Sát Thủ Này Hơi Nghèo - 1+2+3

Cập nhật lúc: 08/09/2026 02:00

1

Ta là sát thủ.

Thuộc tốp đầu trên bảng xếp hạng luôn đấy.

Nhưng ta nghèo rớt mồng tơi. Việc người khác chê ta nhận, việc người khác nhận ta giành, thế nên cái danh tiếng trong nghề mới thối nát vô cùng.

Hôm ấy có kẻ tìm tới bảo có vụ làm ăn lớn, ngoài ta ra thì chẳng ai dám nhận.

Ta mở bức họa ra xem.

Chà, mỹ nam nha!

Ta hếch miệng cười khoái chí:

"Thịt luôn thì phí quá nhỉ?"

Kẻ kia lạnh lùng đáp:

"Hắn là Nhiếp chính vương đương triều."

"Vậy g.i.ế.c xong ta bồi thêm hai đao cho chắc ăn."

Đây là vụ lớn nhất từ ngày ta bước chân vào nghề. Ta đã tính kỹ, chỉ cần phi vụ này êm đẹp thì vài năm tới ta chẳng cần lo chuyện tiền bạc. Mấy năm trời l.i.ế.m m.á.u trên lưỡi d.a.o ta cũng chán ngấy rồi, gác kiếm hoàn lương là vừa.

À mà... dấu hiệu gác kiếm hoàn lương là cái quái gì nhỉ?

Đúng vậy, ta thất thủ rồi.

Mọi chuyện xảy ra đường đột vô cùng. Trước khi đi ta đã chuẩn bị cẩn thận đủ đường, học thuộc lòng bản đồ phủ Nhiếp chính vương, trong người còn lận theo mấy chục loại độc d.ư.ợ.c.

Ban đầu mượt mà lắm, ta tìm đúng phòng Nhiếp chính vương, dỡ một mảnh ngói trên mái nhà, chỉ cần thổi mê d.ư.ợ.c vào là xong chuyện.

Thế nhưng ta đâu có ngờ.

Tên Nhiếp chính vương này đang tắm!

Nước da ấy, vóc dáng ấy...

Ta hít sâu một hơi khí lạnh.

À không, hít trúng mê d.ư.ợ.c rồi.

Thế là ta cắm đầu rơi thẳng từ trên mái nhà xuống.

Sắc d.ụ.c hại thân, lão tổ tông dạy quả chẳng sai chút nào.

2

Lúc tỉnh lại, ta đã bị trói c.h.ặ.t cứng chân tay vào cọc gỗ trong địa lao. Toàn bộ độc d.ư.ợ.c mang theo bên mình đều bị lục soát sạch sẽ, bày ngay dưới chân.

Tên Nhiếp chính vương Phó Bắc Nguy ấy đang thong thả ngồi trên cao xoa bình hoa.

Tên tay sai của hắn hăm hở cầm thanh sắt nung đỏ khè đe dọa ta:

"Ai sai ngươi tới?"

Ta thật thà đáp:

"Không biết, bọn ta toàn giao dịch qua đầu mối trung gian thôi."

"Đầu mối trung gian là ai?"

"Trần Đại Phú, ông chủ của Thanh Dạng Lâu."

"..."

Có lẽ không ngờ ta lại khai ra thẳng thừng như thế, toàn bộ người trong phòng liền rơi vào im lặng.

Biết sao được, ta quý mạng lắm cho nên mồm miệng chẳng kín kẽ chút nào, cả giới ai mà chẳng biết. Đây cũng là lý do chính khiến cái danh tiếng của ta thối nát đến vậy.

Phó Bắc Nguy nhếch môi cười, cúi xuống nhìn ta bằng nửa mắt rồi dặn dò tên thuộc hạ:

"Dẫn người qua Thanh Dạng Lâu một chuyến, bắt sống."

Ta vội vã gật đầu lia lịa:

"Các ngươi bắt được hắn thì tiện thể hỏi giúp ta với nhé, ta nghi ngờ tên này ăn chặn tiền chênh lệch từ lâu rồi. Bấy nhiêu năm qua chắc chắn hắn bòn mót của ta không ít bạc đâu."

Phó Bắc Nguy xoáy ánh mắt nhìn ta:

"Ngươi hám tiền đến thế sao?"

Ta thở dài:

"... Chẳng lẽ trông không rõ à?"

Hắn hừ lạnh một tiếng:

"Ta cho ngươi hai lựa chọn. Một là ta không g.i.ế.c ngươi, từ nay về sau ngươi làm việc cho ta. Hai là ngươi suy nghĩ lại rồi làm việc cho ta."

"Suy nghĩ lại kiểu gì?"

Hắn chỉ tay vào hàng độc d.ư.ợ.c trước mặt ta:

"Đồ ngươi tự mang theo thì chắc ngươi hiểu rõ nhất rồi nhỉ. Ta có thể cho ngươi thử từng lọ một, tới khi nào chịu hết nổi thì thôi..."

