Sát Thủ Này Hơi Nghèo - 16+17

Cập nhật lúc: 10/09/2026 09:02

16

Hắn bị ta đẩy cho lảo đảo một cái liền kinh ngạc gầm lên:

"Phượng Tam!"

Trong chớp mắt, ta đã vung đao bổ văng lưỡi kiếm của tên thích khách rồi xoay người tung một cú đá sấm sét ra sau lưng. Rất tiếc là bọn chúng quá đông, ta chẳng chiếm được chút lợi thế nào còn bị c.h.é.m lướt qua mấy đường đau điếng.

Thấy thời cơ đã chín muồi, ta kéo dãn khoảng cách rồi giơ ngón tay cái về phía đám thích khách, sau đó xoay ngược 180 độ chĩa thẳng xuống đất.

Ta gạt tay rải một bao phấn mê rồi nhanh ch.óng tẩu thoát. Ngay trước khi cổng thành khép lại, ta lóe mình lướt vọt vào trong.

Liếc qua khóe mắt, ồ quái lạ, cái thành Yến Hàn này sao mà lắm soái ca thế không biết.

Ta tự đ.á.n.h giá, cái màn thao tác đỉnh cao vừa rồi của mình nhất định là ngầu lòi hết nước chấm.

Sau đó ta lựa đúng một tư thế mỹ-cường-thảm đẹp mắt nhất, rồi an tâm ngất xỉu ngay trong lòng Phó Bắc Nguy.

...

Khi ta tỉnh lại thì đã là ngày hôm sau, các vết thương trên người đều đã được băng bó cẩn thận. Rảnh rỗi sinh nông nổi, ta bước ra khỏi phòng thì thấy trong viện dính toàn thị vệ, thấy ta ra ngoài, bọn chúng đều vác vẻ mặt đầy cảnh giác lên soi xét.

Ta vừa c.ắ.n hạt dưa vừa dòm quanh hỏi:

"Này, Phó Bắc Nguy đâu rồi?"

"Vương gia tất nhiên là đang bận bàn đại sự rồi."

Ta không yên tâm hỏi thêm một câu:

"Bên người hắn có mang theo ai bảo vệ không đấy?"

Tên kia hừ lạnh một tiếng:

 "Đô đốc phủ Yến Hàn chúng ta tự nhiên đề phòng nghiêm ngặt, không phiền cô nương phải bận tâm."

À, ta hiểu rồi, đây là coi ta thành hạng dân giang hồ lai lịch bất hảo đây mà.

Coi thường nhau thế nhỉ.

Xì, ta còn lâu mới thèm nhé.

Ta đập cửa cái rầm:

"Múc nước cho ta! Ta muốn ngâm chân!"

Lúc Phó Bắc Nguy bước vào phòng, ta đúng là đang ngồi bên cửa sổ dùng thảo d.ư.ợ.c ngâm chân thật. Kéo hắn đi ròng rã ba ngày trời, trên chân ta toàn là vết thương.

Vì vừa mới ăn cục tức ở chỗ đám thị vệ kia xong nên thái độ của ta với Phó Bắc Nguy cũng chẳng vui vẻ gì cho cam.

"Ta nhớ ra rồi nhé, cái đoạn đường từ kinh thành tới Yến Hàn toàn là dùng tiền của ta đấy. Tiền công cũ thì quịt không trả, cho nên bây giờ ta chính là chủ nợ của ngài."

Ta cố tình lắc lắc cái chân để trêu tức hắn:

"Chủ nhân, lau chân đi chứ."

Thực ra ta chỉ há miệng ba hoa thế thôi, hắn đường đường là Nhiếp chính vương Đại Chu sao mà hạ mình lau chân cho ta được...

Cái quái gì thế này?!

Thấy Phó Bắc Nguy thực sự ngồi xổm xuống, ta theo bản năng định rụt chân lại thì đã bị hắn chộp c.h.ặ.t lấy.

Hắn trải tấm khăn lụa lên đầu gối rồi kê chân ta lên đó.

"Cô nương gia sao lại để một thân toàn sẹo thế này."

Hắn thở dài một tiếng.

Thế mà ta lại nghe ra một tia nuông chiều trong giọng nói đó, để rồi mặt đỏ bừng lên lúc nào không hay.

17

"Vương gia! Mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi! Chỉ cần ngài ra lệnh một tiếng..."

Thành chủ Mâu Thanh hớn hở xông vào phòng ta, để rồi bầu không khí lập tức rơi vào khoảng lặng ngắt như tờ.

Ta ngồi chễm chệ trên ghế, còn đường đường là Nhiếp chính vương lại đang ngồi xổm dưới sàn...

Đã thế còn đang cặm cụi lau chân cho ta nữa chứ.

Mâu Thanh lảo đảo một cái, lập tức xoay người bước giật lùi ra ngoài cửa:

"Ta chẳng nhìn thấy gì hết nhé!"

Cục diện rơi vào thế ngượng ngùng muốn độn thổ.

Phó Bắc Nguy thì lại vô cùng bình thản, hắn xỏ giày vào cho ta rồi bảo:

"Đi ăn cơm thôi."

"Thôi dẹp đi, ta thực ra hơi sợ người lạ, ta vẫn nên..."

"Có giò heo hầm."

"Đi thôi chứ còn chờ gì nữa!"

...

Phó Bắc Nguy chuẩn bị cất quân phát binh.

Hắn muốn dọn sạch đống sâu bọ ở triều đình, để tiểu Hoàng đế có thể đàng hoàng ngồi lên ngai vàng đó. Hắn bảo đây là di nguyện của tiên hoàng giao phó.

Cho nên bữa cơm này ăn vô cùng trịnh trọng. Mấy vị quan viên tướng sĩ trong tiệc mải mê bàn chuyện giang sơn xã tắc, còn ta thì lặng lẽ cắm đầu càn quét cái đĩa giò heo.

Có lẽ do bị trúng chút gió độc nên thỉnh thoảng người ta lại run lên một cái.

Phó Bắc Nguy tưởng ta sợ hãi, định vỗ nhẹ vào tay ta để an ủi.

Ai ngờ đúng lúc đó ta lại giơ tay lên chùi mũi.

Thế là tay Phó Bắc Nguy mò thẳng xuống đặt xoạch lên đùi ta.

Mâu Thanh ngồi ngay bên cạnh nhìn thấy cảnh đó, mặt hiện rõ vẻ hóng hớt đốn mạt.

Uy, cái tên này lại vừa suy diễn lung tung đúng không!

Ta lặng lẽ nhấc bàn tay của Phó Bắc Nguy lên rồi thả lại trên đùi hắn:

"Vương gia, chúng ta giữ tự trọng chút nha."

Phó Bắc Nguy: "..."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.