Sau Khi Băng Hà, Mới Biết Hoàng Hậu Không Muốn Hợp Táng Cùng Trẫm - Chương 300
Cập nhật lúc: 25/02/2026 12:04
Lý Uyên nghe con nói vậy thì có chút không vui: "Ta sắp đi nửa năm, chiều nay khởi hành rồi, ít nhất cũng phải để lại cho con cái gì đó chứ."
"Cha, đừng đ.á.n.h con! Mẹ, cứu con với!" Lý Cẩn sợ hãi đến mức định tìm đường chạy trốn!
Khuôn mặt Lý Uyên đen kịt lại.
Hắn thừa nhận kiếp trước mình đã bỏ lỡ quá trình trưởng thành của trưởng t.ử, nhưng kiếp này chỉ cần có thời gian, hắn đều về nhà bầu bạn với vợ con. Tuy quân doanh bận rộn, chỉ ở lại vài ngày lại phải đi, nhưng Lý Cẩn cũng coi như lớn lên dưới tầm mắt của hắn.
Lý Uyên thực sự có chút hoang mang. Cả hắn và Thẩm Tri Sương đều là những người thông minh tuyệt đỉnh, gặp chuyện luôn bình tĩnh, vậy mà con trai lại nghịch ngợm hoạt bát quá mức, quậy phá đến mức khiến người ta tê da đầu. Mà diện mạo của Lý Cẩn quả thực đúc từ một khuôn với hắn, sự thông minh cũng không hề kém cạnh — dáng vẻ y hệt kiếp trước, sao tính nết kiếp này lại thay đổi nhiều thế?
Thẩm Tri Sương cảm nhận được cái nhìn chòng chọc đầy ẩn ý của Lý Uyên, liền đáp lại bằng một nụ cười mỉm. Làm vợ chồng đã lâu, lại thường xuyên ở bên nhau, sự hiểu biết của nàng về hắn ngày càng sâu sắc — ví như lúc này, nàng biết tỏng hắn đang nghĩ gì. Hắn chắc chắn đang suy xét xem đứa trẻ này giống ai mà lại nghịch ngợm như thế. Nhìn ánh mắt kia, xem ra hắn đã mặc định con trai giống tính Thẩm Tri Sương rồi.
Nụ cười trên mặt Thẩm Tri Sương càng đậm hơn. Nhân lúc con trai không chú ý, nàng giả vờ phủi bụi trên y bào cho Lý Uyên, nhưng ở góc độ người khác không thấy được, nàng chụm ngón tay lại, xoay một vòng rồi dùng sức vặn mạnh một cái!
Biểu cảm của Lý Uyên vặn vẹo trong tích tắc nhưng biến mất rất nhanh!
Thẩm Tri Sương cười híp mắt buông tay, không thèm nhìn bộ dạng gồng mình giữ vẻ mặt không cảm xúc của hắn, mà quay sang nhìn con trai: "Cha con sắp đi đ.á.n.h giang sơn rồi, khó khăn lắm mới có thời gian chơi với con, sao con lại nghĩ cha muốn đ.á.n.h con? Nói mẹ nghe, con lại gây họa gì rồi?"
Lý Cẩn như bị ai đó chọc trúng "tử huyệt", những biểu cảm nhỏ trên mặt không giấu vào đâu được.
"Mẹ đếm đến ba, nếu con còn không khai thật, cha con sẽ thực sự 'chơi' với con một trận ra trò đấy."
Nhìn biểu cảm của Thẩm Tri Sương, Lý Cẩn do dự một hồi, cuối cùng ủ rũ cúi đầu: "Mấy hôm trước con lỡ làm hỏng bộ y bào mẹ may cho con rồi. Con chỉ muốn trèo cây thôi, đám hạ nhân cứ cản con nên con ra sức chạy, không ngờ cành cây quẹt làm rách áo... Mẹ, con không cố ý giấu mẹ đâu, dạo này mẹ vất vả quá, con không muốn gây thêm rắc rối cho mẹ..."
