Sau Khi Băng Hà, Mới Biết Hoàng Hậu Không Muốn Hợp Táng Cùng Trẫm - Chương 395
Cập nhật lúc: 26/02/2026 17:06
Tự làm chủ cho mình và làm thuê cho người khác hoàn toàn là hai khái niệm khác nhau. Làm việc cho Lý Uyên, tinh thần trách nhiệm của Thẩm Tri Sương luôn đặt lên hàng đầu, mọi việc đều là mưu tính vì hắn. Nhưng nếu là làm cho chính mình... Thẩm Tri Sương kiếp trước vốn là một thương nhân, nàng hiểu rất rõ bầu nhiệt huyết sục sôi của người khởi nghiệp. Tuy nói khởi nghiệp mười lần thì chín lần thua, nhưng cảm giác thành tựu khi thắng lợi luôn có sức mê hoặc lòng người.
Thấy Thẩm Tri Sương tâm trí treo ngược cành cây, Lý Uyên mím môi, lại có chút không vui.
"Cuộc sống bên ngoài không dễ dàng như vậy đâu." Hắn nhắc nhở.
Thẩm Tri Sương hoàn hồn, nhìn thấy biểu cảm của Lý Uyên, nàng dở khóc dở cười: "Chẳng phải chúng ta đã thỏa thuận rồi sao, thiếp sẽ đến trấn Vân Hà định cư. Nơi đó là địa bàn của chàng, không cần môi trường phải quá tốt, chỉ cần không có chiến tranh, trị an ổn ổn một chút là thiếp mãn nguyện rồi."
Trấn Vân Hà là do Lý Uyên chọn, cách thành Lăng Châu một khoảng nhưng không quá xa. Nơi đó được coi là một thị trấn khá trù phú, Thẩm Tri Sương còn từng liệt nó vào danh sách trấn cần phát triển, phái thuộc hạ xuống hỗ trợ mạnh mẽ. Ở những thành trì mà Lý Uyên cai trị, nàng đều thực hiện các chính sách đồng bộ như nhau. Lý do nàng thực hiện nhiều chính sách đến vậy chính là để nỗ lực thu phục lòng dân cho Lý Uyên. Những năm qua, có rất nhiều lưu dân lặn lội ngàn dặm tìm đến những thành trì này, họ chỉ cầu một cuộc sống yên ổn.
Trấn Vân Hà chính là một trong những thị trấn lớn có lượng người đổ về đông đảo. Thực ra Thẩm Tri Sương còn muốn đi xa hơn nữa, nhưng Lý Uyên lộ rõ vẻ không bằng lòng. Lý lẽ của hắn đưa ra rất thuyết phục: "Lần trước nàng bỏ trốn chẳng phải cũng chọn một nơi giàu có đó sao? Ai mà chẳng muốn đến những nơi ổn định, tốt đẹp hơn để sống. Nếu cứ đ.â.m đầu vào chỗ khổ sở, chạy đến nơi rừng thiêng nước độc chỉ để chịu khổ, thì đúng là ngược đời."
Thẩm Tri Sương không định đi đến nơi rừng thiêng nước độc, nàng chỉ cảm thấy Lý Uyên ở quá gần sẽ ảnh hưởng đến nàng. Người đàn ông này khi yêu ai thì mỏ vàng cũng tùy tiện tặng, tư binh tùy tiện nuôi, nói không chừng còn âm thầm tìm người đứng sau giúp đỡ nàng. Thế thì nàng đi một chuyến để làm gì, biểu diễn nghệ thuật à?
Nàng đem nỗi lo lắng đó nói ra, Lý Uyên lại lạnh lùng nhìn nàng chằm chằm: "Ta là hạng người đó sao?"
Thẩm Tri Sương gật đầu.
