Sao Mọi Người Đều Bám Lấy Tôi - 7

Cập nhật lúc: 28/08/2026 18:03

Dưới sự trợ giúp của hệ thống, tôi trốn ra khỏi căn phòng bị khóa c.h.ặ.t.

Việc này nhanh ch.óng làm động đến lực lượng bảo vệ bên ngoài, bọn họ lập tức đuổi theo tôi.

Tôi đành phải nhanh chân chạy về phía mạn thuyền ra ngoài boong tàu.

Từ đằng xa, tôi dường như nghe thấy có người trong phòng tiệc lên tiếng hỏi:

"Vừa nãy cái gì lướt qua thế nhỉ?"

"Hình như là con chim yến đó của Lục tổng thì phải?"

Mọi người cảm thán xem kịch hay:

"Thấy cô ta chật vật thế kia, chắc là bị Lục tổng đá rồi chứ gì."

Còn tôi cũng chẳng buồn bận tâm đến những lời này nữa, chỉ cần nhảy xuống, tôi có thể giải thoát khỏi tất cả, đón nhận một cuộc đời hoàn toàn mới.

Hệ thống vừa chỉ đường cho tôi, vừa lên tiếng:

【Đúng rồi ký chủ, cô chính là trong quá trình bị rượt đuổi, không may rơi xuống nước.】

【Đợi khi nhân vật nữ phụ độc ác này rút khỏi kịch bản, lập tức mọi nhà đều vui vẻ!】

Tôi chạy tới mép boong tàu, ví bấu vào lan can.

Bên dưới là sóng biển cuồn cuộn, luồng khí ẩm ướt tạt thẳng vào mặt tôi.

Tôi xác nhận lại lần nữa: "Sau khi tôi nhảy xuống, mi sẽ lập tức dịch chuyển tôi đến nơi khác, đúng không?"

【Ký chủ yên tâm, tôi sẽ lập tức dịch chuyển cô!】

"Được."

Vào giây phút nhảy xuống đó.

Tôi nghe thấy phía sau truyền đến hai tiếng gào xé lòng xé gan:

"Tố Uyển!!"

Nhưng mọi thứ duyên nợ ấy, đều chẳng còn liên quan gì đến tôi nữa rồi.

11

Hệ thống tạo ra một cái xác giả dưới biển, có thể qua mắt được tất cả mọi người.

Còn tôi vì ở thế giới thực đã c.h.ế.t do t.a.i n.ạ.n xe hơi.

Thế nên hệ thống đã trao cho tôi một thân phận mới, để tôi được tiếp tục sống ở thế giới này.

Còn thưởng cho tôi một trăm triệu tiền thưởng.

Tôi dùng lại tên thật vốn có của mình:

【Vân Uyển】

Sau đó đến định cư tại một thị trấn 

nhỏ vùng Giang Nam không quá sầm uất.

Cuộc sống ở đây vô cùng thong thả, êm đềm.

Hệ thống đã chuyển sang thế giới khác.

Mấy chuyện ân oán giằng xé từng có với Thẩm Trú, Lục Tê Yến trước kia tựa như một giấc mơ.

Để g.i.ế.c thời gian, tôi mở một tiệm hoa 

quy mô vừa phải.

Cứ như thế trôi qua ba năm.

Tiệm hoa cũng tích lũy được rất nhiều khách quen.

Hôm đó, một vị khách quen của tôi bước vào hỏi:

"Tiểu Uyển, ở đây có đơn hàng lớn này em có muốn nhận không?"

Lâm Niệm là quản lý của một khách sạn, chị ấy thường xuyên đến chỗ tôi mua hoa, qua lại vài lần liền trở nên thân thiết.

"Đơn hàng lớn gì thế chị?”

"Khách sạn vài ngày tới có một sự kiện quan trọng, cần một lượng lớn hoa bó để trang trí."

Mắt thấy có tiền để kiếm, tôi lập tức gật đầu.

Bắt đầu trao đổi, bàn giao công việc với đội ngũ bên phía khách sạn.

Cho đến đúng ngày diễn ra sự kiện.

Bên ban tổ chức liên tục xác nhận lại quy trình, lại còn dặn tôi mang những bó hoa tươi nhất trong ngày đến.

Tôi ừ một tiếng đáp lời.

Sau khi giao hoa xong xuôi, tôi đi quanh thưởng thức không gian trang trí hoàn thiện một lượt.

Cũng chẳng biết là sự kiện quan trọng cỡ nào, hiếm khi thấy nhóm người đó coi trọng đến thế.

