Sảng Khoái Hết Cỡ! Cô Con Gái Ruột Cực Ghét Tất Cả Mọi Người Như Nhau - Chương 94: Cô Ấy Có Dấu Hiệu… "quay Về Tổ Tiên"?!

Cập nhật lúc: 02/03/2026 03:03

Vài phút sau.

Cố Minh Châu cụp mắt xuống, che giấu tia căm ghét lóe lên trong đáy mắt.

Lúc nhà họ Cố vừa phát hiện cô ta không phải con ruột, cô ta tình cờ nghe lén được cuộc trò chuyện giữa Cố Kiến Quốc và Lý Ngọc. Họ bàn tính rằng khi đón con gái ruột trở về, sẽ tạm thời bảo cô ta dọn ra ngoài sống, tránh để con gái ruột thấy khó chịu.

Thậm chí, họ còn định đưa mẹ ruột cô ta – một người từng làm bảo mẫu – vào tù.

Lúc đó, Cố Minh Châu thực sự hoảng loạn.

Cô ta sợ một khi dọn ra rồi, nhà họ Cố sẽ ngày càng lạnh nhạt, cuối cùng là đá cô ta ra khỏi nhà như đuổi ch.ó.

Vì thế, để tiếp tục ở lại, cô ta không ngừng lấy lòng bọn họ.

Nhưng dù cố gắng cỡ nào, Cố Kiến Quốc vẫn âm thầm sai người ra ngoài tìm nhà cho cô ta.

Cô ta không cam lòng rời khỏi đây.

Không cam lòng từ bỏ vinh hoa phú quý, ánh hào quang của trung tâm mọi sự chú ý, càng không cam lòng mất quyền thừa kế tài sản nhà họ Cố!

Vì vậy…

Cô ta phải làm như vậy, và chỉ có thể làm như vậy!

Nếu không, cô ta tuyệt đối không thể đấu lại đứa con gái ruột của họ.

Chỉ khi có Cố Kiến Quốc – chủ gia đình, luôn đứng về phía cô ta, cô ta mới có thể đứng vững ở nhà họ Cố!

“Minh Châu, đừng sợ, ba sẽ không để ai làm hại con, cũng không ai có thể đuổi con đi được.” Cố Kiến Quốc trịnh trọng nói.

Cố Minh Châu nhẹ giọng:

“Nhỡ đâu mẹ và các anh không chịu tha thứ cho con, lại ép ba đuổi con đi thì sao…”

Cố Kiến Quốc cười khẩy:

“Nhà này do ba làm chủ. Nếu họ không chịu nghe lời, không dung nổi con, thì chính họ phải dọn ra ngoài!”

Cố Minh Châu lúc này mới thật sự yên tâm.

Cô ta nghiêng đầu, tựa lên vai ông ta, giọng đầy uất ức:

“Ba ơi, tất cả là tại Sở Y Y hại con thành ra thế này… Giờ con không dám ra ngoài nữa, ba nhất định phải trả thù giúp con nhé…”

Cố Kiến Quốc ánh mắt tối sầm, nghiến răng:

“Dù nó không hại con, ba cũng chẳng định tha cho nó!”

“Nó bán 30% cổ phần công ty cho Phó Ngự, khiến nội bộ rối tung cả lên! Chưa kể còn đào của ba một mớ tiền, thậm chí còn dám ra tay đ.á.n.h ba! Mối thù này... sớm muộn cũng phải trả!”

Lúc này, Sở Y Y đã trở về căn biệt thự số 1 khu Trang viên Sân Vịnh mà Phó Ngự cho mượn.

Sau bảy ngày căng như dây đàn, cuối cùng cô cũng được thả lỏng.

Vừa bước vào phòng, Sở Y Y tắm rửa sơ qua, rồi không chần chừ, lập tức lao lên giường mềm mại.

Nệm giường đàn hồi vừa phải, chăn lụa mềm như nhung – nằm xuống một cái là như lạc vào chốn tiên cảnh.

