Sau Được Quốc Gia Phát Chồng, Tôi Thức Tỉnh Hệ Thống Vượng Phu - Chương 114

Cập nhật lúc: 06/05/2026 23:09

“Hiện tại, năm giờ sáng giờ múi giờ số 8.”

Ba giờ sáng giờ nước H.

Đêm tối như mực, đêm dài thăm thẳm như chiếc chăn dày che khuất đôi mắt của mọi người.

Một chiếc chiến đấu cơ bay v-út qua không phận phía đông nước H ở độ cao cực thấp, tận dụng màn đêm che phủ, lao thẳng đến sân bay LJ.

Bên trong sân bay.

Một nhóm người đang bị kẹt lại tại đại sảnh sân bay.

Trên chiếc máy bay khách bị bắt cóc, ngoài đoàn nghiên cứu khoa học của nước C còn có một lượng lớn hành khách bình thường.

Mọi người đều run rẩy co cụm lại một chỗ, bên ngoài họ là lực lượng vũ trang nước H với s-úng ống đạn d.ư.ợ.c đầy đủ đang canh giữ.

“Mẹ ơi!

Con muốn về nhà!"

Trong đám đông, một bé gái năm tuổi bỗng oà khóc nức nở.

Mẹ bé vội vàng ôm c.h.ặ.t lấy bé, an ủi:

“Đừng sợ, đừng sợ, ngủ một giấc là xong thôi, chờ trời sáng chúng ta sẽ được về nhà."

“Thật không mẹ?"

“Tất nhiên rồi, bảo bối phải tin mẹ chứ, con ngoan ngoãn ngủ đi, ngày mai mở mắt ra là chúng ta đã về đến nhà rồi."

Dưới sự vỗ về của mẹ, cô bé dần an tâm lại, nhắm mắt chìm vào giấc ngủ ngọt ngào.

Những người khác thì vẻ mặt đầy tuyệt vọng.

Họ không phải là đứa trẻ năm tuổi để tin vào những lời nói đó.

Cho dù đợi đến sáng mai, quốc gia có phản hồi đi chăng nữa, họ cũng không thể lập tức về nước ngay được.

Sự cố quốc tế lớn như thế này chắc chắn sẽ phải thương lượng rất lâu.

Thời gian họ bị giam giữ càng dài, rủi ro càng nhiều.

Căn bản không ai có thể đảm bảo điều gì cho họ.

“Tôi cũng muốn ngủ một giấc là có thể về nhà."

“Tôi cũng thế."

“Không biết còn bị nhốt bao lâu nữa."

“Sao tôi lại xui xẻo thế này, lần đầu tiên đi máy bay ra nước ngoài đã gặp phải chuyện này."

“Huhu!

Lẽ ra lúc đầu tôi không nên cãi nhau với bố rồi tức giận bỏ nhà đi, giờ tôi thực sự muốn nói với bố một câu con biết lỗi rồi, nhưng có lẽ không còn cơ hội nữa."

“Vợ tôi ở trong nước sắp sinh rồi, tôi còn không biết mình có được nhìn thấy con một lần nào không."

“Bố mẹ tôi già rồi, chỉ có mình tôi là con, sau này họ biết làm sao đây!"

Ngay lúc mọi người đang nản lòng, một cụ già trong nhóm mặc đồ nghiên cứu màu trắng đứng dậy, ông dõng dạc nói:

“Mọi người đừng nản chí, nhất định phải tin rằng quốc gia sẽ không bỏ rơi bất kỳ ai trong chúng ta!"

“Quốc gia nhất định sẽ phái người đến cứu chúng ta!"

Tiếng ông vừa dứt, tất cả mọi người trong sân bay đều nhìn về phía ông.

Ngay lúc này, một tiếng nổ lớn “ầm" vang lên từ phía cổng chính.

Khi bụi khói tản đi, một nhóm đặc công mặc tác chiến phục màu đen tuyền, tay cầm s-úng, đầu đội mũ bảo hiểm từ trên trời rơi xuống, xuất hiện trước mặt mọi người.

Một giọng nói tiếng Trung cực kỳ vang dội thốt ra từ miệng người đàn ông dẫn đầu.

“Tất cả, nằm xuống!"

Ngay lập tức, mắt của tất cả những người bị kẹt trong sân bay đều trợn tròn!

Đến rồi!

Người cứu họ đến rồi!

Người mà quốc gia phái đến cứu họ đã đến rồi!

Còn chưa đợi đến khi đàm phán, đội cứu hộ của họ đã xông vào rồi!

Đây là sự thật sao!

Kỳ Tề Bắc sau khi dẫn theo tổ đặc chiến xông vào sân bay LJ, nhìn thấy sân bay đầy người thì biết ngay.

Họ đã đến đúng chỗ rồi!

Thực sự là sân bay LJ!