Ngắm nghía xong, tôi chuẩn bị rời đi.

Lúc đi ra đến cửa khách sạn, vừa vặn nhìn thấy mấy chiếc xe sang nối đuôi nhau chạy vào.

Còn ông chủ khách sạn thì với vẻ mặt kính cẩn bước ra đón tiếp.

Cửa xe chậm rãi mở ra.

Tôi tò mò xem là ai mà phô trương thế này, định bụng nhìn xem sao.

Phía sau Lâm Niệm gọi tôi: "Tiểu Uyển, em chuẩn bị về rồi à? Để chị bảo người đưa em về nhé!"

Tôi đành phải thu hồi ánh mắt, quay người lại nói chuyện với Lâm Niệm.

Và tự nhiên tôi cũng không nhìn thấy.

Người vừa bước xuống xe, sau khi nghe thấy tiếng "Tiểu Uyển" đó.

Đã đột ngột quay phắt lại nhìn theo bóng lưng tôi.

12

Lâm Niệm bảo để ăn mừng sự kiện lần này trang trí thành công.

Chị ấy bảo phó quản lý dẫn chúng tôi đi ăn liên hoan, chi phí khách sạn bao trọn gói.

Ăn uống xong xuôi, cả hội lại tiếp tục chuyển địa điểm sang quán KTV.

Tôi cũng vừa hoàn thành một đơn hàng lớn, chi bằng đi theo thả lỏng một chút.

Lúc kết thúc thì trời đã về đêm.

Lâm Niệm cả ngày bận rộn với sự kiện của khách sạn, nhưng vẫn không quên gọi điện dặn dò tôi:

"Bây giờ muộn quá rồi, chị bảo phó quản lý đưa em về, cậu ấy có lái xe."

Thấy vậy, tôi cũng không từ chối.

Vị phó quản lý rất dịu dàng, thấy tôi mặc mỏng mong liền khoác chiếc áo khoác của anh ấy lên người tôi.

Tôi và anh ấy nhanh ch.óng trở nên quen thuộc hơn.

Sau khi đưa tôi xuống tận chân chung cư, anh ấy không yên tâm hỏi:

"Có cần tôi đưa cô lên tận cửa nhà không?"

Tôi mỉm cười lắc đầu: "Không cần đâu, phiền anh quá."

Anh ấy thấy vậy cũng không nói thêm 

nữa.

"Áo khoác để tôi giặt xong bảo Niệm Niệm trả lại anh nhé."

"Không sao đâu, không gấp."

Sau khi chào tạm biệt anh ấy, tôi đi thang máy lên tầng.

Đèn cảm ứng âm thanh ở hành lang có chút hỏng hóc, tôi không để ý, mò mẫm trong tối mở khóa mật khẩu.

Đang bấm mật khẩu, tôi đột nhiên 

cảm thấy không khí xung quanh quá đỗi yên tĩnh.

Trong lòng bất giác dấy lên chút bất an.

Tôi tăng tốc độ bấm mật khẩu, chỉ muốn nhanh ch.óng vào nhà.

Một tiếng "Tít" vang lên, khóa cửa đã mở.

Tôi thở phào một hơi, vừa định bước vào.

Lúc này, từ phía sau thò ra một bàn tay, nhấc chiếc áo khoác trên vai tôi xuống, ném sang một bên.

Ngay sau đó, vóc dáng của hắn phủ trùm xuống.

Từ phía sau ôm trọn tôi vào lòng.

Hơi thở hân hoan đến mức gần như run rẩy của người đó phả thẳng vào tai tôi.

"Tố Uyển... Tìm thấy em rồi."

Đèn cảm ứng âm thanh bật sáng.

Tôi bàng hoàng ngoảnh đầu lại.

Dưới ánh đèn, tôi đ.â.m sầm thẳng vào đôi mắt đã lâu không gặp của Lục Tê Yến.

13

Đầu óc tôi trống rỗng hoàn toàn.

Không biết làm sao mà Lục Tê Yến lại tìm được đến đây.

Trong đầu tôi điên cuồng gọi hệ thống, thế nhưng hệ thống cũng chỉ buông một câu:

【Ký chủ, nhiệm vụ của tôi ở thế giới này đã hoàn thành rồi, phần sau cô tự mình phát huy nhé.】

Tôi: "..."

Tôi không kiềm được mà c.h.ử.i nó: 

"Nhưng ký chủ nhà mi bây giờ đang gặp nguy hiểm đến tính mạng đấy! Hắn sắp tìm tận cửa để trả thù ta rồi!"

