Sau Cô Ấy Chỉ Trêu Đùa Mỗi Tôi Mà Không Trêu Người Khác Chứ? - Chương 2

Cập nhật lúc: 23/07/2026 09:01

Lúc nhân viên nhân sự dẫn tôi đến bàn làm việc đối diện với vị trí của Lục Ngạn Thần, anh chỉ hờ hững liếc tôi một cái.

Dù chỉ là thoáng qua, nhưng tôi vẫn bắt trọn được vẻ kinh ngạc xen lẫn si mê loé lên trong đôi mắt ấy.

Hôm nay Lục Ngạn Thần mặc âu phục chỉnh tề, đeo kính gọng vàng, mái tóc được vuốt gel gọn gàng không một sợi tóc thừa.

Người đàn ông cao ráo, tuấn tú ngồi sau chiếc bàn làm việc rộng lớn, đang khẽ nhíu mày chăm chú nhìn vào màn hình máy tính.

Khí chất của anh lạnh lùng như tùng bách, mang đậm vẻ trí thức và cấm d.ụ.c.

Tôi chỉ muốn lao đến dùng môi tháo phăng chiếc kính kia ra, rồi xé toang áo sơ mi của anh.

Tôi vội hít sâu một hơi để trấn tĩnh lại.

Biết thế tối qua đã không thức đêm để đọc mấy bộ truyện người lớn.

2.

Sau khi bàn giao công việc đơn giản, tôi nhanh ch.óng bắt tay vào guồng quay công việc căng thẳng.

Tôi tiện tay gửi cho Lục Ngạn Thần bức ảnh tự sướng gợi cảm trước gương lúc chuẩn bị đi làm sáng nay.

[Anh ơi, anh có thích bộ hôm nay em mặc không? Em đặc biệt chuẩn bị vì anh đấy.]

[Hàng cúc của chiếc sơ mi này dễ cởi lắm đó nhé.]

Tôi ngước mắt nhìn sang phía Lục Ngạn Thần.

Dù anh đang cố tỏ ra bình thản như không có chuyện gì, nhưng vành tai đã đỏ ửng lên như sắp rỉ m.á.u đến nơi.

Đã vậy, màn hình điện thoại của anh vẫn cứ sáng trưng.

"Tổng giám đốc Lục."

Tôi lặng lẽ đi vòng ra phía sau lưng Lục Ngạn Thần.

Lục Ngạn Thần giật mình, luống cuống úp ngay điện thoại xuống mặt bàn.

"Trợ lý Kiều, bây giờ đang là giờ làm việc."

Tôi khẽ nở nụ cười ẩn ý.

"Tổng giám đốc Lục, bên nhân sự gửi danh sách những thực tập sinh được duyệt lên chính thức đợt này cần anh ký nhận. Đây là việc công đúng không ạ?"

Lục Ngạn Thần khẽ hắng giọng, tỏ vẻ bình thản 'ừ' một tiếng.

Nhận lại tập tài liệu đã có chữ ký, tôi dứt khoát quay lưng đi thẳng ra ngoài.

Lục Ngạn Thần bỗng gọi giật tôi lại.

"Cô..."

Tôi thản nhiên quay người lại, dùng chất giọng vô cùng chuyên nghiệp hỏi:

"Tổng giám đốc Lục có chỉ thị gì ạ?"

"Cô..."

Tôi rủ mi đứng im tại chỗ, không nhìn anh, cũng chẳng mở lời giục giã.

"Không có gì, cô đi làm việc đi."

Tôi thu lại nụ cười trên môi.

"À suýt nữa thì quên, thưa Tổng giám đốc Lục, chuyện khách sạn..."

Lục Ngạn Thần vô thức nuốt nước miếng đầy căng thẳng.

"Khách sạn gì cơ?"

Tôi khẽ nheo mắt lại, trông chẳng khác nào một con cáo nhỏ vừa bẫy mồi thành công.

