Sau Khi Băng Hà, Mới Biết Hoàng Hậu Không Muốn Hợp Táng Cùng Trẫm - Chương 187

Cập nhật lúc: 10/02/2026 11:12

Ánh mắt Thẩm Tri Sương long lanh nước:

"Thiếp vốn dĩ không muốn cãi nhau với chàng."

Nhưng chuyện bát t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i không phải chuyện nhỏ, Lý Uyên nhất định sẽ không thể giả vờ như không quan tâm. Lý Uyên lại nghẹn lời. Đúng là hắn đã không thể bước qua được khúc mắc đó. Giờ đây, hắn dần chấp nhận việc Thẩm Tri Sương xem mạng sống của mình quan trọng hơn cả hắn, thậm chí còn công nhận lựa chọn của nàng. Như vậy cũng tốt, nhỡ đâu có một ngày hắn gặp bất trắc, Thẩm Tri Sương có thể bảo toàn được bản thân cũng là chuyện hay.

"Sau này chúng ta đừng hở một chút là cãi nhau nữa." Thẩm Tri Sương nhấn mạnh với Lý Uyên.

Lý Uyên hôn nàng, mắt chứa ý cười, gật đầu đồng ý.

Binh sĩ bên ngoài đang thao luyện, Thẩm Tri Sương gối đầu lên cánh tay Lý Uyên, tinh thần vẫn còn chút uể oải. Trò chuyện lâu như vậy, lại còn "náo loạn" một trận dài, nàng có sức lực mới là lạ. Thấy dáng vẻ của nàng, Lý Uyên lại muốn hôn, Thẩm Tri Sương nghiêng đầu đi, cái hôn của hắn rơi trên má nàng.

"Thiếp phải dậy thôi."

Thẩm Tri Sương vừa đến, Lý Uyên phải thừa nhận rằng hắn có chút luyến tiếc chốn dịu dàng, dẫn đến việc thức dậy muộn hơn thường ngày. Thấy hắn chuẩn bị mặc đồ, Thẩm Tri Sương ngáp một cái rồi ngồi dậy theo, giúp hắn chỉnh đốn y phục. Lý Uyên không phải kẻ chân tay lười nhác, nhưng Thẩm Tri Sương tự nguyện chăm sóc, hắn cảm thấy vô cùng hưởng thụ.

Sau khi mặc xong y phục cho hắn, Thẩm Tri Sương lờ đi "một chỗ nào đó", giúp hắn khoác ngoại bào vào. Người này đúng là tinh lực quá dồi dào, nàng thậm chí không dám nhìn thêm lần nào nữa.

"Ta sẽ tìm một người dẫn nàng đi dạo quanh, quân doanh canh phòng cẩn mật, những nơi có thể đi không nhiều. Nếu nàng thấy buồn chán, ở chỗ ta cũng có sách." Lý Uyên dặn dò Thẩm Tri Sương.

Thẩm Tri Sương gật đầu liên tục, tỏ ý đã hiểu rõ. Nàng vất vả lắm mới đến được đây, Lý Uyên chắc chắn không đời nào để nàng chỉ ở lại một ngày rồi đi ngay.

"Bếp ở đâu vậy? Thiếp làm chút đồ ăn cho chàng."

Khóe môi Lý Uyên nhếch lên: "Để bọn họ dẫn nàng đi."

"Được."

Hai người lưu luyến chia tay thêm một lát, bấy giờ Lý Uyên mới vén rèm trướng bước ra ngoài.

Chẳng bao lâu sau, một người đàn ông có diện mạo bình thường đứng bên ngoài nói: "Công t.ử, tôi là người được Tướng quân phái tới."

Thẩm Tri Sương vọng ra ngoài: "Đợi tôi một chút, tôi ra ngay đây."

Sau khi Thẩm Tri Sương nhanh ch.óng sửa soạn lại trang phục, nàng chợt nhận ra một chuyện quan trọng — sao Lý Uyên vẫn chưa ăn sáng?