Phía hệ thống im lặng một hồi, sau đó lên tiếng với vẻ thâm sâu khó lường:

【Ký chủ, tôi vừa mới tra soát lại hành trình tung tích của phản diện trong ba năm qua.】

【Có thể đảm bảo rằng hiện tại cô không có chút nguy hiểm tính mạng nào đâu nhé.】

Tôi: "? Thế hắn tìm đến ta làm gì."

【Chắc là đến bắt đền lấy danh phận đấy.】

Hệ thống vứt lại một câu này rồi lại dốt cuộc chuồn mất.

Mà ở bên kia, giọng điệu của Lục Tê Yến lại mang theo một vẻ bình thản đến kỳ quặc:

"Ngày tháng sống tốt nhỉ, lại còn có người đàn ông khác đưa em về."

"Tố Uyển, lừa dối tôi lâu như thế, rồi phủi đ.í.t bỏ đi... Vui lắm sao, hả?"

Xem ra Lục Tê Yến vẫn còn rất tức giận về chuyện tôi lừa dối hắn năm đó.

Mắt thấy hệ thống không chịu trách nhiệm, tôi đành phải tự mình nghĩ cách thôi.

Tôi hít sâu một hơi, chân thành nói với hắn:

"Anh muốn bồi thường thế nào cũng được, chỉ cần anh đừng trả thù tôi nữa."

"Với lại năm đó vốn dĩ anh cũng muốn đá tôi mà, việc gì phải tiếp tục dây dằng dai dẳng đến đây nữa chứ?"

Lục Tê Yến tức đến mức bật cười:

"Tôi nói muốn đá em hồi nào?"

Tôi hơi ngơ ngác: "Không phải anh bảo không muốn tiếp tục mối quan hệ b.a.o n.u.ô.i này nữa sao..."

"Đó là vì tôi tưởng em cũng thích tôi, chúng ta là hai bên nguyện ý, tôi muốn kết hôn với em!"

Lục Tê Yến gằn từng chữ:

"Nhưng kết quả thì sao, em không chỉ lén lút sau lưng tôi nuôi Thẩm Trú, mà thậm chí không tiếc giả c.h.ế.t để chạy trốn khỏi tôi."

"Tố Uyển, tôi có thể tìm thấy em một lần thì sẽ tìm thấy em lần hai, lần ba..."

"Em cứ việc chạy tiếp thử xem."

Tôi nghe xong.

Đầu óc hoàn toàn đình trệ đứng máy.

Chỉ còn đọng lại đúng câu "Hai bên nguyện ý, muốn kết hôn với em..."

Lục Tê Yến nói không muốn tiếp tục mối quan hệ này.

Hóa ra không phải muốn đá tôi, mà là muốn phát triển thành quan hệ vợ chồng với tôi sao…?

14

Đêm hôm đó, tôi trốn tránh thực tại bằng cách chạy vào phòng ngủ, khóa c.h.ặ.t cửa lại.

Còn Lục Tê Yến như thể đang ở trong chính nhà mình, tự nhiên ngang nhiên dọn vào ở phòng ngủ phụ của tôi.

Sáng hôm sau khi tôi còn chưa ngủ dậy, hắn đã thức giấc ra ngoài mua đồ ăn sáng.

Tôi rúc trong chăn tiếp tục ngủ tiếp.

Không biết đã qua bao lâu, tiếng gõ cửa vang lên.

Tôi tưởng Lục Tê Yến mua cơm đã về.

Bèn dụi dụi mắt ra mở cửa.

Nào ngờ vừa mở cửa ra, ánh mắt tham lam lưu luyến của người đứng bên ngoài liền đổ dồn lên người tôi, im lặng rất lâu không lên tiếng.

Tôi có chút khó hiểu, đang định ngẩng đầu lên nhìn anh ta.

Thì ngay giây tiếp theo, tôi đã ngã nhào vào một vòng tay quen thuộc.

Thẩm Trú đè nén tiếng khóc nức nở, hung hăng thốt ra bên tai tôi:

"Tố Uyển, lúc nào em cũng đáng ghét như thế."

Cơn buồn ngủ của tôi lập tức tan biến sạch sẽ.

Nhiều năm không gặp, Thẩm Trú vẫn giống như trước đây, ngoài miệng thì luôn nói tôi đáng ghét, phiền phức.

Nhưng lần này, hắn ôm tôi quá c.h.ặ.t.

