Sau Khi Băng Hà, Mới Biết Hoàng Hậu Không Muốn Hợp Táng Cùng Trẫm - Chương 196

Cập nhật lúc: 10/02/2026 11:15

Hiện tại Lý Uyên đang nồng nàn với nàng, nàng mang lòng cảm kích, nên sẽ cố hết sức báo đáp. Lỡ một mai hắn lạnh nhạt, ít nhất những gì hắn đã bỏ ra cho nàng cũng đã nhận được sự đền đáp trong tầm khả năng của nàng.

Hôm nay Lý Uyên vô cùng kiên nhẫn, đi cùng nàng dạo qua mấy cửa tiệm. Thẩm Tri Sương giả vờ vô tình ghé vào những tiệm do mình mở, việc buôn bán đều rất tốt, có thể dùng từ hưng thịnh để mô tả. Có đủ tài chính làm hậu thuẫn, lòng nàng ít nhiều thấy an tâm.

Dạo qua vài tiệm, Thẩm Tri Sương không mua gì cả, như thể chỉ hứng lên đi xem cho biết thôi. Lý Uyên chưa từng cùng nữ nhân làm chuyện này, thấy nàng không mua gì, hắn nhíu mày: "Không có thứ nào lọt vào mắt nàng sao?"

Thẩm Tri Sương quay đầu, mỉm cười nhẹ nhàng nói với hắn bằng giọng chỉ đủ hai người nghe: "Đều không tốt bằng món quà chàng tặng thiếp. Có bộ trang sức đó rồi, những thứ này trong mắt thiếp đều chỉ là bình thường thôi."

Khóe môi Lý Uyên khẽ nhếch, nhưng ngại Diệp Vân Thừa vẫn đi theo phía sau nên hắn không biểu lộ quá rõ.

Thẩm Tri Sương thực sự chỉ muốn ra ngoài chơi, chứ không định mua sắm gì. Nàng vừa đi vừa ngắm, khi bước vào một tiệm t.h.u.ố.c, nàng rốt cuộc không nhịn được mà hỏi Lý Uyên: "Gần đây bệnh phong hàn trong thành nghiêm trọng lắm sao?"

Tiết trời thay đổi, nhiệt độ giảm xuống, cảm cúm là chuyện khó tránh. Cách đây không lâu, Thẩm Tri Sương đã thực hiện rất nhiều biện pháp phòng ngừa cho nhóc tỳ nhà mình, vì miễn dịch của trẻ nhỏ rất kém. Nàng thường ngày chú trọng rèn luyện, Lý Uyên lại là võ tướng, nên hai người vẫn luôn khỏe mạnh. Hạ nhân trong phủ lục tục xin nghỉ, Thẩm Tri Sương đều mời đại phu đến khám miễn phí cho họ.

Thời gian qua nàng cứ ru rú trong phủ nên không rõ tình hình bên ngoài. Ra ngoài rồi mới thấy tiếng ho vang lên khắp nơi, rõ ràng là triệu chứng phong hàn của mọi người đều rất nặng.

Lý Uyên gật đầu. Sáng nay trước khi đi, hắn đã đặc biệt dặn Thẩm Tri Sương phải mặc dày một chút.

"Vậy họ sẽ điều trị thế nào?" Thẩm Tri Sương buột miệng hỏi.

Lý Uyên hơi bất lực: "Tự nhiên là dùng cách của riêng họ thôi, chuyện đó làm sao ta biết được?"

Thẩm Tri Sương gật đầu, im lặng. Điều kiện y tế cổ đại vốn kém, một trận phong hàn nếu không cầm cự nổi bằng sức đề kháng của bản thân, lại không có đủ t.h.u.ố.c men thì mất mạng như chơi. Nếu không thì vì sao lại có danh xưng "Quý nhân"? Rất nhiều người không có cách nào khác, đành tự an ủi rằng mạng mình hèn, còn mạng của quý nhân đương nhiên là quý giá.

Tâm trạng Thẩm Tri Sương càng tệ hơn. Nàng tự hỏi có phải do sắp đến kỳ kinh hay không mà dạo này nàng hơi đa sầu đa cảm.

