Sau Khi Băng Hà, Mới Biết Hoàng Hậu Không Muốn Hợp Táng Cùng Trẫm - Chương 412

Cập nhật lúc: 27/02/2026 16:03

"Chàng không tin thiếp?" Thẩm Tri Sương có thể hiểu được tâm trạng của hắn, nhưng chuyện nàng chưa từng làm thì biết phân trần cùng ai.

Giọng điệu của Lý Uyên mang theo vẻ mỉa mai, như thể nàng mới là kẻ bất trung: "Ta không nói là không tin, chỉ là cho nàng biết suy nghĩ của hắn thôi."

"Vậy còn suy nghĩ của thiếp, rốt cuộc chàng đã hiểu rõ chưa?" Thẩm Tri Sương nhíu mày, nhìn thẳng vào Lý Uyên.

Biểu cảm của Lý Uyên thoáng hiện vẻ không tự nhiên. Hắn đến thăm nàng không phải để cãi nhau.

Thẩm Tri Sương hít sâu một hơi, cố kìm nén cơn giận trong lòng. Nàng lại kiên nhẫn giải thích: "Chử Giang Lưu đối với thiếp chỉ là người dưng nước lã, thiếp không có ý niệm gì với hắn cả. Thiếp gả cho chàng bao nhiêu năm, lẽ nào đến một chút tin tưởng cũng không có sao? Trong mắt thiếp, không có ai quan trọng hơn chàng và các con."

Nếu không phải biết nàng không yêu hắn, Lý Uyên nhất định sẽ tin sái cổ lời nàng nói. Nhưng giờ thì không thể nữa rồi.

Lý Uyên nhìn chằm chằm nàng: "Sự tin tưởng mà ta muốn là gì, chúng ta đã từng bàn qua vấn đề này rồi. Thứ ta muốn, nàng không thể cho, cũng cho không nổi." Biểu cảm của hắn mang theo vài phần lạnh lẽo.

Rõ ràng hắn cũng không muốn dây dưa thêm với Thẩm Tri Sương, nhưng vẫn không nhịn được mà mở lời.

Thẩm Tri Sương im lặng. Lúc mệt mỏi nàng không muốn bàn chuyện tình cảm, bận rộn cả ngày với bao phiền toái, nàng chẳng còn hơi sức đâu mà suy nghĩ nhiều. Huống hồ lại vừa "phục vụ" Lý Uyên một trận, nàng thực sự đã kiệt sức. Hơn nữa, Lý Uyên cứ vòng vo tam quốc khiến Thẩm Tri Sương từ lâu đã không thể nhìn thấu suy nghĩ của hắn. Nàng đoán rằng ngay cả bản thân Lý Uyên cũng đang ở trong giai đoạn tự mâu thuẫn.

Lúc thì hắn nói muốn buông bỏ tình cảm với nàng, lúc thì lại bám víu lấy một người để bao vây, tra hỏi nàng đủ đường. Nếu muốn bỏ đi, Thẩm Tri Sương đã có thể đi từ lâu rồi.

"Bình thường mỗi khi chàng đ.á.n.h trận đều đi biền biệt mấy tháng, nếu thiếp thực sự muốn rời xa chàng thì có thiếu gì cơ hội. Nhưng thiếp đã không làm vậy." Nếu không xảy ra biến cố cực kỳ lớn, nàng sẽ không rời bỏ hắn. "Chàng có tình nghĩa với thiếp, cứu thiếp lúc nguy nan, bảo vệ thiếp trong loạn thế, thiếp tại sao phải đi?"

Thẩm Tri Sương cảm thấy hơi đau đầu. Rốt cuộc Lý Uyên đang bực bội điều gì? Nghe câu trả lời của nàng, Lý Uyên không nói lấy một lời. Hắn căn bản không biết phải nói gì, bởi hắn biết Thẩm Tri Sương không thể hiểu nổi tâm trạng của hắn. Cũng giống như hắn không thể thản nhiên nói ra cơn thịnh nộ khi thấy nàng được nam t.ử khác thầm thương trộm nhớ.

