Sát Thủ Này Hơi Nghèo - Kết Thúc

Cập nhật lúc: 12/09/2026 01:01

21

Bảy năm trước, vị sư phụ sau này của ta đã nhận một phi vụ lớn nhất từ trước đến nay, đó là ám sát Công chúa Vĩnh Khang, người nữ nhi duy nhất của Thánh thượng vào đúng đêm tết Thượng Nguyên.

Thế nhưng sư phụ ta lại có một cái quy củ riêng, đó là kẻ nào ông ấy ra tay ám sát một lần mà không c.h.ế.t thì ông ấy tuyệt đối sẽ không ra tay lần thứ hai.

Công chúa Vĩnh Khang số lớn cực kỳ, nàng chẳng những không toi mạng mà còn theo chân sư phụ trốn khỏi kinh thành.

Nàng bảo nàng chẳng muốn quay về chốn ấy nữa, bởi lúc nào cũng sẽ có kẻ tìm cách tước đi mạng sống của nàng, thế là sư phụ thu xếp cho nàng về sống chung một nhà với ta.

Nàng kể cho ta nghe đủ chuyện trên trời dưới biển trong cung, mà người được nàng nhắc tới nhiều nhất chính là vị Phó Bắc Nguy.

"Phó ca ca ấy à, là người ca ca tốt nhất trên đời, ta thích huynh ấy nhất luôn."

"Phó ca ca còn dắt ta đi cưỡi ngựa nữa, vui cực kỳ..."

"Chẳng biết sau này Phó ca ca có đi tìm ta không nữa..."

...

Ta vốn là đứa trẻ mồ côi, chưa từng được nếm trải những điều dịu dàng mà Vĩnh Khang hay kể bao giờ.

Chính vì thế mà ta mới nảy sinh sự tò mò mãnh liệt đối với Phó Bắc Nguy, để rồi lúc nhận phi vụ ám sát hắn, ta đã lén giấu một chút tư tâm cho riêng mình.

Ta muốn tận mắt chứng kiến xem người ca ca mà Vĩnh Khang yêu quý đến thế rốt cuộc là nhân vật như thế nào.

Chỉ là vào một mùa đông giá rét nhiều năm về trước, Vĩnh Khang vốn thân thể yếu ớt, sau một trận phong hàn nặng đã không thể nào qua nổi mùa đông năm ấy.

22

Phó Bắc Nguy nghe xong liền lặng im rất lâu, mãi một lúc sau hắn mới cất lời:

 "Những năm tháng ra khỏi cung đó chắc nàng ấy sống vui vẻ lắm, thế cũng coi như nhắm mắt xuôi tay trọn vẹn rồi."

Ta gật đầu, ngước mắt lên đụng ngay ánh mắt nửa cười nửa không của Phó Bắc Nguy.

"Ngươi có biết giả mạo công chúa là tội danh gì không?"

"Thì chẳng phải ta làm vậy để cứu ngài sao!"

"Tại sao lại muốn cứu ta?"

"Thì chẳng qua là vì..."

Ta ngẩn người ra, nhất thời chẳng tìm đâu ra lý do hợp lý đành ấp úng đáp lại:

"Thế giờ tính sao đây?"

Hắn thong thả ghé sát lại gần, ta theo bản năng lui về phía sau cho tới khi lưng đụng phải thành bồn tắm lạnh ngắt làm ta giật mình co rúm người lại.

Bàn tay hắn chống hai bên tai ta, khẽ cười:

"Ta đã xin Thánh thượng một đạo kim bài miễn t.ử rồi."

Ta mừng rỡ reo lên:

 "Thật sao?"

"Nhưng chỉ có phu nhân Nhiếp chính vương mới được dùng thôi."

Ánh mắt hắn rực cháy nhìn ta chằm chằm, ta đột nhiên hiểu ra ẩn ý trong lời hắn nói.

Ta nuốt nước bọt một cái:

"Phu nhân Nhiếp chính vương... có nhiều tiền không?"

"Cả con người ta cũng đều là của nàng hết."

Ta nhẩm tính một hồi thấy món này chẳng lỗ đi đâu được liền gật đầu cái rụp:

"Thế giờ ngài tránh ra cho ta mặc y phục vào đi chứ."

Tâm trạng hắn trông có vẻ đang rất tốt, định lùi về sau thì sắc mặt đột nhiên biến đổi gắt gao:

"Ta... hình như ta trúng độc rồi."

Hắn vừa thốt ra câu đó, ta cũng cảm thấy người mình có gì đó sai sai.

"Người ta cũng thấy là lạ!"

Ta dáo dác nhìn quanh một vòng, ánh mắt dừng lại ngay trên thành bồn tắm.

Trước lúc tắm ta có để đống hũ lọ chĩnh bình mang trên người lên đó, ban nãy lúc Phó Bắc Nguy rơi xuống đã làm đổ lăn lóc một đống. Ta nhìn chằm chằm vào cái lọ màu hồng phấn đã vỡ tan tành mà đồng t.ử chấn động dữ dội.

"Xuân d.ư.ợ.c!"

Thân thể ta bủn rủn định lồm ngồm bò ra ngoài, giọng khàn cả đi:

"Nước đá... người đâu..."