Ở trong rừng suốt một tuần, tuy tối nào cô cũng có thể chợp mắt, nhưng toàn nằm trên nền cỏ vừa cứng vừa lạnh, chẳng thoải mái chút nào. Mỗi sáng tỉnh dậy là đau lưng ê ẩm.

Giờ chỉ cần nằm xuống chiếc giường này, toàn thân liền như được massage – cả người thư giãn đến mức muốn bay lên mây.

Cô vừa định nhắm mắt, thì điện thoại đột ngột reo lên.

Không bật đèn, Sở Y Y mò mẫm trong bóng tối tìm điện thoại, bắt máy.

“Ai vậy?” Giọng cô khàn khàn, mang theo chút uể oải gợi cảm.

Một giọng nam trầm thấp, quyến rũ vang lên từ đầu dây bên kia:

“Sở Y Y, là tôi, Phó Ngự.”

“Ờ, có chuyện gì không?” Sở Y Y chẳng mấy hứng thú.

Phó Ngự nói:

“Chúng ta có thể bàn một chút về kế hoạch ép nhà họ Cố không?”

Sở Y Y ngáp một cái:

“Để mai đi, tôi mệt lắm rồi.”

Giọng Phó Ngự hơi trầm, nhưng lại mang theo nét vui vẻ:

“Được. Mai tôi tới tìm cô.”

Sở Y Y lười biếng “ừm” một tiếng rồi cúp máy, nhắm mắt lại.

Chẳng mấy chốc cô đã chìm vào giấc ngủ.

Tỉnh dậy thì trời đã gần trưa.

Cô nhìn đồng hồ – đã ngủ tận mười ba tiếng!

Bụng rỗng không, vừa mở mắt đã “rột rột” kêu lên phản đối.

Sở Y Y vươn vai một cái, đi rửa mặt rồi thay đồ ngủ rộng rãi, chuẩn bị xuống dưới kiếm cái gì bỏ bụng.

Dù đã ngủ cả nửa ngày, nhưng cơ thể vẫn mỏi nhừ – vai gáy, lưng, hông đều đau âm ỉ.

Cô ngã người ra sàn, chống hai tay giữ thăng bằng như đang hít đất, sau đó… bò bằng cả tay lẫn chân xuống cầu thang như một chú thú bốn chân.

Cho đến khi bò tới phòng khách, Sở Y Y mới chịu dừng lại.

Đột nhiên, cô khựng lại.

Một cảm giác bất an dâng lên trong lòng — có ai đó đang… nhìn cô rất chằm chằm!

Sở Y Y lập tức ngẩng đầu, ánh mắt chạm thẳng vào một đôi mắt sâu thẳm đầy phức tạp.

“Sở Y Y, cô… vẫn ổn chứ?”

Giọng nam trầm ấm vang lên, mang theo sắc thái khó nói thành lời.

Người đàn ông mặc áo thun đen, quần thể thao đen, dáng người cao lớn rắn rỏi, cơ bắp ẩn hiện dưới lớp vải mềm.

Tóc được vuốt gọn ra sau, gương mặt hoàn mỹ như tượng tạc, đẹp đến mức không thực.

Chính là Phó Ngự.

Anh tỏ ra bình tĩnh, nhưng ánh mắt lại chất chứa đầy mâu thuẫn.

Bên cạnh anh là một người đàn ông trẻ tuổi, ăn mặc chỉnh tề trong bộ vest, đeo kính gọng vàng, cũng thuộc hàng “soái ca chính quy”.

Người này nhìn Sở Y Y như nhìn sinh vật ngoài hành tinh, mặt mày vẫn chưa thoát khỏi cú sốc.

Sở Y Y: “…”

Cô bình thản đứng dậy, phủi phủi tay.

Còn khẽ gật gù trong lòng — nơi này dọn dẹp sạch sẽ ghê! Cô bò từ trên lầu xuống mà bàn tay vẫn sạch bong, chẳng dính lấy chút bụi bẩn nào!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.