Sau Khi Băng Hà, Mới Biết Hoàng Hậu Không Muốn Hợp Táng Cùng Trẫm - Chương 293
Cập nhật lúc: 21/02/2026 20:07
Cậu bé vẫn còn sụt sùi rơi nước mắt, nhưng cơm mẹ nấu thì chẳng bỏ sót miếng nào. Thẩm Tri Sương luôn xây dựng ý thức kỷ luật cho con, nên dù nó khóc t.h.ả.m thiết đến đâu, nàng cũng coi như không nghe thấy.
"Mẹ, sao cha không về? Cha không mang quà cho con ạ?" Lý Cẩn đúng là hạng người biết co biết duỗi, vừa bị mẹ đ.á.n.h một trận tơi bời, ăn no xong là quên sạch sành sanh chuyện cũ.
"Cha con mà về, con định khóc thêm một canh giờ nữa à?"
Lý Cẩn lắc đầu: "Con không khóc với cha đâu, cha chỉ biết lạnh mặt nhìn thôi, chẳng làm gì cả, còn mẹ thì sẽ đ.á.n.h con."
Thẩm Tri Sương nhìn cái miệng cứng cỏi của nó, vừa nãy còn khóc rung trời chuyển đất, giờ đúng là "lành sẹo quên đau".
"Viết xong đống chữ ta phạt con đi, rồi hãy quay lại đây nhắc chuyện quà cáp."
Lý Cẩn lập tức mặt mày mếu máo: "Mẹ, con còn chưa tới ba tuổi mà ——"
"Thì sao?"
Thấy Thẩm Tri Sương ý đã quyết, Lý Cẩn bĩu môi, không dám nói thêm câu nào, lủi thủi đi vào thư phòng nhỏ viết chữ. Thực tế thì nó viết chữ chẳng khác nào bùa vẽ rắn, vì tuổi còn quá nhỏ, cầm b.út lông còn chưa vững. Nhưng Lý Uyên đã nói, ba tuổi là phải bắt đầu luyện, Thẩm Tri Sương tặc lưỡi bảo viết thì viết, dù sao cũng là tại Lý Uyên cả, chẳng liên quan gì đến nàng.
Tuy nhiên nàng rất chú ý chừng mực, chỉ giao cho con lượng công việc vừa đủ — vừa hay để tiêu bớt tinh lực của nó, lại không khiến nó nảy sinh tâm lý chán ghét việc viết lách.
Quản được đứa nhỏ xong, Thẩm Tri Sương thở phào nhẹ nhõm. Nàng vừa mới hỏi han qua việc trong phủ thì nghe hạ nhân báo lại, nói là Tạ Vân Ỷ cầu kiến.
Đi quân doanh một chuyến về, Thẩm Tri Sương cảm thấy đối với Tạ Vân Ỷ cũng chẳng còn gì quan trọng nữa. So với Lăng Hoài Cẩn, Tạ Vân Ỷ vẫn còn là hạng "nhẹ ký". Hai người này đúng là tiểu phù thủy gặp đại phù thủy.
"Cho cô ta vào đi."
Chẳng mấy chốc, Tạ Vân Ỷ được dẫn vào. Cô ta tháo khăn che mặt, trông sắc mặt có phần tiều tụy.
"Cô thấy sao rồi?" Thẩm Tri Sương hỏi thăm theo lệ thường.
Sau khi nàng đi, Tạ Vân Ỷ tìm đến Triệu đại phu để chữa bệnh. Nói thật, Thẩm Tri Sương cảm thấy rất có lỗi với vị đại phu già này. Ông tuổi tác đã cao, khó khăn lắm mới an cư ở Lăng Châu, ngày thường khám bệnh cho người trong phủ, lúc tâm trạng tốt thì ra phố làm việc thiện, khám miễn phí cho dân nghèo, cuộc sống vốn dĩ tiêu d.a.o tự tại. Vậy mà Tạ Vân Ỷ vừa đến, Triệu Bách Linh lại phải lao vào nghiên cứu căn bệnh nan y của cô ta.