Mỗi lần ánh mắt hắn đều tiết lộ ý nghĩ: "Nàng ra ngoài chắc chắn sẽ chịu khổ, ta cứ đợi nàng hối hận". Nhưng thực tế, nếu nàng thực sự chịu khổ, Lý Uyên vẫn sẽ là người không vui nhất. Phu thê mấy năm, sự giao lưu giữa họ chưa bao giờ gián đoạn. Lý Uyên biết nàng có bí mật, nàng cũng biết Lý Uyên có những chuyện không muốn ai hay. Nhưng ngoài điều đó ra, cả hai đều cực kỳ am hiểu thói quen hành vi của đối phương. Người đàn ông này chính là kiểu điển hình "khẩu xà tâm phật". Đối với Thẩm Tri Sương, việc "miệng hắn nói một đằng, nhưng tay làm một nẻo" ở Lý Uyên là không tồn tại.
Thấy nàng gật đầu, Lý Uyên nghẹn họng. Hắn nhìn chằm chằm Thẩm Tri Sương, nàng cũng nhìn lại hắn. Hồi lâu sau, hắn mới nói: "Ta sẽ không ảnh hưởng đến cuộc sống của nàng, nhưng ám vệ là không thể thiếu. Ta sẽ để họ cư trú gần đó, không làm phiền nàng, ít nhất phải đảm bảo an toàn cho nàng —— đừng nghĩ đến việc từ chối, đây là một trong những điều kiện của ta."
Thấy Thẩm Tri Sương định mở miệng nói gì đó, Lý Uyên lập tức nhắc nhở. Thẩm Tri Sương có chút bất lực, nàng sẽ không đối đầu gay gắt với Lý Uyên. Người này là vì tốt cho nàng, nàng hiểu tâm ý của hắn. Dù nàng có từ chối, Lý Uyên vẫn sẽ âm thầm phái người theo sau mà thôi.
"Vậy trừ khi thiếp gặp nguy hiểm đến tính mạng, còn lại không cho phép họ can thiệp vào việc của thiếp."
"Ừ." Lý Uyên đáp một tiếng.
Sau đó, hắn kéo Thẩm Tri Sương lại, để nàng nằm sấp trên l.ồ.ng n.g.ự.c mình, tiện tay vỗ vỗ lưng nàng: "Ngủ đi."
Thẩm Tri Sương thầm nghĩ người này cũng thật là, nàng khó khăn lắm mới nhen nhóm được cơn buồn ngủ thì đã bị hắn cắt ngang, giờ cứ nghĩ đến việc phải sống ở trấn đó thế nào, nàng lại có chút trằn trọc.
"Sau khi thiếp đi, chàng phải tự chăm sóc mình cho tốt, đừng có tự làm khó mình hay giận dỗi một mình." Thẩm Tri Sương nhìn Lý Uyên đang nhắm mắt như thể đã ngủ say, không nhịn được thốt ra lời quan tâm.
Tính cách của Lý Uyên hơi lầm lì, nếu không phải Thẩm Tri Sương vô tình xông vào trái tim hắn, e là hắn sẽ chẳng bao giờ có sự giao lưu nào với người vợ bên cạnh. Nàng vẫn chưa quên khi hai người mới thành thân, cả ngày Lý Uyên chẳng nói nổi vài câu, chỉ dùng đôi mắt đen thâm trầm nhìn nàng như thể nàng nợ hắn vài trăm triệu vậy. Nhớ lại quãng thời gian đó, rồi nhìn lại Lý Uyên đã phóng khoáng hơn nhiều, nàng vẫn không kìm được mà dặn dò. Những chuyện trong lòng nếu kìm nén quá lâu sẽ không tốt cho sức khỏe của hắn.
"Còn nữa, đừng có cậy mình có sức vóc tốt mà mặc ít áo. Chàng từng bị phong hàn, trên người lại có vết thương cũ, không còn là trẻ con nữa rồi, đừng cứ mãi khiến thiếp phải lo lắng."
Lý Uyên vẫn nhắm mắt nghe nàng càm ràm, khóe miệng không tự chủ được mà hơi nhếch lên.
