến lúc kết thúc, tôi trả thêm cô mười vạn, cô thấy thế nào?”
Sở Y Y lập tức gật đầu:
“Chốt đơn!”
Ở lại thêm một lát, dễ như ăn cháo, mà có thêm mười vạn, đồ ngốc mới không làm!
Đạo diễn thở phào nhẹ nhõm.
Ông ấy cầm micro, nói lớn:
“Bàn ghế thì cũng lật hết rồi, mọi người cứ đứng luôn nhé, khỏi ngồi!”
“Phần phỏng vấn tạm dừng tại đây. Tiếp theo, mời mọi người cùng xem một đoạn video!”
“Đây là đoạn video do tổ hậu kỳ chúng tôi dựng suốt đêm qua, tổng hợp những hình ảnh đặc sắc nhất của các khách mời trong suốt hành trình trong rừng!”
“Mời mọi người hướng lên màn chiếu phía sau sân khấu!”
Trên sân khấu, một tấm màn chiếu khổng lồ từ từ sáng lên.
Cố Minh Châu khẽ nhếch môi cười.
Chiếu đoạn video hậu kỳ? Tốt quá rồi! Thế nào cũng có cảnh Sở Y Y bắt nạt mình, càng để khán giả thấy rõ gương mặt thật độc ác của cô!
Nhưng — khi hình ảnh hiện rõ, nụ cười trên môi Cố Minh Châu lập tức cứng đờ.
Cô ta trừng mắt kinh hoàng nhìn lên màn chiếu, mặt tái mét như giấy, ánh mắt ngập tràn kinh hãi và hoảng loạn.
Sao… sao lại thế này?!
Tại sao trong video lại có cả cảnh sáu ngày đầu tiên trong rừng?!
Sáu ngày đó không hề có người của tổ tiết mục, chỉ có sáu người bọn họ!
Những video đó ở đâu ra?!
Cố Hiên, Trương Giai Giai, Tần Tu Hàn và Đoạn Tương cũng mặt cắt không còn giọt m.á.u, ánh mắt c.h.ế.t lặng như tro tàn.
Xong rồi… bọn họ tiêu thật rồi…
Ngay cả Sở Y Y cũng há hốc mồm nhìn màn chiếu, kinh hoàng không kém.
Cô cũng có cùng một thắc mắc:
Những đoạn này… ai quay? Quay từ lúc nào?!
Trong video chiếu rõ mồn một:
Tối hôm đầu tiên sau khi mất liên lạc với tổ tiết mục, Cố Minh Châu rủ Trương Giai Giai, Tần Tu Hàn, Đoạn Tương liên thủ cô lập Sở Y Y.
Sau đó, cả lũ ngang ngược kéo nhau đi cướp đồ của cô, thậm chí còn đ.á.n.h hội đồng khiến Sở Y Y bị đ.á.n.h đến mặt mũi bầm dập như đầu heo.
Còn có cảnh bọn họ lén lút lấy trộm đồ của Sở Y Y khi cô đang đi tắm.
Đặc biệt, Cố Minh Châu cướp xong thì ôm hết làm của riêng, không cho ai xài chung.
Có đoạn cả đám hùa nhau ép Sở Y Y đưa đồ ăn, còn đe dọa, dằn mặt đủ kiểu.
Cảnh Cố Hiên bị khỉ cào bị thương rồi ngất xỉu, cả đám bỏ mặc anh ta nằm một mình,
Người duy nhất đi hái t.h.u.ố.c, đắp t.h.u.ố.c cho anh ta… lại là Sở Y Y.
Hôm sau, Cố Minh Châu xuất hiện, ngang nhiên lừa Cố Hiên, nói rằng chính mình đã cứu anh ta.
Đoạn Cố Hiên cố đẩy Sở Y Y xuống sông, bị cô quăng xuống lại, Đoạn Tương định nhảy xuống cứu, lại bị Cố Minh Châu ôm c.h.ặ.t, ngăn cản.
Máy quay ẩn đã bắt trọn ánh mắt xảo quyệt, lạnh lùng của cô ta — ánh mắt mà những người tại hiện trường khi ấy không thể thấy.