"Tổng giám đốc Lục, ý tôi là khách sạn và vé máy bay cho chuyến công tác tuần sau của anh đã được đặt xong xuôi rồi. Vị giám đốc bên phía đối tác lần này là một phụ nữ ngoài bốn mươi, tôi định chuẩn bị một hộp sâm Hoa Kỳ và một hộp yến chưng tươi làm quà gặp mặt, anh xem có được không?"

"Được rồi."

"Dạ vâng."

Tôi bắt đầu áp dụng chiến thuật thỉnh thoảng lại tung 'thính' bất ngờ với Lục Ngạn Thần.

Ngoài đời thực, tôi luôn giữ vẻ lạnh lùng, nghiêm túc, công tư phân minh.

Nhưng ở trên mạng, tôi lại ăn nói lả lơi, thả thính bạt mạng.

Chẳng hạn như vừa mới báo cáo xong tình hình doanh thu của quý này với anh:

[Lúc anh tập trung làm việc trông phong độ c.h.ế.t đi được, không biết khi ở trên giường anh có nghiêm túc được như vậy không nhỉ?]

Hoặc như lúc chuẩn bị xong trang phục dự tiệc tối cho anh:

[Anh mặc sơ mi trắng quyến rũ quá, em chỉ muốn xé toang cái áo đó ra thôi.]

Lần nào tôi cũng trêu Lục Ngạn Thần đỏ mặt tía tai.

Ấy thế mà khi đối mặt trực tiếp, tôi lại chỉ nghiêm túc nói chuyện công việc, tuyệt không đả động đến chuyện khác.

Năng lực làm việc của tôi vô cùng xuất sắc, anh có muốn bới lông tìm vết cũng chẳng tìm ra lỗi nào.

Thiên hạ đồn Lục Ngạn Thần chỉ biết có công việc, sau khi vào làm chung mới thấy lời đồn quả không sai chút nào.

Cơ mà cũng may bản lĩnh của tôi không phải dạng vừa, hoàn toàn có thể bắt kịp cường độ và tiến độ làm việc ch.óng mặt của anh.

Mọi người trong văn phòng trợ lý ai nấy đều bái phục tôi sát đất.

Lục Ngạn Thần vốn là người hiếm khi khen ngợi ai trước mặt người khác, vậy mà đôi lúc cũng không tiếc dành ánh mắt tán thưởng cho tôi.

Đúng là muốn cưa đổ một kẻ cuồng công việc thì bản thân mình cũng phải là một kẻ có năng lực tương xứng.

Lục Ngạn Thần ngoài mặt trông lạnh lùng cấm d.ụ.c thế thôi, thực ra tâm hồn ngây thơ chẳng khác nào mấy cậu sinh viên đại học.

Mới trêu nhẹ một tí đã đỏ bừng mặt mũi, đúng là phí hoài gương mặt sát gái lãng t.ử thế kia.

3.

Lục Ngạn Thần ốm rồi.

Trận ốm nặng ập đến quá đột ngột, khiến toàn bộ chúng tôi trở tay không kịp.

Cơ hội ngàn năm có một thế này, sao tôi có thể bỏ qua cho được.

Tôi nhanh ch.óng sắp xếp ổn thỏa việc ở công ty, ôm luôn máy tính vào thẳng phòng bệnh của Lục Ngạn Thần để vừa làm việc vừa túc trực.

Khốn nỗi, tôi lại là đứa hoàn toàn không biết cách chăm sóc người bệnh.

Lục Ngạn Thần muốn uống nước, tôi luống cuống vụng về, thế nào lại hắt nguyên cả ly nước nóng lên mặt anh.

Sau khi làm phẫu thuật, Lục Ngạn Thần chỉ được phép ăn đồ lỏng.

Tôi liền mò mẫm làm theo mấy bài hướng dẫn trên mạng để nấu cháo cho anh.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.