Nước mắt rơi xuống lại quá đỗi nóng hổi.

Khiến tôi cảm nhận được, những gì hắn muốn nói có lẽ không chỉ đơn thuần là đáng ghét.

Trong đó còn đong đầy cả những tủi thân, nỗi nhớ nhung, cùng tình yêu chưa kịp thốt ra thành lời.

Đúng lúc này, bên cạnh đột nhiên thò ra một bàn tay, kiên nhẫn hết nổi liền tách hai chúng tôi ra.

"Tìm đến đây nhanh đấy nhỉ, Thẩm Trú."

Thẩm Trú lạnh lùng nhìn về phía Lục 

Tê Yến:

"Cô ấy ở đây, tại sao anh không nói cho tôi biết?"

"Tôi dựa vào cái gì mà phải nói cho cậu?"

"Dựa vào việc Tố Uyển năm đó thật lòng đối xử với tôi, anh tưởng anh là cái tháp gì cơ chứ?"

Lục Tê Yến giễu cợt: "Cô ấy thật lòng với cậu?"

Thẩm Trú không nhường dù chỉ một bước: "Đúng thế, cô ấy cầm tiền của anh đi nuôi tôi, chuyện này còn chưa đủ chứng minh sao? Tố Uyển thật lòng yêu tôi."

Lục Tê Yến bị chọc đúng chỗ đau, sắc mặt sầm xuống ngay lập tức.

Ngoảnh đầu lại hỏi tôi: "Em thật sự không có chút tình cảm nào với tôi sao?"

Tôi: "..."

Vừa mới ngủ dậy đã bị ép phải đối mặt với cái cảnh tượng này.

Tôi chỉ cảm thấy đầu óc đau nhức như muốn nứt ra.

Thế là tôi sập cửa lại cái rầm, để lại một câu:

"Hai người cứ tiếp tục cãi đi, cãi xong rồi hãy tìm tôi."

Cả hai người cùng cứng đờ người tại chỗ.

15

Chiều hôm đó, sau khi tôi đã nghỉ ngơi đủ rồi bước ra tiệm hoa.

Lục Tê Yến đã ở đó thay tôi tiếp đón khách hàng rồi.

Tôi vui vẻ hưởng nhàn, cũng chẳng thèm ngăn cản.

Lâm Niệm lúc tan làm ghé qua mua hoa, nhìn thấy Lục Tê Yến liền kinh ngạc hỏi tôi:

"Tiểu Uyển, đây là... bạn trai em đấy à?"

Lời vừa dứt, Lục Tê Yến ngẩng đầu ra khỏi bó hoa, cũng quay sang nhìn tôi.

Tôi lắc đầu: "Không phải ạ."

Lâm Niệm ngộ ra: "Ồ... người đuổi 

theo tỏ tình."

Chị ấy chọn hoa xong xuôi, vừa định rời đi.

Ngoài cửa lại có một người khác bước vào.

Thẩm Trú bưng đồ ăn thức uống, liếc Lục Tê Yến một cái nhưng không thèm gây chuyện với hắn.

Chỉ ngoan ngoãn đặt xuống trước mặt tôi, nói:

"Có mệt không, ăn tối trước đi đã."

Lâm Niệm chấn động: "Vị này cũng là người theo đuổi em sao?"

Thẩm Trú mím môi, không lên tiếng phủ nhận.

Lâm Niệm tặc lưỡi khen hay, kéo tôi ra một góc nhỏ giọng hỏi:

"Được đấy nha, cả hai người đều đẹp trai thế này, giờ em ưng ai hơn?"

Tôi nghiêm túc suy nghĩ một chút.

Sau đó chân thành đáp: "Em không chọn được."

Lâm Niệm ngẩn người, rồi mỉm cười nói:

"Thế thì khỏi chọn nữa, như bây giờ là đẹp lắm rồi."

Ánh mắt tôi hướng về phía không xa.

Trong tiệm hoa, Lục Tê Yến đang sắp xếp lại những bó hoa còn thừa.

Thẩm Trú thì bày biện đồ ăn lên chiếc bàn gỗ nhỏ bên cạnh, toàn là những món tôi thích ăn.

Chuông gió khẽ đung đưa, ánh hoàng hôn dịu dàng rọi vào.

Tôi cong mắt cười, nhẹ nhàng đáp lời Lâm Niệm:

"Vâng, thế này là đẹp rồi."

HẾT

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sao Mọi Người Đều Bám Lấy Tôi - Chương 7: 7 | MonkeyD