Sự lựa chọn quả quyết của Ninh Sở Sở thực sự không sai!

Ngay lập tức, ấn tượng của họ về Ninh Sở Sở lại thay đổi một lần nữa!

Ninh Sở Sở tuyệt đối chính là ngôi sao may mắn!

Trước đây họ đã cảm thấy Ninh Sở Sở mang theo vận may, ở bên cạnh Ninh Sở Sở, mọi việc đều trở nên dễ dàng và thuận lợi!

Trước đó khi họ thi đấu với tiểu đội Liệp Hồ, một tháng huấn luyện địa ngục đó, vì có Ninh Sở Sở ở đó, hiệu suất của tất cả mọi người đều tăng vọt!

Không hề xảy ra một chút sai sót nào!

Thuận lợi đến mức không tưởng nổi!

Cho đến khi họ đ.á.n.h bại tiểu đội Liệp Hồ, đều khiến mọi người cảm thấy như có vận may quấn thân, mọi thứ diễn ra vô cùng mượt mà!

Chưa nói đến sự lựa chọn sân bay lần này!

Nếu đây không tính là vận may, thì cái gì mới tính!

Ninh Sở Sở cô ấy chính là ngôi sao may mắn bẩm sinh!

Xông lên!

“Chia làm ba đội!"

“Số một lên tầng hai!"

“Số hai giữ cửa chính!"

“Số ba theo tôi xông vào!"

Kỳ Tề Bắc cầm s-úng dẫn đầu mọi người xông vào bên trong một cách trật tự.

Đỗ Nghị và những người khác lập tức tản ra thành ba đội trong một giây, hành động độc lập nhưng phối hợp cực kỳ ăn ý.

Thành quả của một tháng huấn luyện khổ cực trước đó đã được thể hiện vào lúc này!

Đặc biệt là đợt huấn luyện thực chiến cuối cùng của họ!

Sau khi trải qua đợt diễn tập thực chiến chân thực như vậy, đám người Đỗ Nghị lần đầu tiên nhìn thấy hiện trường cứu hộ thực sự đã không có chút căng thẳng nào, tất cả đều bình tĩnh thản nhiên, bám sát Kỳ Tề Bắc tiến lên xung phong theo mệnh lệnh.

Bởi vì loại chiến trường này, họ đã trải qua vô số lần!

Và thể lực của mỗi người họ - vốn dĩ có thể thắng hoàn toàn tiểu đội Liệp Hồ - lại càng thể hiện sức chiến đấu phi thường tại hiện trường!

Tiểu đội Liệp Hồ là đội thực chiến hàng đầu được tuyển chọn từ toàn bộ chiến khu phía Đông, mỗi người trong số họ đều có thể coi là vua lính một chọi một trăm!

Lực lượng vũ trang canh giữ đối mặt với tổ đặc chiến đang bung toả toàn bộ vũ lực, thì đúng là bị nghiền nát!

“Pằng pằng pằng!"

“Đoàng!"

“Hướng mười giờ, tây bắc 37."

“Hướng đông bắc!"

“Vị trí tầng ba còn hai tên nữa!"

“Canh giữ lối vào cho kỹ!"

Kỳ Tề Bắc lạnh lùng chỉ huy toàn cục trận chiến, đồng thời cầm s-úng quét sạch bốn phương.

Bình thường anh cà lơ phất phơ không ra hình thù gì, nhưng một khi đã vào lĩnh vực sở trường của mình, ngay lập tức biến thành một con người khác, cao ngạo bá đạo, bên dưới khẩu s-úng máy và bộ giáp lạnh lùng là dòng m-áu nóng và cơ bắp đang bùng nổ.

Khi anh mở mắt ra, đôi mắt đã đỏ rực.

Như ngọn lửa bùng cháy dữ dội, thiêu đốt sâu trong đồng t.ử.

Rực rỡ ch.ói lòa.

Cuốn hút đến mức khiến người ta tim đập nhanh.

Ngầu bá cháy!

“Pằng pằng pằng!"

“Đoàng!"

Anh thoi đưa giữa làn mưa đạn, né tránh từng viên đạn một cách vô cùng chuẩn xác.

Mà mỗi viên đạn của anh đều bách phát bách trúng!

Sau khi mỗi viên đạn tượng trưng cho c-ái ch-ết phát ra, nhuệ khí của đối phương lại giảm xuống một mảng lớn.

Đây đúng là thần s-úng mà!

Điều khiến đối phương kinh hãi hơn là, họ vẫn còn lính b-ắn tỉa ở trong bóng tối!

“Đoàng!"

“Đoàng!"

“Đoàng!"

Là Ninh Sở Sở!

Cô không trực tiếp xông vào cứu người, mà đứng ở điểm cao bên ngoài, b-ắn tỉa những kẻ bên trong!

Đây cũng là mệnh lệnh của Kỳ Tề Bắc!

