Sau Khi Bạn Trai Vu Oan Tôi Vì Em Gái Bạn Thân - Chương 3

Cập nhật lúc: 14/09/2026 13:01

Chương 3

Mãi đến khi hoàn thành mọi công việc rồi đi tới cửa phòng anh ta, tôi mới phát hiện Lục Nam Châu đã nói dối.

Anh ta đã mệt rã rời, chỉ vì lo tôi tăng ca một mình sẽ cô đơn và sợ hãi.

Máy tính trên bàn còn chưa bật, anh ta đã dựa vào sofa ngủ thiếp đi.

Sau đó, trong một cuộc họp thảo luận dự án, có người chất vấn rằng những số liệu này quá lý tưởng hóa, căn bản không chịu nổi kiểm nghiệm thực tế.

Lục Nam Châu lấy sổ ghi chép của mình ra, dẫn chứng hàng loạt ví dụ, chứng minh tính khả thi của số liệu và phương án của tôi.

Cuộc họp kết thúc, anh ta đi theo sau tôi: "Sau này em sẽ thường xuyên gặp tình huống như vậy, không cần để trong lòng, nhưng lần tới em phải tự chuẩn bị cho tốt."

Về sau, lần đầu tiên tôi giành được dự án trị giá hàng triệu tệ.

Trên xe trở về lúc đêm khuya, tôi lải nhải kể về áp lực và sự giày vò trong khoảng thời gian đó.

Anh ta nghiêm túc nhìn tôi, dịu dàng mà chắc chắn: "Thanh Gia, em thật sự rất xuất sắc. Em xem, mọi cố gắng của em đều đã được đền đáp.

"Nhưng sau này vẫn không được thức trắng đêm, cũng không được bỏ ăn, sức khỏe của em là quan trọng nhất."

Trong vô số đêm tăng ca, Lục Nam Châu đều ở bên tôi.

Tôi đói, anh ta lặng lẽ đưa đồ ăn vặt; tôi thức quá lâu, anh ta dịu giọng giục tôi nghỉ ngơi.

Nhưng sau khi Tô Hiểu Mạn xuất hiện, mọi thứ đều thay đổi.

Em gái của bạn nối khố khiến anh ta để tâm hơn một chút, rồi từ để tâm biến thành đặt trong lòng.

Người mà tôi từng chọn lựa kỹ càng, từng cho rằng có thể đồng hành cùng mình đến cuối cùng ấy—

Vì thiên vị người ngoài mà hy sinh sự trong sạch của tôi, công khai làm chứng giả.

Vậy yêu đến cuối cùng là gì?

Là phụ bạc, là phản bội.

Là chỉ cần nghĩ đến việc mình từng yêu người trước mắt này cũng cảm thấy ghê tởm vô cùng.

4

Trong đoàn đi thành phố Vân, ngoài suất của tôi được giao cho Tô Hiểu Mạn, những người khác đều không thay đổi.

Trong buổi họp thảo luận cuối cùng, Tô Hiểu Mạn liên tục đặt mua quần áo để mặc ở thành phố Vân.

"Chị Hiểu Mạn, hay là chị nghe qua phần phân công nhiệm vụ của mình đi..."

Trương Nhạc Dao cùng nhóm có ý tốt nhắc cô ta.

"Cô lo việc của mình đi. Trước đây tôi đâu phải chưa từng ra ngoài làm việc với khách hàng ở đơn vị khác, huống chi lần này chẳng phải tôi chỉ phụ trách ghi lại yêu cầu bổ sung và thông tin quan trọng của khách hàng sao?"

Sau cuộc họp, cô ta cười tươi rói sao chép PPT từ máy tính của tôi: "Vất vả rồi nhé~ Tiếp theo cứ giao cho tôi."

Tôi trở lại chỗ ngồi, bắt đầu chuẩn bị đơn xin nghỉ việc.

Chẳng bao lâu, trang cá nhân của Tô Hiểu Mạn bắt đầu được cập nhật.