Lời còn chưa dứt, ta đã bị Phó Bắc Nguy lôi xếch trở lại. Làn da hắn nóng như hòn than, ép c.h.ặ.t ta vào trước n.g.ự.c rồi nghiêng đầu thì thầm bên tai ta:

"Còn cần nước đá làm gì nữa hả, phu nhân..."

???

Sai sai rồi nha!

Cái này là phải tính thêm phí dịch vụ đấy nhé!

23

Năm Nguyên Định thứ ba, công chúa Vĩnh Khang vừa mới được đón về cung đột t.ử, quốc tang cử hành, toàn quốc nghiêng mình để tang.

Năm sau, trong Nhiếp chính vương phủ xuất hiện thêm một vị phu nhân.

Vị phu nhân này chẳng buồn bận tâm đến việc sự đời, chỉ một lòng một dạ quản c.h.ặ.t tiền bạc, nắm trọn tài chính trong phủ.

24

Mùa đông năm nay lạnh đến tê tái.

Gió tuyết hiu hắt thổi qua, ta đứng ở đầu thuyền không kìm nổi giật mình run lên một cái. Trên vai đột nhiên được khoác thêm một chiếc áo choàng lông chồn ấm áp, Phó Bắc Nguy lạnh giọng mang theo vẻ xót xa thắt lại dây áo cho ta:

"Nàng lại muốn bị nhiễm lạnh đúng không?"

Ta cảm khái:

"Chỉ là một năm không quay lại đây, ta tò mò không biết đám nhóc tì giờ lớn cỡ nào rồi thôi."

Thuyền cập bến, ta dẫn Phó Bắc Nguy bước đi về phía một trấn nhỏ. Tuy thị trấn không lớn nhưng cái gì cũng có sẵn.

Ta quen đường thuộc nết đi thẳng tới trước cửa một gian tư thục, giơ tay gõ gõ lên cánh cửa.

Một ông lão bước ra mở cửa, ngó nghiêng đ.á.n.h giá ta từ trên xuống dưới vài lượt rồi đột nhiên reo lên mừng rỡ:

"Phượng Tam cô nương!"

"Trần bá bá, đã lâu không gặp."

Trần bá vui mừng quay họng gọi vọng về phía sau:

"Phượng Tam cô nương về rồi này!"

Chẳng mấy chốc đã có một đám nhỏ ào ra, đứa lớn tầm mười mấy tuổi, đứa nhỏ thì mới ba bốn tuổi. Bọn chúng đồng thanh vây quanh lấy ta, tí tít nhảy múa reo hò.

"Phượng Tam tỷ!"

"Phượng Tam tỷ, lâu lắm rồi tỷ mới chịu về thăm bọn ta đấy!"

Ta bật cười:

"Phượng Tam tỷ của các ngươi giờ phất rồi, vớ được đại gia rồi nhé. Yên tâm đi, sau này sẽ ghé thăm các ngươi thường xuyên hơn."

Phó Bắc Nguy đứng ngay sau lưng ta lặng lẽ mỉm cười.

Ta đem đống kẹo bánh điểm tâm mang theo chia đều cho lũ trẻ, bọn chúng nhận xong liền hớn hở chạy biến ra xa chơi đùa.

"Nàng cày cuốc kiếm lắm tiền như thế, hóa ra là để nuôi đống trẻ này sao?"

"Không phải một mình ta." Ta lắc đầu, "Mấy đứa nhỏ này đều là do Vĩnh Khang giải cứu đấy, đứa thì bỏ tiền mua lại từ tay bọn buôn người, đứa thì nhặt được ngoài đường, kết quả là càng nhặt lại càng đông. Đúng lúc cần đến tiền nhất thì nàng ấy lại chẳng còn nữa, ta đã hứa với nàng ấy sẽ nuôi nấng đống nhóc này nên người rồi."

Ta nhìn đám trẻ cười đùa vui vẻ, Phó Bắc Nguy thì nhìn ta chằm chằm:

"Vĩnh Khang gặp được nàng đúng là cái may mắn lớn nhất đời nàng ấy."

Đang nói chuyện thì đột nhiên có một nhóc tì chừng bốn bốn năm tuổi lao chồm về phía ta.

Chưa kịp đụng vào người ta thì nó đã bị Phó Bắc Nguy xách ngược cổ áo nhấc bổng lên không trung.

Thằng bé tức tối giãy giụa loạn xạ:

 "Buông ta ra! Ta muốn ôm Phượng Tam tỷ cơ!"

Phó Bắc Nguy cất giọng đe dọa:

 "Ôm thì được, nhưng phải nhẹ tay thôi, không là ta tét m.ô.n.g đấy."

Thằng nhóc không phục gào lên:

 "Tại sao chứ!"

Ta liếc nhìn Phó Bắc Nguy một cái rồi bất lực xoa xoa cái đầu tròn xoe của thằng bé.

"Bởi vì trong bụng Phượng Tam tỷ cũng đang có một đứa nhỏ nữa rồi đấy."

Tuyết đã ngừng rơi từ bao giờ chẳng hay.

Ngày mai chắc chắn sẽ lại là một ngày nắng vàng rực rỡ.

-Hết-

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.