Thẩm Tri Sương biết rõ, Triệu Bách Linh hoàn toàn là nể mặt nàng mới chịu quản Tạ Vân Ỷ. Nếu không, ông sẽ chẳng bao giờ giao thiệp với những người thuộc tầng lớp thế gia đại tộc này. Năm xưa khi Tạ gia chưa vào kinh, đã mấy lần muốn mời ông rời kinh đến chữa bệnh cho Tạ Vân Ỷ nhưng đều bị ông từ chối. Ông có bản lĩnh thực sự, lại có những quý khách quyền lực chống lưng nên chẳng sợ ai.
Triệu Bách Linh từng nói với Thẩm Tri Sương về Tạ gia, còn đặc biệt nhắc nhở nàng phải tránh xa người nhà họ Tạ. Đám thế gia đại tộc này thích nhất là mua danh chuộc tiếng, lúc thực sự cần họ làm gì đó thì họ chạy nhanh hơn bất kỳ ai. Trong mắt họ, vinh quang gia tộc cao hơn tất thảy. Giao thiệp với hạng người này không phiền mới lạ.
Tạ Vân Ỷ chính là một thành viên của thế gia đó. Thẩm Tri Sương thực sự thấy rất có lỗi với Triệu đại phu. Bây giờ thì "thỉnh thần dễ, tiễn thần khó", Tạ Vân Ỷ đã đến Lăng Châu rồi, không thể đột ngột đuổi đi được. Cứu cô ta cũng được, nếu báo đáp thì cũng tốt, nhưng cái "báo đáp" của Tạ Vân Ỷ lại là muốn thay thế Thẩm Tri Sương, làm vợ của Lý Uyên ——
Nghĩ đến mớ bòng bong này, Thẩm Tri Sương hận không thể xuyên không trở lại, bảo Lý Uyên nương tay một chút, đừng có rước họa vào thân. Đáng tiếc trên đời không có t.h.u.ố.c hối hận.
"Phương t.h.u.ố.c của Triệu đại phu rất hiệu nghiệm, cơ thể tôi đã khá hơn nhiều, đa tạ phu nhân quan tâm." Tạ Vân Ỷ nói chuyện có chút hữu khí vô lực.
Thẩm Tri Sương tưởng đó là tác dụng phụ của việc điều trị nên không hỏi thêm. Nàng đợi Tạ Vân Ỷ mở lời trước. Tạ Vân Ỷ quan sát sắc mặt nàng một hồi, nở một nụ cười nhợt nhạt: "Trông sắc mặt phu nhân rất tốt."
"Ừm, ra ngoài ngắm nhìn non nước, tâm trạng cũng tốt hơn nhiều." Thẩm Tri Sương tự biến mình thành một con robot, vờn tới vờn lui với cô ta.
Tạ Vân Ỷ lại cúi đầu cười, không biết đang nghĩ gì. Im lặng một lúc, cô ta đột nhiên nói: "Tôi đã nói cho người biết tin Tạ gia muốn liên hôn với Lý tướng quân rồi, vì sao người vẫn thản nhiên như không, không sợ tướng quân sẽ động lòng sao?"
Thẩm Tri Sương ngáp một cái. Đường xá xa xôi mệt mỏi là thật, thời này không có máy bay hay tàu cao tốc, đi đi về về tốn bao nhiêu thời gian, về đến nơi lại vừa quản con vừa quản việc nhà, nàng đâu có rảnh rỗi mà giằng co với Tạ Vân Ỷ.
Thẩm Tri Sương điều chỉnh lại biểu cảm của mình, nở một nụ cười: "Tạ cô nương, có chuyện gì cô cứ nói thẳng đi, đừng có vòng vo với ta làm gì. Cô vẫn còn ở Lăng Châu, vẫn phải nhận sự điều trị từ đại phu mà ta tìm cho, sao lại có lắm tâm tư đến thế?"
Tạ Vân Ỷ hơi ngẩn ra.
