Sau Khi Băng Hà, Mới Biết Hoàng Hậu Không Muốn Hợp Táng Cùng Trẫm - Chương 266
Cập nhật lúc: 20/02/2026 00:03
"Cũng là chàng nói muốn hợp táng cùng thiếp, mà cũng là chàng chăm sóc một nữ t.ử khác hết mực. Nếu thiếp không quan tâm chàng, thiếp đã giả vờ như không biết gì, cứ làm tốt việc của mình là xong. Chuyện yêu hận tình thù của chàng với nữ t.ử khác sẽ chẳng ảnh hưởng đến thiếp mảy may."
"Nhưng thiếp không nhịn được, thiếp muốn cãi nhau với chàng, có đôi khi thiếp thực sự rất hận chàng."
"Lý Uyên, tại sao chàng chẳng bao giờ nói cho thiếp biết điều gì, miệng chàng không biết nói chuyện sao? Chàng có biết khi thiếp hay tin chàng luôn chăm sóc Tạ cô nương, vì nàng ta mà bôn ba vất vả, lòng thiếp khó chịu đến nhường nào không?"
"Chàng hỏi thiếp có quan tâm chàng không? Nếu thiếp không quan tâm chàng, thiếp đã không hết lần này đến lần khác nhắc đến Tạ cô nương. Thiếp đã nói với chàng rồi, nữ t.ử cũng có lòng chiếm hữu, chàng đi sát bên một người đàn bà như thế, chàng bảo thiếp phải nghĩ sao!"
Thẩm Tri Sương nói rất nhiều, Lý Uyên không bỏ sót một chữ nào. Im lặng hồi lâu, hắn mới hỏi: "Nhưng sau khi hiểu lầm, phản ứng đầu tiên của nàng lại là lựa chọn đẩy ta ra."
"Nếu chàng là thiếp, chàng sẽ làm thế nào? Phu quân của mình đem lòng yêu mến nữ t.ử khác, mà thiếp lại không buông bỏ được người, ngoài việc chủ động nhường chỗ, tỏ ra khoang dung, cầu xin người hãy nhìn lại người vợ bị bỏ rơi này, thiếp còn có thể làm gì? Nếu thiếp không cho chàng đến gần người khác, chỉ càng đẩy chàng đi xa hơn mà thôi."
Lý Uyên theo bản năng thốt lên: "Đừng nói nữa!"
Thẩm Tri Sương rất nghe lời, lập tức im bặt. Không biết Lý Uyên lại đang suy tính điều gì, trông vẻ mặt hắn không được tốt cho lắm. Thẩm Tri Sương không muốn tốn sức với hắn, định tìm cớ rời đi để cho hắn không gian riêng, nhưng hắn đã nhanh hơn một bước, bế thốc nàng lên.
...
Nỗi phiền muộn của hắn, Thẩm Tri Sương cảm nhận được. Nhưng phải thừa nhận, khuôn mặt của hắn thực sự rất có sức hút.
Thẩm Tri Sương đưa tay chạm nhẹ vào lông mày của Lý Uyên, trông hắn đã dịu đi nhiều. Hắn nhìn nàng: "Làm gì đó?"
Thẩm Tri Sương không nói lời nào. Lý Uyên ôm c.h.ặ.t nàng trong vòng tay, đôi mắt sâu thẳm nhìn nàng chằm chằm.
"Sau này có việc gì nàng có thể tham gia, ta sẽ cố gắng để nàng tham gia cùng, đừng có nghĩ ngợi lung tung nữa."
Sau bao lâu, cuối cùng Lý Uyên cũng nói ra biện pháp giải quyết của mình. Hắn có miệng, có não, nhưng đôi khi hắn không phân biệt được cái gì nên nói với nàng, cái gì không. Thẩm Tri Sương oán trách hắn không cho nàng biết gì, Lý Uyên lại thấy mình hơi oan. Có những chuyện nàng biết rồi trái lại còn tệ hơn là không biết.