Phải chăng tình cảm của hai người đã thực sự đi vào ngõ cụt? Nhưng Lý Uyên vốn là kẻ không đạt được mục đích thì không dừng lại. Thẩm Tri Sương nói nhiều như thế, hắn ngụy trang nhiều như thế, nhưng thứ hắn muốn vẫn là tình yêu của nàng.

Hắn hít sâu một hơi, tự nhủ phải mưu tính từ từ. Thẩm Tri Sương không thể bị dọa, càng dọa nàng, nàng càng không dám trao ra một chút chân tình nào.

Lý Uyên và Lý Cẩn cứ thế ở lại. Thẩm Tri Sương không để họ làm ảnh hưởng đến việc kinh doanh của mình. Nếu trước đó họ lập một bản khế ước thì tốt biết mấy, nàng sẽ không phải lo lắng có người vi phạm khế ước mà đột ngột tìm đến nàng. Nhưng không có khế ước, cũng chẳng có bất kỳ sự ràng buộc nào khác ngoài lời hứa suông.

Lý Uyên đã muốn ở lại thì nàng cũng đành phải để hắn ở lại thôi.

"Thẩm nương t.ử, phu quân của cô về rồi đấy à? Nhà tôi thằng Nhị Trụ đi đ.á.n.h trận mãi vẫn chưa thấy về, có thể nhờ người nhà cô gửi giúp thằng Nhị Trụ nhà tôi một bức thư được không?" Sáng sớm vừa mở cửa tiệm, Thẩm Tri Sương đã nhận được lời nhờ vả từ một người hàng xóm.

Chuyện một nam t.ử lạ mặt dắt theo một đứa bé trai vào tiệm Thẩm Ký, hàng xóm láng giềng xung quanh vốn đã sớm biết cả rồi.

Thẩm Tri Sương nở nụ cười mẫu mực không chút sơ hở: "Vâng ạ, nhà thiếp bị thương, tướng quân thương tình nên cho về. Giờ nhà thiếp còn phải dưỡng thương nên không đi biên ải nữa."

Người hàng xóm lộ rõ vẻ thất vọng nhưng cũng chẳng còn cách nào khác. Bà ta nhìn ngó vào bên trong vài cái, chỉ thấy một bóng dáng cao lớn đang bổ củi thì cũng không làm phiền thêm nữa.

Thẩm Tri Sương lau tay, bước vào trong sân, nhìn về phía Lý Uyên đang bổ củi. Hai người hiện giờ rốt cuộc là đang chiến tranh lạnh hay là thế nào, Thẩm Tri Sương cũng chẳng phân định nổi. Tóm lại là Lý Uyên vừa dậy từ sáng sớm mặt mày đã không vui vẻ gì.

Thẩm Tri Sương thực sự không rảnh để dỗ dành hắn, nàng phải dậy từ sớm tinh mơ để chuẩn bị nguyên liệu, bận rộn đủ đường, dậy sớm hơn hắn nhiều.

Đợi đến khi nàng thái xong rau củ, liền thấy Duyệt An và Duyệt Ninh nhìn mình với vẻ ngập ngừng. Duyệt An chỉ tay về phía góc sân nơi đang bổ củi. Thẩm Tri Sương nhìn qua đó, Lý Uyên đang lầm lũi bổ củi, không nói không rằng.

Duyệt An và Duyệt Ninh vốn đã quen thói cẩn trọng, chuyện gì nên nói chuyện gì không nên nói, hai người hiểu rất rõ. Họ chưa từng hỏi thăm về lai lịch của chủ t.ử, nhưng Lý Uyên nhìn qua đã biết không phải người thường. Việc hắn ra tay bổ củi quả thật có chút ngoài dự tính.

Phía trước cửa tiệm bận rộn hăng say, số củi Lý Uyên bổ rất nhanh đã được đem ra sử dụng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.