Sát Nhân Trong Ký Túc Xá - Chương 3
Cập nhật lúc: 28/07/2026 14:04
8
Tiểu Tứ ngớ người: "Giang Ngưng! Cậu làm cái gì thế!"
Tôi đứng dậy lớn tiếng chất vấn nó: "Khi nào tớ nói những lời đó?!"
Tiểu Tứ sững sờ một chút rồi cũng ném bài đứng dậy cãi nhau với tôi.
"Giang Ngưng, cậu làm vậy có ý nghĩa gì? Bảo sao chị Đại và mấy đứa khác đều bảo cậu là trà xanh! Được, chỉ có cậu là người tốt đúng không? Chỉ có cậu là thanh cao!"
Hay lắm, tôi thừa biết bọn họ chắc chắn sau lưng cũng tụ tập nói xấu tôi, chỉ không ngờ là lại khó nghe đến thế!
"Được, hôm nay nói thẳng ra luôn nhé! Tớ vốn đã chướng mắt cac6cậu lâu rồi, chỉ biết bè phái, tưởng các cậu giỏi giang lắm chắc!"
Là tôi ra tay trước.
Tiểu Tứ kia vốn là kiểu tiểu thư được nuông chiều quen thói, không đời nào chịu đựng được cục tức này.
Bị tôi đẩy hai cái, cô ấy hét lên một tiếng rồi lao vào túm tóc tôi.
Tôi chớp thời cơ lao vào ẩu đả với cô ấy.
Sự cố bất ngờ này đến tên sát nhân cũng phải ngớ người.
Nhưng tôi lại thấy phấn khích.
Vì tôi chợt nhớ ra cùng tầng này vẫn còn người, hơn nữa cách Vương Ninh g.i.ế.c người lúc nãy rất nhanh, gọn, dứt khoát.
Động tĩnh đủ lớn, biết đâu sẽ thu hút các bạn học khác đến.
Vừa nghĩ vậy thì má tôi đã bị con nhỏ đó c.ắ.n c.h.ặ.t.
Tôi: "..."
9
Không phụ sự kỳ vọng, tiếng hét xé lòng của tôi cuối cùng cũng kéo được mọi người đến.
Sinh viên ký túc xá chỗ chúng tôi vốn rất thích hóng hớt mà...
Tôi cứ ngỡ cả tòa nhà đã chạy đến rồi, ai dè cũng chỉ có tầm chục người.
Tranh thủ lúc đông người, tôi túm c.h.ặ.t tóc tiểu Tứ.
"Đi cùng tôi lên phòng giáo vụ ngay, chuyện này chưa xong đâu!"
May thay là cảm xúc của cô ấy còn bùng nổ hơn cả tôi, bị người ta giữ lại mà cô ấy vẫn cố sống cố c.h.ế.t lao vào cào cấu tôi, mồm c.h.ử.i bới oang oang.
Phải nói thế này, lúc đó trong mắt hai đứa tôi, chẳng còn ai tồn tại cả!
Chỉ muốn xé xác con nhỏ tiện nhân trước mặt!
Thậm chí tới lúc định thần lại, hai đứa tôi đã vừa túm tóc nhau vừa đi xuống tầng dưới từ lúc nào rồi...
10
Vương Ninh cứ bám theo chúng tôi xuống tận dưới sân ký túc xá.
Tiểu Tứ vẫn đang mải mê c.h.ử.i bới.
Cô ấy rêu rao với mọi người rằng tôi là loại "trà xanh" giả tạo.
"Bình thường cứ tỏ vẻ thánh nữ! Giờ lộ bản chất thật rồi nhé!"
Tôi quay đầu nhìn lại, Vương Ninh không biết đã biến mất từ lúc nào...
Có lẽ hắn đã phi tang xác rồi bỏ chạy.
Chân tôi nhũn ra, cảm giác toàn bộ sức lực đều tuột mất.
Tiểu Tứ vẫn mắng nhiếc: "Mày còn diễn cái gì nữa! Đồ khốn! Đúng là mở mang tầm mắt!"
Tôi cũng chẳng hơi đâu mà để tâm đến cô ấy nữa, đưa tay tóm lấy một bạn học đứng bên cạnh.