Đã nàng bất mãn, vậy thì thử đưa nàng theo xử lý việc trọng đại xem sao. Không cần hắn phải thông báo, nàng tự mắt nhìn thấy sẽ tốt hơn bất cứ điều gì. Lý Uyên lười suy nghĩ quá nhiều, nàng muốn biết thì cứ để nàng biết.
"Doanh trại không có nữ t.ử nên ta không mang nàng theo được, nhưng nếu ta từ doanh trại về, làm việc gì cũng không tránh mặt nàng, thế là được chứ gì?"
Lý Uyên cho rằng biện pháp của mình đã quá hoàn hảo. Thẩm Tri Sương lần này chẳng cần diễn cũng lộ vẻ kinh ngạc, nàng nhịn không được hỏi: "Chàng thực lòng nghĩ vậy?"
Lý Uyên gật đầu, có chút thiếu kiên nhẫn: "Ừ, sau này ta sẽ mang nàng theo, dù sao bọn họ cũng đều biết nàng rồi."
Thẩm Tri Sương đã giúp hắn xử lý công vụ một thời gian, người trong thành không ai lạ gì nàng. Hắn vốn dĩ cứ chạy đi chạy lại giữa doanh trại và trong thành, lấy đâu ra thời gian đi tìm người đàn bà khác? Ngay cả kiếp trước hắn cũng chẳng chủ động đi tìm, chẳng qua là người ta dâng đến, hắn cân nhắc xem có thu nhận hay không mà thôi. Kiếp này hắn càng không vì mỹ sắc mà dừng bước.
Lý Uyên kéo chăn lên che, nhắm mắt lại: "Bắt đầu từ ngày mai, ngủ đi."
Thẩm Tri Sương thực sự không ngờ rằng cái gọi là ranh giới quyền lực nam nữ trong mắt nàng lại bị Lý Uyên phá vỡ chỉ bằng một câu nói. Hắn hoàn toàn coi nàng là người của mình, một sự tin tưởng tuyệt đối. Nói thực lòng, ngay cả khi giữa hai người không có cái gọi là tình yêu, thì sự tin tưởng này cũng vô cùng đáng quý.
Thẩm Tri Sương nhìn gương mặt tuấn mỹ ngay cả khi nhắm mắt của Lý Uyên, trong lòng thoáng chút phức tạp. Một lát sau, nàng vẫn nhịn không được mà hỏi:
"Chàng không đói sao?"
Vừa về đến nhà hai người đã cãi nhau, cãi xong lại... Nàng đói rồi.
Lý Uyên mở mắt, bị nàng chọc cho tức đến no rồi, đói cái gì mà đói?
Nửa canh giờ sau, trước mặt mỗi người là một bát mì. Thấy Thẩm Tri Sương đang chuyên tâm ăn, Lý Uyên lại nhắc nhở nàng một câu.
"Sau này trong lòng có chuyện gì thì nói sớm cho ta biết. Chính nàng cũng nói rồi, bệnh của phụ nữ đều do tức giận mà ra, vậy mà bản thân nàng lại cứ câm như hến."
Thẩm Tri Sương thật sự phải kinh ngạc trước cái da mặt dày của người đàn ông này. Sao hắn có thể mặt dày mà nói ra câu đó được chứ? Rốt cuộc là ai mới câm như hến?
Nàng không thèm chấp hắn, nàng phán đoán sai lầm, mức độ tin tưởng dành cho hắn quá thấp, đó cũng là một cái sai. Cả hai đều có lỗi, vậy thì đừng ai bới móc chuyện cũ nữa. Thẩm Tri Sương không đáp lời, Lý Uyên cũng không nói tiếp.
Chủ t.ử đ.á.n.h nhau, hạ nhân cũng lo ngay ngáy. Các bà t.ử không ai dám mở miệng, đều im hơi lặng tiếng nghe ngóng động tĩnh trong phòng.
