Sau Khi Băng Hà, Mới Biết Hoàng Hậu Không Muốn Hợp Táng Cùng Trẫm - Chương 371
Cập nhật lúc: 26/02/2026 03:28
Nếu để Lục Trí Viễn tận mắt chứng kiến Thẩm Tri Sương sống cực kỳ tốt mà hắn vẫn không buông bỏ được, vậy thì chỉ có thể để đích thân Thẩm Tri Sương nói với hắn.
Thẩm Tri Sương nhìn Tô Kiều Kiều, im lặng một lát mới hỏi: "Vì sao cô nhất định phải thành thân với hắn? Lai lịch của hắn cô không phải không rõ."
Nghe câu hỏi của Thẩm Tri Sương, gương mặt Tô Kiều Kiều hiện lên một thần sắc khó diễn tả bằng lời. Một hồi lâu sau, cô ta cười khẽ: "Thẩm tướng quân, thế gian này không phải ai cũng được như phu quân của người, mọi chuyện đều có thể vừa ý người. Người có biết thế gian này có bao nhiêu nữ t.ử gả sai người, bao nhiêu kẻ c.h.ế.t oan, c.h.ế.t bệnh, thậm chí là bị giày vò, ức h.i.ế.p đến c.h.ế.t hay không?"
"Từ nhỏ đến lớn, ta đã chứng kiến quá nhiều bi kịch của nữ t.ử, cho nên, dù cha ta đặt tên cho ta là Kiều Kiều, nhưng ta biết nữ t.ử nhất định phải mạnh mẽ mới có thể sống tốt. Ta đã sớm bàn bạc với cha, ta muốn chiêu rể, muốn tìm một người đàn ông hầu hạ ta, ông ấy đã đồng ý."
Trong nháy mắt Thẩm Tri Sương liền hiểu ra, người Tô Kiều Kiều chọn là Lục Trí Viễn.
"Đúng, ta biết Lục Trí Viễn hiện giờ thân đơn lực chiếc, không thể mượn thế lực gia đình cho ta như những cuộc liên hôn thông thường, nhưng người đừng quên, chàng có một gương mặt tuấn tú, lại có một cái đầu thông minh. Người có điều không biết, trên đường cha ta chinh chiến, chàng vẫn luôn làm mưu sĩ cho ông ấy, có chàng, cha ta đã đ.á.n.h thắng thêm được mấy trận."
"Ta biết tất cả về chàng, bao gồm cả việc cơ thể chàng có tật, và từng cưới vợ. Cơ thể chàng ta đã sớm mời đại phu xem qua, còn về việc chàng từng có vợ, thì đã sao, vợ chàng sớm đã qua đời rồi. Hiện giờ chàng chỉ có một mình."
Nhìn vẻ mặt không chút biểu cảm của Thẩm Tri Sương, giọng nói của Tô Kiều Kiều càng thêm bình tĩnh: "Thân thế của tướng quân còn thê lương hơn ta, chắc cũng rõ rằng thế gian này không có mấy đàn ông tốt, ngược lại có rất nhiều nữ t.ử tốt vì tình mà bị thương, bị những kẻ ác nhân kia đoạt mất mạng sống. Nếu nhất định phải để ta chọn, ta nhất định phải chọn một người nghe lời, thông minh, ít nhất là nhìn thấy thích, chỉ có người như vậy mới xứng đáng để ta sinh con cho."
Thẩm Tri Sương lặng lẽ nhìn Tô Kiều Kiều, nàng phải thừa nhận rằng, xét theo một nghĩa nào đó, lựa chọn của Tô Kiều Kiều rất chính xác. Dù Lục Trí Viễn có khuyết điểm, nhưng ưu thế của hắn cũng không thể che lấp. Tuy hắn chỉ thi đỗ cử nhân, nhưng đó là vì văn chương của hắn quá mức đặc biệt, không có nghĩa là tài hoa của hắn không đạt chuẩn. Lục Trí Viễn xuất thân từ gia đình thư hương thế gia mấy đời, nhân phẩm, tính cách, chỉ số thông minh đều không có vấn đề, tố chất cá nhân ở thời cổ đại cũng được coi là thuộc nhóm hàng đầu.