Mắt tôi hoa lên, chẳng nhìn rõ là ai.
Chỉ thấy hình như là quần thể thao của nam...
Cậu ấy bảo: "Bạn ơi, đừng kéo! Quần sắp tụt rồi..."
Tôi: "G.i.ế.c, g.i.ế.c người rồi..."
Chẳng hiểu đầu óc tiểu Tứ nghĩ gì, lại tưởng tôi đang ám chỉ cô ấy nên lại lao tới c.h.ử.i bới.
Cô ấy cũng chẳng nghĩ xem, hai đứa đang ra nông nỗi này, tôi còn cần phải ám chỉ nữa chắc!
Tôi dồn hết sức bình sinh gào lên: "G.i.ế.c người rồi! Ký túc xá tôi có người c.h.ế.t! Cứu với, mau đi báo cảnh sát hộ tôi..."
11
Được các bạn học bảo vệ, cuối cùng tôi cũng báo cảnh sát thành công.
Cảnh sát đến rất nhanh, nhưng Vương Ninh đã cao chạy xa bay.
Trong phòng lấy lời khai, tay tôi vẫn run cầm cập không dừng được.
Trời nóng thế này mà chị nữ cảnh sát vẫn phải đi tìm cái chăn mỏng khoác lên cho tôi.
Tôi phải tốn bao nhiêu công sức mới tường thuật lại được sự việc...
Chị cảnh sát hỏi: "Em chắc chắn là hắn đã g.i.ế.c người sao?"
Tôi khẳng định chắc nịch: "Em nghe thấy giọng của hắn!"
Lúc này tiểu Tam gọi điện cho Vương Ninh thì máy đã không còn liên lạc được nữa.
Cô ấy khóc đến suy sụp, cứ nhất quyết không chịu tin đây là sự thật.
Nhưng đối chiếu với những thông tin cô ấy cung cấp, tôi mới hiểu rõ chuyện gì đã xảy ra hôm nay.
12
Vì là cuối kỳ, nhiều sinh viên đã về quê nên quản lý ký túc xá rất lỏng lẻo.
Sáng hơn mười giờ, Vương Ninh đã hỏi thăm tiểu Tam xem trong phòng còn những ai.
Tiểu Tam đã khai hết: đứa thì đi bar, đứa đi chơi với bạn trai, còn tôi thì đi xin việc.
Vương Ninh còn hỏi bao giờ mọi người quay về.
Tiểu Tam bảo tôi với tiểu Nhị chắc tối mới về, còn chị Đại trưa sẽ về.
Thế là hắn đã nắm rõ lịch trình của từng người trong phòng.
Sau đó hắn rủ tiểu Tam đưa tiểu Tứ, tiểu Ngũ qua phòng nam chơi bài và mời đi ăn.
Tiểu Tam vừa khóc vừa nói: "Tớ không nghĩ nhiều, cứ tưởng hắn biết mọi người trong phòng có ác cảm với hắn nên mới muốn thể hiện..."
Tiểu Tứ suýt nữa lại lao vào đ.á.n.h cô ấy: "Cậu bị bệnh gì mà lại có suy nghĩ hoang đường thế hả!"
Tôi đã mệt nhoài, nhưng vẫn xông tới cản cô ấy lại: "Đủ rồi! Không phải chính các người cũng từng nghĩ như vậy sao!"
Tiểu Tứ cứng họng, không nói được gì nữa.
Bởi vì bọn họ thực sự đều từng nghĩ như thế.
Ba năm qua đã quen rồi, luôn cho rằng Vương Ninh nên nịnh nọt bọn họ!
Thế nên tiểu Tứ và tiểu Ngũ mới hí hửng sang phòng nam!
Tiểu Tam chắc sợ tiểu Tứ lại phát điên nên nấp sau lưng tôi, nhìn tôi với ánh mắt biết ơn.
Nói thật, tôi cũng chẳng muốn đếm xỉa đến cô ấy...
Tôi bảo với chị cảnh sát: "Chị cứ kể tiếp đi ạ."
Thế là chị ấy tiếp tục.