"Con cũng khéo nói thật đấy ——" Thẩm Tri Sương cười nhìn nó.
Lý Cẩn rụt cổ lại, cũng không dám cầu cứu Lý Uyên. Vì nó biết cha và mẹ là cùng một phe. Chỉ cần mẹ không tha cho nó, thì có nói với ai cũng vô dụng.
Lý Uyên lại cau mày, hồi nhỏ mình có nghịch thế này không nhỉ? Có lẽ vì từ nhỏ đã biết mình không có tư cách để tùy hứng, tuổi thơ của Lý Uyên hoàn toàn không có những chuyện này. Hắn thức thời giữ im lặng, đợi Thẩm Tri Sương xử lý.
Thẩm Tri Sương nhìn Lý Uyên, rất hài lòng với thái độ không can thiệp vào việc nàng dạy con. Nàng giả bộ nghiêm nghị nhìn Lý Cẩn: "Con có biết lỗi không?"
"Biết ạ..."
"Vậy con nói xem, nên phạt con thế nào cho phải?"
Mắt Lý Cẩn sáng lên, không ngờ mẹ lại giao quyền tự phạt cho mình, nó vội vàng nói: "Viết mười tờ lớn ạ!"
Thẩm Tri Sương mỉm cười nhìn nó, tuyệt nhiên không nói gì.
Lý Cẩn do dự một chút: "... Hai mươi tờ ạ."
Thẩm Tri Sương vẫn giữ im lặng.
Lý Cẩn nhịn không được gãi gãi đầu, có chút uỷ khuất nói: "Ba mươi tờ, không thể nhiều hơn nữa đâu, nhiều quá con viết không nổi."
"Được, vậy thì ba mươi tờ."
Lý Cẩn không ngờ mẹ mình lại đồng ý dứt khoát như vậy, nó khổ sở nhăn nhó mặt mày, trong lòng hối hận sao lúc nãy không nói là hai mươi mốt tờ.
Thẩm Tri Sương cười xoa đầu nó: "Cha con sắp đi rồi, chuyện viết chữ cứ đợi sau khi cha khởi hành hãy tính, bây giờ việc con cần làm là chơi cho thật vui."
Gần như ngay lập tức, mắt Lý Cẩn sáng rực lên, nó gật đầu lia lịa: "Vâng ạ!"
Lý Uyên còn chưa kịp phản ứng đã nghe thấy thằng con trên lưng hét lớn vào tai mình: "Cha! Chúng ta chơi trò gì thế!"
... Tai hắn sắp bị nó hét cho điếc luôn rồi. Lý Uyên tự nhắc nhở bản thân, không được ghét bỏ, đây là Thái t.ử tương lai của hắn, là trưởng t.ử của hắn và Thẩm Tri Sương.
"Đi thôi."
Cõng con trai trên lưng, Lý Uyên mở kho đồ, lấy ra một ít thanh tre. Thẩm Tri Sương dắt tay con nhìn Lý Uyên, nhất thời không biết hắn định làm gì.
Lý Uyên nhìn vợ con mình: "Đã từng làm diều chưa?"
Cả hai mẹ con đều đồng thanh lắc đầu.
Lý Cẩn vô cùng phấn khích: "Cha, cha định làm diều cho con ạ?"
"Làm cho mẹ con và con."
Hồi nhỏ đi lang thang, Lý Uyên từng tính chuyện buôn bán để kiếm chút bạc. Hắn vốn thông minh, học gì cũng nhanh. Trên đường phiêu dạt, hắn tình cờ quen một người bán diều, lúc đó hắn làm giúp đỡ cho người ta kiếm chút tiền lộ phí, sẵn tiện học luôn cái nghề này. Dù tay nghề không gọi là tinh thông, nhưng ít ra cũng làm được cái diều ra hồn.
Việc hắn biết làm diều, suốt hai kiếp, có lẽ chỉ có người bán diều năm đó biết.
