Sau Khi Băng Hà, Mới Biết Hoàng Hậu Không Muốn Hợp Táng Cùng Trẫm - Chương 297
Cập nhật lúc: 25/02/2026 12:03
Đợi đến sau này khi Lăng Hoài Cẩn nắm quyền biên cương, ngoại bang xâm lược thành công, vô số bá tánh đã phải bỏ mạng oan uổng. Lý Uyên muốn thay đổi bi kịch này, nên hắn buộc phải trở thành chủ nhân của biên thùy. Lần xuất binh này chính là thời cơ tuyệt hảo.
............
Thẩm Tri Sương đang bận rộn chỉ đạo tập luyện thì nghe quản gia chạy đến báo rằng tướng quân đã ở cổng thành, chẳng mấy chốc sẽ về đến phủ. Do nhiều lần bị Lý Uyên mỉa mai chuyện không ở nhà chờ hắn, Thẩm Tri Sương dạo trước đã thiết lập vài trạm tin tức để báo báo cho mình — lần này Lý Uyên về nhà, nàng cuối cùng cũng nhận được tin sớm.
Nàng vội vàng thu dọn, lần này rốt cuộc cũng đón được Lý Uyên tận cửa. Bôn ba suốt mấy canh giờ, vừa thấy thê t.ử rạng rỡ đón mình, Lý Uyên vốn đầy bụi đường phong trần liền hiện rõ ý cười trong mắt.
Cửa phòng vừa đóng lại, hắn liền nhìn chằm chằm Thẩm Tri Sương hỏi: "Có chưa?"
Có... có bệnh à!
Thẩm Tri Sương một lần nữa phải bày tỏ sự khâm phục đối với Lý Uyên. Vợ chồng bao ngày không gặp, câu đầu tiên hắn hỏi thật đúng là khiến người ta "kinh hỷ" quá đỗi.
Nàng cười với hắn: "Duyên phận vẫn chưa tới đâu."
Vẻ mặt Lý Uyên lập tức sụp đổ. Hắn nhìn Thẩm Tri Sương, chẳng nói chẳng rằng, tức khắc bế bổng nàng lên đi thẳng về phía phòng ngủ. Đã chưa có thì phải tiếp tục thôi.
Thẩm Tri Sương đối với vị phu quân trên danh nghĩa này sớm đã đạt tới cảnh giới lòng không gợn sóng. Mãi đến nửa đêm, hai người mới có cơ hội để trò chuyện.
Nàng có chút lười biếng nhìn Lý Uyên đang nằm bên cạnh, hỏi hắn: "Chàng lặn lội đường xa về đây là vì cái gì?"
"Dĩ nhiên là vì nàng rồi." Lý Uyên chẳng hề giấu giếm. Nếu không phải vì nàng, hắn chẳng việc gì phải tranh thủ về một chuyến trước khi đại quân khởi hành.
"Không bao lâu nữa, ta sẽ xuất binh chi viện cho Lăng Tĩnh Nhạc, nhân cơ hội này, ta sẽ thu phục biên thùy." Giọng điệu Lý Uyên vô cùng bình thản.
Trong lòng Thẩm Tri Sương chấn động, nhưng Lý Uyên đã thể hiện vẻ bình thường như vậy, nàng không thể để mình mất mặt. Nàng nhìn hắn: "Chàng có nắm chắc không?"
"Năm phần," Lý Uyên đáp.
Thẩm Tri Sương chậm rãi thở hắt ra một hơi, sau đó định ngồi dậy.
"Nàng định làm gì?"
Nàng liếc hắn một cái: "Đi dọn hành lý cho chàng chứ làm gì."
Khóe môi Lý Uyên khẽ nhếch, hắn kéo nàng lại: "Không cần vội, mai dọn cũng không muộn, chiều ta mới đi."
Nghe vậy, Thẩm Tri Sương lặng lẽ nhìn Lý Uyên, sau đó suy nghĩ một chút rồi ôm chầm lấy hắn, không nói lời nào. Cảm nhận được cảm xúc không thành lời của nàng, Lý Uyên siết c.h.ặ.t vòng tay.
