Sau Khi Băng Hà, Mới Biết Hoàng Hậu Không Muốn Hợp Táng Cùng Trẫm - Chương 12
Cập nhật lúc: 28/01/2026 07:45
Mấy nữ t.ử dáng điệu uyển chuyển, thướt tha hành lễ với Thẩm Tri Sương, giọng nói người sau còn nũng nịu, ngọt ngào hơn người trước.
Thẩm Tri Sương quan sát họ một lúc, sau đó dặn dò vài điều cần lưu ý, đại khái cũng chỉ là chăm sóc Tướng quân cho tốt, đừng làm ngài ấy tức giận, giữ đúng quy củ, đừng khiến nàng phải khó xử, đại loại thế.
Nhóm nữ t.ử này đều đã qua đào tạo bài bản nên đáp lời rất sảng khoái.
Thẩm Tri Sương đ.á.n.h mắt nhìn một lượt, thấy ánh mắt của mấy người này đều chẳng mấy an phận, ước chừng khi họ vào cửa, hậu trạch này cũng sắp sửa náo nhiệt rồi đây.
Thế nhưng, nàng ở vị trí đương gia chủ mẫu này, chẳng phải công việc chính là làm những việc này sao?
Thẩm Tri Sương tự giễu bản thân một hồi, rồi sai người đưa mấy vị mỹ nhân này xuống hậu viện.
Chờ người đi khuất, nàng mới phân phó người hầu chuẩn bị nước tắm.
Gả vào phủ Tướng quân, ngày tháng của Thẩm Tri Sương dễ thở hơn trước nhiều.
Nghĩ lại phủ Thượng thư trước kia, họ đề phòng nàng đến mức người ngoài nghe xong cũng phải há hốc mồm kinh ngạc.
Sống ở nơi đó suốt hai mươi năm, bên cạnh nàng đến một người thân tín có thể sai bảo cũng không có, đôi khi nàng còn phải tự mình xuống bếp để xin cơm ăn.
Vì vậy, khi xuất giá, nàng chẳng mang theo một tâm phúc nào. Có bột mới gột nên hồ, nàng đến một nha hoàn đáng tin còn chẳng có, thì biết mang theo ai?
Trong mấy cuốn tiểu thuyết thường viết rằng: phụ thân nguyên chủ vốn cực kỳ ghét nữ chính, nhưng nữ chính dựa vào tài trí thông minh của mình mà thể hiện trước mặt cha, cuối cùng giành được sự yêu mến — chuyện này tuyệt nhiên chưa bao giờ xảy ra với Thẩm Tri Sương.
Thẩm Trăn Lâm vốn dĩ đã coi nàng là mầm họa. Sau này nàng mới biết, việc mẫu thân ruột của nàng bị khó sinh cũng có bàn tay của lão ta nhúng vào.
Mưu hại thê t.ử, mưu hại con ruột, Thẩm Trăn Lâm làm những việc đó vô cùng thuận tay. Lão lại là kẻ đa nghi như Tào Tháo, lẽ nào lại đi trọng dụng Thẩm Tri Sương?
Thời đại này sự trói buộc đối với nữ t.ử lại vô cùng khắc nghiệt, Thẩm Tri Sương rất khó có cơ hội bước chân ra khỏi hậu trạch, đừng nói đến chuyện tạo nên kỳ tích gì to tát.
Lúc chưa nhìn thấu chân tướng, Thẩm Tri Sương đã từng cố gắng tìm hướng đột phá từ Thẩm gia, nhưng khi đã thấy rõ bộ mặt thật của những người đó, nàng liền từ bỏ con đường này, chọn cách tìm lối thoát bên ngoài.
Mà ở cái thế giới này, cách duy nhất để nữ t.ử hướng ra ngoài chính là: Gả đi.
Thế nên, Thẩm Tri Sương đã hao tốn bao năm tâm huyết mới nắm giữ được trái tim của một người đàn ông, khiến người ấy cam tâm tình nguyện muốn rước nàng về dinh, thậm chí sẵn lòng chờ đợi nàng suốt mấy năm ròng.
Chỉ cần đảm bảo thân phận không bị bại lộ, Thẩm Tri Sương gả cho người đó cũng là một lựa chọn chẳng hề tồi.
Đáng tiếc thay, người tính không bằng trời tính, cuối cùng nàng vẫn bị gả cho Lý Uyên.
Đã vậy, Thẩm Tri Sương chỉ còn cách điều chỉnh lại kế hoạch, làm tốt bổn phận phu nhân tướng quân của mình.
Thời đại phong kiến tàn khốc với nữ giới đến nhường nào, chỉ khi tự mình trải qua mới thực sự thấu hiểu.
Nay đã vào phủ tướng quân, sau một thời gian dốc lòng gây dựng, cuối cùng trong tay Thẩm Tri Sương cũng đã có chút quyền lực. Ít nhất, việc bồi dưỡng vài kẻ hạ nhân thạo việc đối với nàng giờ đây cũng chẳng có gì khó khăn.
Khó khăn lắm mới vượt qua được giai đoạn khổ cực này, Thẩm Tri Sương nhất định không dễ dàng nhận thua.
"Phu nhân, hôm nay Tướng quân có ghé Tĩnh Ngọc Trai không ạ?"
Bà v.ú cẩn trọng hỏi.