Đi lướt qua xem một vòng, Thẩm Tri Sương liền bảo muốn về. Nhìn thấy trên đường những đứa trẻ chạy ngược chạy xuôi, vừa ho vừa bán đồ, lòng nàng rất khó chịu. Hơn nữa tình trạng vệ sinh thế này, đồ chúng bán nàng cũng không dám mua.

Trên xe ngựa, nàng suy nghĩ một lát, nhìn sắc mặt Lý Uyên để cân nhắc xem nên mở lời thế nào.

"Có chuyện gì thì cứ nói đi." Lý Uyên đã nhìn thấy dáng vẻ muốn nói lại thôi của nàng từ sớm. Hắn cưới một người phu nhân lương thiện, chẳng biết nên vui hay nên buồn.

Thẩm Tri Sương hơi ngượng ngùng: "Phu quân, thiếp đã làm mẹ, chàng cũng đã làm cha, chúng ta đều có con. Thế nên khi thấy những đứa trẻ trên phố chảy nước mũi, chịu phong hàn mà vẫn phải bươn chải kiếm sống, thiếp thấy xót xa lắm."

"Chúng ta dĩ nhiên không thể nuôi hết tất cả bọn họ, nhưng thiếp hy vọng chàng cho phép thiếp phái người mở vài quầy t.h.u.ố.c trong thành. Trong thời gian này, chuyên nấu canh t.h.u.ố.c cho dân chúng đến nhận uống. Có những người thân thể yếu, không chịu nổi, phong hàn có thể cướp đi mạng sống của họ đấy."

Thực ra khi thấy những đứa trẻ đói rét, trong lòng nàng đã nảy ra ý định này rồi. Nàng biết nhiều hành động của mình có chút ngây thơ, thậm chí là lý tưởng hóa. Nhưng giờ đây nàng ăn mặc không thiếu thứ gì, thật không đành lòng nhìn người khác khổ sở, bệnh tật mà không có t.h.u.ố.c men. Nàng không thể cứu vớt cả thế giới, nhưng làm những việc trong tầm tay thì không thể khoanh tay đứng nhìn. Dù là ở Kinh thành hay ở Lăng Châu, nàng vẫn luôn như vậy.

"Được."

Nghe câu trả lời của Lý Uyên, Thẩm Tri Sương mở to mắt. Lý Uyên nói với nàng: "Chẳng lẽ ta là Diêm Vương sao? Ta là chủ một thành, nàng là phu nhân của ta, nàng thấu hiểu bách tính cũng là đang tích lũy uy tín cho ta. Chẳng qua là nấu t.h.u.ố.c cho dân nghèo uống thôi mà, có gì mà ta không đồng ý chứ?"

Hắn vốn biết Thẩm Tri Sương không nỡ nhìn người khác chịu khổ, nhưng nàng là người cực kỳ biết chừng mực, chưa bao giờ vì lòng tốt của mình mà làm khó Lý Uyên. Lý Uyên đối với điểm này vẫn rất hài lòng.

Chẳng qua là tốn chút d.ư.ợ.c liệu, có gì mà không thể làm? Hắn chỉ là không ngờ tới điểm này, Thẩm Tri Sương đã nghĩ thay hắn, Lý Uyên nhìn nàng với vài phần thưởng thức. Sau này hắn làm Hoàng đế, càng phải đặt dân sinh lên hàng đầu. Mục đích cốt lõi của Thẩm Tri Sương giống hệt hắn, chẳng trách nàng có thể trở thành Hoàng hậu của hắn.

Nghe Lý Uyên dứt khoát đồng ý, những cảm xúc dồn nén trong lòng Thẩm Tri Sương lập tức tan biến.

"Cảm ơn phu quân."

Thấy mắt nàng cong lên, không còn buồn bực như trước, Lý Uyên xoa đầu nàng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sau Khi Băng Hà, Mới Biết Hoàng Hậu Không Muốn Hợp Táng Cùng Trẫm - Chương 196: Chương 196 | MonkeyD