Sau Ca Phẫu Thuật, Tôi Và Bác Sĩ Thành Đôi - Chương 4

Cập nhật lúc: 15/09/2026 14:03

“Sau khi tôi đến đây làm việc, lãnh đạo bệnh viện cứ liên tục giới thiệu đối tượng xem mắt cho tôi. Tôi thật sự chịu không nổi nên đành bịa ra chuyện mình đã có người yêu.”

Nói đến đây, anh bất lực thở dài: 

“Chẳng phải đã ba năm rồi sao? Bọn họ bắt đầu hỏi khi nào tôi kết hôn. Để câu chuyện nghe chân thật hơn, tôi đành phải đính hôn với ‘bạn gái’.”

Tôi không nhịn được bật cười: 

“Anh cũng thông minh thật đấy.”

Sau khi biết anh không có bạn gái, tôi không kìm được mà liếc sang nhìn anh.

Trên tóc anh còn đọng vài giọt mưa, hai ba lọn tóc mái rủ lộn xộn trước trán, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng khẽ mím. Anh mặc sơ mi trắng phối với quần tây màu xám.

Tay phải xách túi táo, những ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng, móng tay được cắt tỉa sạch sẽ.

Có lẽ vì thường xuyên tiếp xúc với dung dịch sát khuẩn nên các khớp ngón tay hơi ửng đỏ nhạy cảm.

Gió đêm thổi qua, làm ống tay áo sơ mi của anh khẽ phồng lên.

Cả người toát lên vẻ điềm tĩnh và trầm ổn.

Đúng là rất đẹp trai, hoàn toàn xứng với danh hiệu nam thần học đường.

Tôi âm thầm cảm thán trong lòng.

Cũng chẳng trách lúc bị gây mê, tôi vẫn không nhịn được mà sờ soạng anh từ trên xuống dưới.

Nghĩ đến chuyện đó, tôi cúi đầu, chột dạ sờ mũi.

Bước vào thang máy, tôi bấm tầng 16, còn anh bấm tầng 15.

Cả hai chúng tôi đều kinh ngạc nhìn nhau.

“Trùng hợp thật.”

“Ừ.”

Sợ anh cảm thấy tất cả những chuyện trùng hợp này quá mức cố ý, tôi vội tìm chuyện để nói:

“Với điều kiện của anh, đáng lẽ đâu cần lo không tìm được bạn gái, sao còn phải bịa chuyện làm gì? Lỡ bị phát hiện thì ngượng ch//ết.”

“Còn miêu tả cứ như thật ấy. Anh xem, bây giờ gặp đúng người có điều kiện giống hệt rồi bị hiểu lầm, phiền phức biết bao.”

“Người nhà anh không giục cưới à? Thích thật đấy, nhà tôi thì ngày nào cũng giục...”

Tôi thao thao bất tuyệt cả một tràng, anh vẫn chẳng nói gì.

Đến khi cửa thang máy mở ra, anh mới lên tiếng:

“Đến rồi, mau về nhà đi. Chú ý ăn uống, bớt thức khuya, bình thường đừng vận động lung tung.”

Tôi vừa thầm càm ràm trong bụng rằng anh hơi dài dòng, vừa bước ra khỏi thang máy.

Mãi đến khi quay đầu lại, tôi mới muộn màng nhận ra thang máy đã đi xuống.

Dừng ở tầng 15.

Sao vừa rồi lại lên tầng 16 trước?

Vừa nãy anh... đã hủy tầng của mình sao?

Đợi đến khi xung quanh hoàn toàn yên tĩnh, cuối cùng tôi mới nghe rõ tiếng tim mình đang đập loạn nhịp.

Chuyện gì thế này?

6

Về đến nhà, tôi vốc nước lạnh rửa mặt mấy lần mới miễn cưỡng đè xuống được thứ cảm xúc kỳ lạ ấy.

Tôi nhắn tin cho bạn thân: 

[Anh ấy không có bạn gái.]

[Ai?]

Chẳng bao lâu sau, cô ấy đã hiểu ra.

[Hứa Kinh Niên không có người yêu á? Anh ấy cũng sắp 30 rồi còn gì? Gia đình không giục à?]

[Mẹ tớ cũng có giục tớ mấy đâu.]