Thẩm Tri Sương đang thoa lên người loại cao dưỡng do chính tay mình tỉ mỉ chế tạo. Dùng nhan sắc để hầu hạ người khác là điều không nên, nhưng nếu nàng đến cả nhan sắc cũng không còn, thì tình cảnh của nàng chỉ có thể tồi tệ hơn mà thôi.
Nghe bà v.ú hỏi, Thẩm Tri Sương không hề chớp mắt: "Bất kể Tướng quân có đến hay không, các người cứ chuẩn bị sẵn sàng là được."
"Tuân mệnh."
"Mấy vị mỹ nhân kia đã sắp xếp ổn thỏa chưa?"
"Dạ rồi, theo lời phu nhân dặn, họ đã dọn vào ở rồi ạ."
Vậy là được rồi, Thẩm Tri Sương yên tâm tiếp tục tắm rửa. Những gì cần làm nàng đã làm xong, những chuyện khác không cần nàng phải nhọc lòng nữa.
Lý Uyên rốt cuộc có phải kẻ háo sắc hay không, Thẩm Tri Sương không dám chắc. Nàng chỉ biết người đàn ông này dũng mãnh, còn lại về tính cách hay sở thích, cả hai chung sống quá ngắn ngủi, nàng đều không rõ. Hay nói đúng hơn, nàng căn bản nhìn không thấu hắn.
Thế nhưng, nàng chưa bao giờ đặt hy vọng vào đàn ông. Ngay cả ở thời đại một vợ một chồng, vẫn có kẻ ngoại tình hoặc đối xử với phụ nữ như món đồ vật. Ở cái triều đại mà đàn ông vốn dĩ được tiêm nhiễm tư tưởng năm thê bảy thiếp này, nàng lấy bản lĩnh gì để bắt Lý Uyên chỉ có mình nàng?
Con người không nên ôm ảo tưởng về những việc không thể thành công.
Thẩm Tri Sương có lòng tự trọng và sự tỉnh táo. Nàng không phải bậc nghiêng nước nghiêng thành, giờ trong phủ lại có thêm mấy đại mỹ nhân, nếu Lý Uyên muốn chạm vào họ, nàng cũng chẳng ngăn cản làm gì. Nói trắng ra, Thẩm Tri Sương không quan tâm Lý Uyên có bao nhiêu người đàn bà, nàng chỉ muốn sống tốt đời này, hoàn thành di nguyện của mẫu thân.
Nếu không phải mẫu thân nàng liều c.h.ế.t để sinh nàng ra, có lẽ Thẩm Tri Sương đã chọn "reset" lại cuộc đời vào lúc lâm vào đường cùng rồi. Nhưng vì có tình yêu sâu nặng nhất của người mẹ ấy, bà đã dùng mạng sống đổi lấy con đường sống cho nàng, mà Thẩm Tri Sương kiếp trước lại khao khát tình thân nhất, và giáo d.ụ.c nàng nhận được là dù thế nào cũng phải nỗ lực mà sống.
Đã chọn sống tiếp, nàng sẽ sống tốt nhất có thể. Không dùng những chuyện mình chẳng thể thay đổi để tự làm tổn thương bản thân, đó là nguyên tắc cơ bản nhất.
Tại tiền viện, trong thư phòng.
Lý Uyên thu dọn xong đống văn thư mới nhận ra trời đã không còn sớm nữa.
"Tướng quân, ngài định đi đâu ạ?" – Thị tùng của Lý Uyên hỏi.
Trời đã tối hẳn, trong sân cũng đã treo đèn l.ồ.ng.
"Mấy mỹ nhân kia đã sắp xếp xong cả rồi chứ?"
Thị tùng đáp: "Đã ổn thỏa rồi ạ. Phu nhân sắp xếp cho họ chỗ ở rất tốt, còn trang bị đủ nha hoàn, sai vặt."
Sau khi trọng sinh, ký ức của Lý Uyên cũng dần thức tỉnh. Kiếp trước, Thẩm Trăn Lâm cũng tặng hắn mấy đại mỹ nhân sắc nước hương trời như thế. Khi đó, hắn đã nhận lời. Hắn nhớ rõ dung mạo của những nữ t.ử đó đều rất khá.
Theo lý mà nói, Thẩm Tri Sương vô tình với hắn, hắn chỉ cần ghé phòng nàng vào những dịp cố định, thời gian còn lại hưởng lạc cùng mỹ nhân cũng chẳng sao. Nhưng nghĩ đến ánh mắt không chút gợn sóng của Thẩm Tri Sương trên xe ngựa, Lý Uyên khẽ nhấc chân, đi về phía hậu viện.
Không ai cho rằng việc Lý Uyên đi xuống hậu viện có gì sai trái. Ngay cả phò mã lấy công chúa còn nuôi vài phòng tiểu thiếp, đàn ông chẳng phải đều thế sao?
Trong phòng, Thẩm Tri Sương chờ một lúc rồi lấy sách ra đọc. Nhắc đến cũng thật nực cười, Thẩm Trăn Lâm sau này vì vài lý do mà không thể g.i.ế.c c.h.ế.t nàng, nên lại muốn nuôi nàng thành một kẻ "mù chữ", càng ngốc nghếch càng tốt. Tiếc là Thẩm Tri Sương cứ tìm mọi kẽ hở để học, cuối cùng Thẩm Trăn Lâm cũng chỉ đành ngậm bồ hòn làm ngọt.
Ở phủ Thượng thư, Thẩm Tri Sương ngay cả tư cách đọc sách cũng không có, chỉ cần ngườinkhác không cho mượn là nàng chẳng có gì để xem.