Cô chưa từng ra chiến trường thực tế, anh không dám để cô mạo hiểm, nhưng kỹ thuật b-ắn s-úng của cô tốt như vậy, b-ắn tỉa trong bóng tối chính là sự hỗ trợ thần thánh!

Ninh Sở Sở mở to đôi mắt ưng!

Hỗ trợ mọi người từ trong bóng tối, b-ắn tỉa từng tên một!

Không đầy mười phút, Kỳ Tề Bắc đã dẫn đầu tổ đặc chiến quét sạch toàn bộ lực lượng vũ trang bên trong sân bay.

Tốc độ chỉ gói gọn trong một chữ!

Nhanh!

Nhanh đến mức đối phương còn không kịp phản ứng!

Quá mạnh!

Mạnh đến mức khiến tất cả mọi người chấn động!

Đây chính là thực lực của bộ đội đặc chủng nước C sao!

Mạnh đến mức đáng sợ!

Ngoài ra, mọi người còn chưa kịp nghĩ đến việc làm sao nhóm người này có thể xông thẳng đến sân bay LJ một cách chính xác như vậy!

Phải biết rằng kể từ sau khi máy bay bị bắt cóc, tất cả công cụ liên lạc điện thoại của mọi người đều bị thu giữ!

Sân bay được chọn này lại càng thực hiện phong tỏa tín hiệu toàn diện, cho dù bên trong có con cá lọt lưới thì cũng căn bản không thể liên lạc với bên ngoài.

Đối phương vậy mà trước khi đàm phán đã chính xác xông tới, đến cứu người trước!

Họ đã làm điều đó như thế nào!

“Các anh cuối cùng cũng đến rồi!"

Tất cả những người bị kẹt nhìn thấy đặc công vũ trang đầy đủ xông vào cứu mình, ai nấy đều vô cùng kích động.

“Đừng nói chuyện, rút lui!"

Kỳ Tề Bắc lạnh lùng nhìn mọi người.

Anh nhanh ch.óng chỉ huy việc rút lui.

Mọi người nghe lời anh nói xong đều gật đầu lia lịa.

Có họ ở đây!

Họ không sợ gì cả!

Chưa đầy mười lăm phút, toàn bộ con tin tại sân bay đã được cứu ra ngoài.

Tốc độ nhanh, quan trọng là không có một ai bị thương!

Ngay khi Kỳ Tề Bắc canh giữ ở cuối cùng, toàn thần căng thẳng dẫn dắt mọi người rút lui, thì phía tây bỗng lóe lên ánh đèn pha.

Lực lượng vũ trang dự bị của nước H đã đuổi tới!

Một cuộc đàm phán quan trọng như vậy, họ chắc chắn phải bố trí một lực lượng phòng thủ không nhỏ ở đây.

Họ tuy tập kích bất ngờ, nhưng sân bay này dù sao cũng là sân nhà của đối phương, rất dễ đ.á.n.h động họ.

Lúc này, vẫn còn một số người chưa lên máy bay.

Lúc này, những người dân trên máy bay đều hoảng loạn, họ nhìn xuống từ cửa sổ, nhìn xuống từ cầu thang lên máy bay.

“Bọn họ đến rồi!"

“Người của họ trông rất đông!"

“Vẫn chưa cất cánh sao!

Nhanh lên một chút đi!"

“Cho dù chúng ta cất cánh, khoảng thời gian cất cánh là dễ bị tấn công nhất!"

“Vậy chúng ta còn chạy thoát được không!"

“Tôi sợ quá!"

“Mọi người đừng sợ!"

Lúc này, cụ già kia lại đứng ra nói:

“Phải tin tưởng binh sĩ của chúng ta!

Mau lên máy bay!"

Khi lời ông vừa dứt, mọi người liền nhìn thấy những đặc công vừa cứu họ ban nãy đều từ bỏ việc lên máy bay, quay người đi về phía nguy hiểm.

Trong phút chốc, mọi người cảm thấy mắt mình đỏ hoe.

“Họ đang bảo vệ chúng ta!"

“Họ đang giành thời gian cho chúng ta!"

Trong đám đông, một người đàn ông đi cuối cùng rút từ trong túi ra một chiếc máy quay phim.

Điện thoại của tất cả mọi người đều bị thu giữ, nhưng anh ta là một thợ quay phim, vẫn còn một chiếc máy quay chưa bị thu mất!

Anh ta nhất định phải quay lại tất cả những điều này!

Quay lại những người cứu họ đáng yêu nhất này!

Lúc này, tại lối vào duy nhất của sân bay, Kỳ Tề Bắc dẫn theo mọi người canh giữ ở đây, anh bảo tất cả tản ra, một mình anh đứng giữa chính diện.

Vào khoảnh khắc nhóm vũ trang đầu tiên xông vào, anh giơ s-úng b-ắn thẳng vào lốp xe.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.