Sau Khi Băng Hà, Mới Biết Hoàng Hậu Không Muốn Hợp Táng Cùng Trẫm - Chương 434

Cập nhật lúc: 01/03/2026 16:06

Nhưng họ cũng hiểu rõ, Thẩm chưởng quỹ chỉ tạm cư ở trấn Vân Hà, không bao lâu nữa sẽ rời đi, nên ai nấy đều trân trọng quãng thời gian bên nàng. Thẩm Tri Sương được bà con lối xóm vây quanh, cảm nhận hơi thở nhân gian giản dị nhất, những vết thương trong lòng cũng dần được chữa lành. Có lẽ lời Lý Uyên nói với nàng là đúng, nàng không nên ép bản thân quá c.h.ặ.t, thế gian này chẳng có ai là hoàn mỹ.

Lần này nàng để lộ ra những vết sẹo tinh thần, dù khó lòng nhận được sự đồng cảm từ người khác — bởi ai cũng nghĩ nàng đang sống rất tốt — nhưng ít nhất nàng đã tự giành lấy cho mình một cơ hội. Dù sao thì, Lý Uyên đã cho nàng không gian để thả lỏng... nàng đã thấy khá hơn nhiều rồi.

Đã khá hơn thì phải chuẩn bị quay về thôi. Dẫu sao họ vẫn phải chung sống cùng nhau.

Tính toán ngày tháng, Thẩm Tri Sương trước khi đi đã tổ chức một buổi tụ họp. Tại chốn làng quê này, nàng có một căn nhà nhỏ, có những người hàng xóm nhiệt tình, tự mình mở tiệm, sống những ngày tháng an phận thủ thường... Có lẽ nếu không gả cho Lý Uyên, không trải qua loạn lạc, nàng thành công trốn khỏi Thẩm gia, thì cuộc sống nàng sở hữu chính là như thế này.

Thẩm Tri Sương đã trải nghiệm qua rồi, cũng đã thỏa lòng rồi.

Ngày hôm đó, Thẩm Tri Sương khui mấy vò rượu ngon, thịt thà bày ra cho mọi người ăn thỏa thích. Trà hoa nàng nấu, điểm tâm nàng làm cũng đều mang ra hết. Một nhóm người ngồi nói cười vui vẻ, tán ngẫu về những chuyện gia đình bình dị, Thẩm Tri Sương ngồi một bên lắng nghe, nụ cười trên môi chưa từng vụt tắt.

Tiễn khách xong, nàng uống vài ly rượu, đ.á.n.h một giấc thật ngon. Đến ngày thứ hai, Thẩm Tri Sương bắt đầu làm công tác thu xếp cuối cùng. Nàng đặc biệt gọi Duyệt An, Duyệt Ninh đến, hỏi hai người có muốn theo nàng về không.

Cả hai không chút do dự, đều đồng ý ngay lập tức. Họ không có ý nghĩ nào khác, mạng của họ là do Thẩm Tri Sương cứu, đương nhiên phải đi theo nàng. Có những việc họ có thể giúp nàng xử lý dưới danh nghĩa nha hoàn, những tai họa ập đến, họ cũng có thể che chắn được chút nào hay chút nấy. Tóm lại, họ nhất định phải theo nàng.

Lý Uyên vốn không yên tâm về Duyệt An, Duyệt Ninh, trước đó đã điều tra lai lịch của họ, sau khi thấy quá khứ đều là thật mới không nói gì thêm. Lần này Thẩm Tri Sương vẫn muốn mang họ theo. Hai người này rất thông minh, có thêm người giúp đỡ là chuyện tốt đối với nàng.

Về phần cửa tiệm, Thẩm Tri Sương vẫn dự định tiếp tục kinh doanh. Nàng đã viết thư bàn bạc với Lý Uyên, rằng hiện tại đã vượt qua giai đoạn khởi nghiệp gian khó, dù sau này tiệm thuộc về nàng hay về Lý Uyên, ít nhất cũng phải để chúng tiếp tục duy trì — nếu kinh doanh tốt, lợi nhuận từ những tiệm này không hề thấp chút nào.

Lợi ích là trên hết.

Lý Uyên sau khi về vô cùng khắc chế, không hề viết thư cho nàng, nhưng vừa nhận được thư nàng, hắn đã hồi âm với tốc độ nhanh nhất. Thái độ của hắn rất rõ ràng — đều nghe theo Thẩm Tri Sương, nàng muốn làm thế nào thì làm thế ấy.

Đã có lời này, Thẩm Tri Sương liền xử lý cửa tiệm theo tư duy của mình. Giống như những tiệm nàng từng kinh doanh trước đây, nếu có thể biến chúng thành chuỗi, tạo ra hiệu ứng thương hiệu thì giá trị mới phát huy đến mức cao nhất.

Xử lý xong chuyện cửa tiệm, Thẩm Tri Sương lại cùng Lưu đại nhân thương thảo về vấn đề học đường. Trong thời gian qua, nàng đã nhận ra một vài quan niệm hẹp hòi của Lưu đại nhân.

Vị Lưu đại nhân này vốn là người cổ đại chính gốc, ngay từ đầu ông ta ủng hộ Thẩm Tri Sương chẳng qua là vì chút thành tích quan lộ của bản thân. Sau này, khi học đường phát triển rầm rộ, trong đầu ông ta bắt đầu nảy sinh thêm nhiều tâm tư toan tính.

Con người ai cũng có tư tâm, điều đó có thể hiểu được. Thế nhưng, tâm nguyện ban đầu của Thẩm Tri Sương khi lập học đường là cả nam lẫn nữ đều có thể tới nghe giảng, tới học tập. Vậy mà Lưu đại nhân lại có ý bài xích nữ giới, cho rằng phụ nữ đi nghe giảng sẽ làm trễ nải việc nhà, ảnh hưởng đến sinh hoạt thường nhật của nam giới. Điều này quả thực là cổ hủ đến mức không thể lý giải nổi.

Thẩm Tri Sương chẳng buồn nói lời thừa thãi, nàng thức trắng đêm viết một bản công văn, gửi thẳng cho cấp trên của Lưu đại nhân.

Trấn Vân Hà vốn là lãnh địa của Lý Uyên, cơ chế giám sát lại do chính tay Thẩm Tri Sương thiết lập. Khi gửi bản công văn này đi, nàng đã lường trước được hiệu quả sẽ ra sao. Quả nhiên không lâu sau, trấn trưởng đã thay người mới. Lưu đại nhân hoàn toàn không hiểu nổi ai là người đứng sau thao túng, cứ thế vô duyên vô cớ bị cho "về hưu".

Vị trấn trưởng mới nhậm chức vốn đã được cảnh cáo từ trước, nên đối với việc học đường càng thêm tận tâm tận lực, những định kiến phân biệt đối xử kia lập tức tan biến. So với chiếc mũ quan khó khăn lắm mới đội được lên đầu, thì việc ai được vào học đường chẳng có chút liên can gì đến ông ta cả.

Sóng gió ở học đường tạm thời lắng xuống. Thẩm Tri Sương tự nhủ sau khi trở về, nhất định phải hỏi ý kiến Lý Uyên để tìm người tiếp tục trông nom nơi này. Bởi lẽ, sự nghiệp giáo d.ụ.c không phải chuyện mua đứt bán đoạn một lần, nàng không cho phép bất kỳ ai đục nước béo cò trong đó.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sau Khi Băng Hà, Mới Biết Hoàng Hậu Không Muốn Hợp Táng Cùng Trẫm - Chương 434: Chương 434 | MonkeyD