Nói rồi, hắn tiện tay nhặt một hũ t.h.u.ố.c màu hồng phấn lên.

Ta hoảng hốt kêu lên:

"Cái đó không được! Ta đồng ý, ta làm việc cho ngài!"

Hắn khựng bước chân, cau mày:

"Đây là t.h.u.ố.c gì?"

Ta mím môi không nói. Thấy hắn lại tính đổ thẳng vào miệng mình, ta đành nhắm mắt nhắm mũi hét lên:

"Là xuân d.ư.ợ.c!"

"..."

Bầu không khí bỗng nhiên lặng đi trông thấy.

Ta thấy khóe mắt Phó Bắc Nguy giật giật hai cái:

"Ngươi định dùng thứ này đối phó với ai?"

Ta xấu hổ muốn ngãi đầu ngãi tai nhưng tay chân đều bị trói c.h.ặ.t, đành bấm ngón chân xuống đất cho đỡ ngượng.

Haizz, chẳng qua là... nổi m.á.u háo sắc chút thôi mà?

Ta chột dạ, chẳng dám ngẩng đầu nhìn hắn nữa.

3

Phải công nhận Phó Bắc Nguy làm chủ nhân khá phóng khoáng.

Ngay hôm sau khi quy phục, ta đã được thả khỏi ngục tối, có hẳn một viện t.ử riêng và tháng nào cũng có lương cố định.

Thích thật đấy!

Từ đây giang hồ bớt đi một sát thủ lang bạt, lại có thêm một kẻ đ.â.m thuê c.h.é.m mướn có biên chế hẳn hoi.

Ba ngày sau ta nhận phi vụ đầu tiên.

Phó Bắc Nguy lệnh cho ta lén vào phủ Lại Bộ Thượng thư thám thính cơ mật, lấy bằng được một bức tranh vô cùng thần bí, nghe đâu liên quan đến cả giang sơn xã tắc.

Chà chà, quan trọng thế cơ đấy, m.á.u sát thủ lạnh lùng trong ta cuối cùng cũng sôi sục trở lại.

Tối hôm đó ta khoác lên mình bộ đồ dạ hành rồi xuất phát.

Lực lượng bảo vệ ở phủ Lại Bộ Thượng thư chẳng thấm vào đâu so với phủ Nhiếp chính vương. Ta nhẹ nhàng vượt qua mấy chặng rồi mò tới thư phòng, còn chưa áp sát đã nghe thấy tiếng trò chuyện bên trong.

"Than ôi, bách tính lầm than, trên người chẳng có lấy hai lạng thịt..."

"Đáng thương thay người tài giỏi rộng đường tri thức mà không ai biết nhìn xa trông rộng để nhận ra..."

Không đúng nha, nghe chừng vị Thượng thư này xót thương dân chúng dữ lắm, hẳn là một quan tốt rồi.

Ta vừa áy náy vừa dỡ một mảnh ngói trên mái nhà ra nhìn xuống, chỉ thấy Thượng thư đại nhân đang cầm b.út bên bàn sách, mà phía đối diện...

Lại có một mỹ nhân mặc mỗi chiếc yếm lót đang ngồi!

Đồ tồi này, đúng là đáng c.h.ế.t mà!

Ta phải nhẩm đi nhẩm lại lời Phó Bắc Nguy dặn rằng không được vung đao c.h.é.m c.h.ế.t người, thì mới c.ắ.n răng nhịn xuống được.

Chẳng bao lâu sau, bên trong bắt đầu phát ra những tiếng hừ hừ hèn hạ. Ta nằm bẹp trên xà nhà mà lòng phơi phới sự sống không bằng c.h.ế.t.

Ta cảm giác mắt mình sắp nổi mụn lẹo đến nơi rồi, đây tuyệt đối tính là t.a.i n.ạ.n lao động. Phó Bắc Nguy phải bồi thường cho ta thì mới bù đắp nổi.

Cuối cùng cũng đợi được đến lúc t.h.u.ố.c mê phát tác, ta rón rén bò xuống, dựa vào kinh nghiệm lâu năm mò ra cơ quan gian phòng bí mật ẩn dưới gầm giường.

Mật thất không lớn lắm, trên chiếc tủ sâu nhất bên trong có đặt một bức tranh sơn thủy, chắc hẳn là nó rồi.

Ta cuộn tranh lại định rời đi thì đột nhiên cảm thấy có gì đó sai sai.

Ta đưa tay quơ một vòng quanh mép tủ, phát hiện có một gờ nổi lên liền ấn xuống. Ngay lập tức, cạnh tường nhô ra một hộc bí mật, bên trong đặt một bức tranh khác đã cuộn gọn gàng.

Tim ta đập nhanh liên hồi.

Đây mới chính là thứ ta cần tìm, may mà ta đã tính trước một bước.

Ta cầm lấy bức tranh trong hộc bí mật, khôi phục mọi thứ về nguyên trạng rồi nhảy qua cửa sổ chuồn mất, không để lại nửa chút vết tích.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.