Trong bức ảnh tự sướng xinh đẹp trên máy bay, Lục Nam Châu vốn luôn không thích ống kính cũng phối hợp làm mặt hài hước với cô ta.

【Cảm ơn công ty đã ưu ái, khiêm tốn học hỏi, không phụ cơ hội.】

Đồng nghiệp các bộ phận khác thi nhau nhấn thích và tâng bốc.

【Hiểu Mạn giỏi quá, vừa vào làm đã giành được chuyến công tác quan trọng!】

【Tuổi trẻ tài cao, tiền đồ vô lượng!】

【Không hổ là người mới được công ty trọng điểm bồi dưỡng! Bao giờ tôi mới gặp vận may tốt thế này a a a a!】

【Người phía sau không phải Lục Nam Châu đấy chứ? Lần trước tên này đến ảnh chụp chung trong buổi team building cũng không chịu chụp! Hóa ra chỉ chụp với người đẹp thôi à!】

...

Đã từng có lúc tôi cũng muốn đăng một bức ảnh chụp chung với Lục Nam Châu.

Vào sinh nhật, vào lễ tình nhân, vào dịp Tết...

Nhưng anh ta luôn từ chối.

"Chúng ta làm cùng công ty, tuy không cùng bộ phận nhưng vẫn không nên phô trương như vậy, tránh những lời bàn tán và ảnh hưởng không cần thiết."

Tôi đã tin.

Tôi lại thật sự tin.

Đến thành phố Vân, trang cá nhân của Tô Hiểu Mạn cập nhật năm lần mỗi ngày.

Bóng người dưới hoàng hôn bên hồ Nhĩ Hải, ánh đèn rực rỡ nơi phố xá cổ trấn, sân hiên homestay dưới chân núi Thương Sơn.

Tất cả đều là lộ trình du lịch riêng mà tôi đã dốc lòng lên kế hoạch.

Lục Nam Châu đã đưa một cô gái khác đi.

Không sai một bước.

Đi qua từng tấc phong cảnh mà tôi từng tràn đầy mong đợi.

Ngày cuối cùng của chuyến công tác, tôi nhận được tài liệu từ Lục Nam Châu.

Một đống bản ghi âm gốc lộn xộn cùng vài trang ghi chép nguệch ngoạc, thiếu sót.

【Mạn Mạn lần đầu tự mình đi công tác nên thiếu kinh nghiệm, em giúp sắp xếp và kết nối toàn bộ, chỉnh lý thành bản chính thức có thể sử dụng rồi gửi cho anh càng sớm càng tốt.】

Tôi lười mở ra xem, trực tiếp chặn Lục Nam Châu.

Giây tiếp theo, điện thoại reo lên.

"Thanh Gia, hiện giờ Mạn Mạn không khỏe, cô ấy đã cố hết sức học và ghi chép rồi. Em đừng ghi thù nữa, hãy giúp cô ấy sắp xếp lại mọi thứ trước.

"Bây giờ áp lực của cô ấy rất lớn, tối nào cũng khóc. Em là lãnh đạo của cô ấy, em có nghĩa vụ giúp cô ấy."

Tôi bình tĩnh nói: "Ngày bàn giao dự án, em đã nói rồi, một khi giao đi thì em không thể tiếp tục theo dõi. Anh tìm người khác đi."

"Thẩm Thanh Gia, rốt cuộc em muốn gây chuyện đến bao giờ?"

Lục Nam Châu bỗng cao giọng: "Bây giờ em đang lấy việc công trả thù riêng, lòng trả thù của em có thể đừng nặng như vậy không?”

"Anh thậm chí còn nghi ngờ trước đây mình có nhìn lầm em hay không. Nếu đây mới là cách làm người của em, anh nghĩ mình phải xem xét lại mối tình của chúng ta.

"Thanh Gia, trước ngày mai hãy sắp xếp xong toàn bộ tài liệu rồi nộp lên. Mạn Mạn làm hỏng dự án thì mặt mũi em cũng chẳng đẹp đẽ gì."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.