Dù hắn không thể mang lại quyền thế, nhưng hắn thông minh, biết thời thế, ôn hòa nhã nhặn, tính tình tốt — đối với nhiều nữ t.ử mà nói, hắn đúng là lương phối. Thế gian này thực sự không có nhiều nam t.ử sau khi trút bỏ vầng hào quang quyền thế mang lại mà có thể sánh được với ưu thế tổng thể của con người Lục Trí Viễn. Tô Kiều Kiều chọn hắn, lại còn không bị những lễ nghi rườm rà ràng buộc.
Thế nhưng —
"Tô cô nương, nhân duyên của cô và hắn, nếu là tình nguyện cả hai bên thì ta nhất định sẽ chúc phúc. Nhưng lúc trước cô gửi bức thư đó cho ta, chẳng lẽ cô không biết nó sẽ mang lại nguy hiểm lớn thế nào cho ta sao?"
Bị Thẩm Tri Sương chất vấn, nụ cười trên mặt Tô Kiều Kiều vẫn không đổi: "Tướng quân có oán khí với ta, sau này báo thù ta cũng không sao, chuyện ta làm sai thì ta nên nhận lấy. Nhưng ta nhất định phải thăm dò ý tứ của người trước. Nếu người vẫn còn muốn nối lại tiền duyên với hắn, vậy ta sẽ phải thay đổi kế hoạch..."
Cô ta định thay đổi kế hoạch thành thế nào thì không nói chi tiết, Thẩm Tri Sương cũng không hỏi.
"Vậy nên Tô cô nương gọi ta đến đây là để ta cùng phu quân tương lai của cô cắt đứt duyên xưa?"
Tô Kiều Kiều gật đầu: "Ta nói với chàng đã không còn tác dụng nữa, chỉ mong Tướng quân có thể làm chàng tỉnh táo lại một chút. Hiện nay người và Lý tướng quân tình cảm nồng thắm, lại có ba đứa con, chắc hẳn không muốn bị kẻ khác phá vỡ sự yên bình."
Thẩm Tri Sương đ.á.n.h giá Tô Kiều Kiều một lượt. Chuỗi sự kiện này đủ để chứng minh Tô Kiều Kiều quả thực là người làm việc theo ý mình. Nhưng cô ta có tư cách đó. Thẩm Tri Sương đã điều tra qua, Tô Kính Chi cực kỳ sủng ái đứa con gái duy nhất này, Tô Kiều Kiều đương nhiên có thể mượn quyền lực cha cho để theo đuổi cuộc sống tốt hơn.
Muốn sóng yên biển lặng, lật qua trang này, Lục Trí Viễn quả thực là một vấn đề. Tuy nhiên, Thẩm Tri Sương hiểu rõ chuyện tình cảm không phải dựa vào vài lời người ngoài nói mà có thể kết thúc. Nhưng lúc này, dù thế nào đi nữa, nàng vẫn phải nói chuyện với Lục Trí Viễn trước.
Ánh mắt Thẩm Tri Sương dừng lại trên người "Thanh Phong".
"...Lục công t.ử."
Thẩm Tri Sương lặng lẽ nhìn hắn, thốt ra ba chữ.
Im lặng nửa buổi, "Thanh Phong" gỡ bỏ lớp mặt nạ da người trên mặt, lộ ra một gương mặt gầy gò, thanh tú. Quả nhiên là Lục Trí Viễn. Thẩm Tri Sương nhìn người cũ này, hắn gầy đi rất nhiều, sắc mặt cũng tái nhợt hơn hẳn, thậm chí ngay cả ánh mắt cũng thay đổi cực lớn.