"Nàng hãy thủ vững trong thành, trông nom đứa nhỏ. Nếu mọi việc thuận lợi, tối đa nửa năm ta sẽ về."
"Nửa năm?" Thẩm Tri Sương trợn tròn mắt.
Nửa năm vẫn là nhanh nhất, Lý Uyên không chắc chắn giữa đường sẽ có trở ngại gì, nhưng đã chọn con đường này, hắn chỉ có thể đi tiếp đến cùng.
"Đúng vậy, trong nửa năm này, nàng nhất định phải chăm sóc bản thân cho tốt. Nếu có 'tin vui', nhớ viết thư cho ta." Lý Uyên nhẩm tính thời gian, đoán chừng nàng cũng sắp có rồi. Hắn tin chắc ông trời sẽ hậu đãi hắn, bù đắp cho hắn những đứa trẻ mà kiếp trước hắn hằng mong ước.
Thẩm Tri Sương nhìn Lý Uyên: "Chuyến đi này... chắc chắn vô cùng nguy hiểm."
Uy danh của Lăng Tĩnh Nhạc nàng đã nghe từ nhỏ. Lý Uyên muốn đối đầu với ông ta giữa thời chiến loạn, thực sự là muôn trùng nguy cơ.
Nghe ra sự lo lắng trong lời nói của nàng, Lý Uyên nâng mặt nàng lên, hôn nhẹ lên môi: "Đó là việc ta buộc phải làm."
Cục diện hiện tại, hắn không chủ động tấn công thì cũng sẽ bị kẻ khác xâu xé thế lực. Đến lúc đó, tính mạng của họ cũng khó lòng giữ nổi. Thẩm Tri Sương hiểu đạo lý này, nhưng nàng vẫn nhịn không được mà dặn:
"Chàng phải chú ý an toàn. Đã muốn thiếp sinh con cho chàng thì chàng không được vắng mặt trong quá trình chúng trưởng thành đâu đấy."
Lý Uyên bật cười: "Nàng yên tâm đi, ta là kẻ tiếc mạng hơn bất cứ ai. Con cái chưa lớn, chúng cần người cha này."
Thẩm Tri Sương nằm trong lòng hắn, vẫn thấy không yên tâm. Nàng nghĩ đoạn, sai Lý Uyên mở tủ ra, lấy từ bên trong một chiếc bùa.
"Đây là bùa bình an thiếp cầu cho chàng dạo trước, chàng mang theo bên mình cho thiếp yên lòng."
Nàng vốn không tin chuyện thần thánh quỷ quái, nhưng việc nàng xuyên không vốn đã là chuyện huyền bí rồi, có lẽ thế giới này thực sự có thần linh cũng nên. Nếu thực sự có, nàng chỉ mong trời xanh phù hộ cho Lý Uyên. Hắn bình an, nàng và con mới có thể tốt đẹp.
Lý Uyên cầm chiếc bùa xem xét, cảm thấy có chút mới lạ, khóe môi không tự chủ mà cong lên. Hắn không từ chối, nhận lấy nó: "Ta nhất định sẽ bình an trở về, nàng đừng quá lo lắng."
Thực tế thì lo lắng cũng vô ích. Lý Uyên không phải đi chơi, nhưng nếu không liều mình, sự yên bình sau này biết tìm ở đâu ra?
Thẩm Tri Sương thở dài: "Nếu có thể cùng chàng đi thì tốt biết mấy, ít nhất thiếp còn nhìn thấy chàng. Đợi chàng khởi hành rồi, một mình thiếp ở nhà, không biết tin tức của chàng, chắc chắn sẽ mất ngủ mất."
Lý Uyên nhìn nàng, người phụ nữ này đúng là đã từng theo hắn chinh chiến nam bắc. Kiếp trước có một thời gian hắn mang thương tích đ.á.n.h trận, Thẩm Tri Sương không yên tâm, đành giao con cho tâm phúc và v.ú nuôi rồi đích thân đi theo hắn.