[Đó là vì cậu bịa rằng mình có người yêu rồi còn gì? Còn bịa cái gì mà đang học tiến sĩ ở Đức chưa về được, tớ đến chịu cậu luôn.]

[Còn nói tớ? Trước đây cậu yêu qua mạng bị gia đình phản đối, lén lấy đồng phục của tớ rồi vừa khóc vừa đòi treo cổ, cậu quên rồi à?]

Đến treo cổ cũng không nỡ dùng đồng phục của mình, tôi cảm động phát khóc.

[Biến đi. Mau thôi nhắc chuyện đó đi. Cậu với anh ấy ở gần nhau thế này, gần quan được ban lộc, người yêu đang học tiến sĩ bên Đức của cậu cuối cùng cũng nên có một gương mặt rồi đấy.]

[Thôi đi, kiểu người như anh ấy nhìn là biết khó theo đuổi. Từng này tuổi còn chưa yêu đương, chắc chắn tiêu chuẩn cao lắm, không để mắt đến tớ đâu.]

[Ây da, cao thì cao được đến mức nào? Cậu vừa cao vừa chân dài lại còn xinh đẹp, còn là giáo viên thanh nhạc siêu giỏi nữa. Có không để mắt thì cũng phải là cậu không để mắt đến anh ấy trước mới đúng.]

[Tớ thấy cậu cũng khá thích kiểu này đấy. Cậu không ra tay thì tớ giúp cậu nhé?]

[... Cậu đừng có phá nữa, chỉ cần đừng làm tớ mất mặt là tớ đã cảm tạ trời đất rồi.]

Kết quả, tôi vừa cảnh cáo chưa được hai giây.

Cô ấy lập tức giở trò…

[Này, túi táo kia còn ở nhà cậu không? Gấp gấp gấp.]

[Đưa Hứa Kinh Niên rồi, sao thế? Cậu muốn ăn thì mai tớ mua cho.]

[... Xong rồi.]

[Bạn trai tớ mua b/a/o c/a/o s/u, để trong túi táo đó.]

Tôi: ???!!!

[CẬU NÓI LẠI LẦN NỮA XEM??]

[Anh ấy mua xong tiện tay bỏ chung vào túi táo mà chẳng nói với tớ. Bọn tớ đang định dùng mới phát hiện không tìm thấy...]

[...]

[Tớ đang mắng anh ấy rồi. Xin tha mạng.jpg.]

7

Vốn dĩ chuyện này chỉ cần ngượng ngùng một thời gian rồi cũng sẽ qua, nhưng trớ trêu là vài ngày sau tôi còn phải đến bệnh viện tái khám.

Tôi vẫn chưa chuẩn bị tâm lý xong.

Mấy ngày nay, mỗi lần gặp anh dưới tòa nhà, tôi đều giả vờ không nhìn thấy, kéo theo cái chân vẫn chưa được linh hoạt, bước từng bước nhỏ thật nhanh chuồn ra xa.

Giờ chỉ có thể cầu mong bác sĩ tái khám cho tôi không phải anh.

Đến bệnh viện lấy số xong, tôi ch//ết tâm luôn.

Trớ trêu thay, đúng là anh thật.

Không sao, anh không hỏi thì tôi không nói, anh mà hỏi thì tôi giả vờ kinh ngạc.

Hứa Kinh Niên nhìn thấy tôi bước vào, chân mày khẽ nhướng lên trong thoáng chốc, sau đó lại cúi đầu viết bệnh án.

Tôi ngồi như có kim châm dưới m.ô.n.g, âm thầm cầu nguyện anh đừng nhắc đến hai hộp “túi ngăn trẻ con xuất hiện” kia.

“Gần đây cảm thấy thế nào? Còn đau không?”

Có lẽ đã làm việc cả ngày nên tâm trạng anh trông không được tốt lắm. Vẻ trầm ổn thường ngày chẳng thấy đâu, hai hàng mày nhíu c.h.ặ.t, giọng nói cũng lộ rõ sự mệt mỏi.

Đúng lúc này, chị y tá quen thuộc lại bước vào tìm b.út.

Vừa nhìn thấy tôi, vẻ mặt nồng đậm sự chán chường vì công việc của chị ấy lập tức biến thành dáng vẻ hóng chuyện, trêu chọc:

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sau Ca Phẫu Thuật, Tôi Và Bác Sĩ Thành Đôi - Chương 4: Chương 4 | MonkeyD