Lúc này, người thuộc hạ kia lên tiếng: "Tướng quân dặn thuộc hạ dẫn người đi dùng bữa sáng."

Thẩm Tri Sương gật đầu. Hai người đi đến một gian bếp nhỏ. Ở nơi quân doanh, khi nào có thể cầu kỳ thì Lý Uyên sẽ không bỏ qua. Hắn không ăn cơm nấu chung trong nồi lớn mà tìm riêng một đầu bếp để nấu cho mình.

Thẩm Tri Sương ăn thử một chút với tâm thái cầu may, và rồi... thấy cũng bình thường thôi. Vị đầu bếp kia chắc hẳn thuộc nhóm có tay nghề giỏi nhất quân doanh nên mới được giao việc nấu cho Lý Uyên.

Thảo nào Lý Uyên cứ có thời gian là lại chạy về nhà. Hắn vốn là người kín tiếng, ít khi thể hiện sự quan tâm đến chuyện ăn mặc ở đi lại, nhưng thực tế hắn lại rất kén chọn. Thẩm Tri Sương đã chung sống với hắn bấy lâu, quan sát từng chút một mới nắm bắt được khẩu vị của hắn.

Chào hỏi đầu bếp xong, Thẩm Tri Sương nhanh nhẹn chiên vài chiếc bánh, cuộn thêm những loại rau mà Lý Uyên thích, gói kỹ vào túi giấy rồi giao cho người thuộc hạ của hắn.

Không lâu sau, Lý Uyên đang đứng từ xa quan sát binh sĩ luyện tập đã nhận được "tình yêu" của phu nhân. Khóe môi hắn không tự chủ được mà nhếch lên.

Tướng quân vừa vui vẻ, đám binh tướng lại càng run cầm cập. Ai lại chọc giận vị "Diêm Vương mặt lạnh" này nữa rồi?

Vị tướng quân này của họ cái gì cũng tốt, chỉ có điều là quá nghiêm khắc. Rất nhiều người vừa thấy hắn đã nảy sinh sợ hãi, nhưng lại không kìm được lòng kính trọng, bởi lẽ hắn thực sự có bản lĩnh. Lý Uyên lạnh lùng liếc nhìn những kẻ đang lén lút quan sát mình, khiến bọn họ sợ tới mức không dám ngẩng đầu lên.

"Chiêu thức vừa rồi, luyện thêm nửa canh giờ nữa."

"... Rõ!"

Thẩm Tri Sương trong bộ dạng tiểu sai đi dạo một vòng quanh quân doanh. Cảm nhận bầu không khí tòng quân đầy sát khí, nàng càng có nhận thức sâu sắc hơn về sự tàn khốc của thời cổ đại. Con đường Lý Uyên đang đi sẽ không bao giờ bằng phẳng, nhưng thà làm mãnh hổ, còn hơn làm cừu non. Thẩm Tri Sương biết mình chỉ là một nữ nhân nội trợ nhỏ bé, nhưng nàng nhất định phải dốc hết sức mình để ủng hộ hắn, cho dù con đường này có là cửu t.ử nhất sinh.

Ngay lúc nàng đang chìm trong suy nghĩ của riêng mình thì nghe thấy một trận hoan hô vang dội.

"Có chuyện gì vậy?"

"Tướng quân sắp tỷ thí với người khác trên diễn võ trường."

Thẩm Tri Sương nổi hứng thú: "Chúng ta cũng đi xem thử."

Trên đài cao của diễn võ trường, Lý Uyên đứng đó với gương mặt không cảm xúc. Đối thủ của hắn là một nhân tài kiệt xuất trong thế hệ trẻ của quân doanh hiện nay. Đối mặt với vị tướng quân kính trọng, người lính trẻ này lộ rõ vẻ hăng hái muốn thử sức. Nếu có thể đ.á.n.h bại Tướng quân, hắn sẽ vang danh khắp quân doanh!

Ai mà không biết Lý Uyên võ nghệ cao cường, không ai bì kịp.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.