Sau Khi Băng Hà, Mới Biết Hoàng Hậu Không Muốn Hợp Táng Cùng Trẫm - Chương 504
Cập nhật lúc: 07/03/2026 07:30
Lý Uyên mỉm cười, giúp nàng cởi giày, xoay người bế nàng vào phòng tắm. Đợi đến khi hai người tắm rửa xong xuôi thì đã nửa đêm. Rõ ràng vô cùng mệt mỏi, nhưng cả hai đều không muốn ngủ.
"Hôm nay nàng có cảm xúc gì?"
Thẩm Tri Sương ngáp một cái: "Hỏi thiếp sao?"
"Phải."
"Chẳng biết tại sao, thiếp không có cảm xúc gì đặc biệt cả, chỉ có một cảm giác phiêu ly, không thực..."
Nàng nói xong liền nhìn chằm chằm Lý Uyên, phát hiện hắn thế mà lại đang cười. Thẩm Tri Sương nhíu mày: "Chàng cười cái gì?"
Lý Uyên nói: "Quả nhiên không khác gì những gì ta nghĩ."
"Chàng hiểu thiếp đến thế sao?"
Lý Uyên đáp: "Phải, chính là hiểu đến thế đấy."
Thẩm Tri Sương không nhịn được mà lườm hắn một cái: "Thế còn chàng? Chàng cảm thấy thế nào?"
"Ta cũng giống nàng thôi, coi như đi diễn một lượt cho xong quy trình. Thiên hạ vốn dĩ đã là của hai ta rồi."
Được rồi, cảm nhận của hai người này thế mà lại thống nhất một cách kỳ lạ. Thẩm Tri Sương nghi ngờ bọn họ đang khoe khoang một cách khiêm tốn mà không tự biết. Lý Uyên nắm lấy tay nàng, hai người nằm bên nhau, nhất thời không ai lên tiếng.
Không biết qua bao lâu...
"Ta đã chọn cho chúng ta một khu mộ rồi, ngày mai chúng ta có thể cùng đi xem thử."
Thẩm Tri Sương mở to mắt, nhìn chằm chằm Lý Uyên không chớp lấy một cái. Lý Uyên mặc kệ cho nàng nhìn, ngược lại còn cười híp mắt hỏi nàng: "Có phải nàng đã quên lời hứa của mình rồi không?"
Thẩm Tri Sương thầm nghĩ, đúng là nàng không tài nào quên nổi mà. Lý Uyên quá am hiểu cách để khắc sâu ký ức vào lòng người khác. Từ "hợp táng" này sắp sửa trở thành một trong những từ khóa cuộc đời của Lý Uyên luôn rồi.
"Chúng ta còn trẻ thế này, đã phải tính đến chuyện hợp táng rồi sao?"
Thẩm Tri Sương vẫn dăm đăm nhìn Lý Uyên không rời mắt, nàng như đang muốn dò xét điều gì đó.
"Phải, chúng ta nên cân nhắc rồi." Lý Uyên vuốt ve khuôn mặt nàng, nụ cười trên khóe môi rất nhạt, rất nhạt.
Thẩm Tri Sương hít sâu một hơi: "Cho nên, đến tận lúc này, chàng vẫn nhất quyết không nói gì với thiếp."
Lý Uyên không đáp lời. Sau một hồi im lặng rất lâu, giọng hắn mới lại vang lên.
"... Ngủ đi."
Ngày hôm sau, họ quả nhiên đã đi xem khu mộ. Thẩm Tri Sương không nói một lời nào, Lý Uyên vẫn luôn nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, không hề buông ra.
……………………
Sau khi cả hai đăng cơ xưng đế, cuộc sống không có quá nhiều thay đổi. Họ vốn đã phân chia công việc rất rõ ràng, ngay cả mâu thuẫn thường ngày cũng hiếm khi thấy. Những kẻ muốn xem kịch hay chỉ cảm thấy thất vọng tràn trề.
Cùng lúc đó, Lý Cẩn cũng bắt đầu tham gia triều chính. Với tư cách là Thái t.ử được sắc phong, cậu nhất định phải tham dự chính sự.
Ngày lại ngày qua, sắp đến giờ thượng triều, đồng hồ sinh học thúc giục Thẩm Tri Sương tỉnh giấc, nàng tiện tay đẩy nhẹ Lý Uyên bên cạnh một cái. Thế nhưng, Lý Uyên không hề có ý định thức dậy.
Thẩm Tri Sương theo bản năng định thúc giục hắn thêm lần nữa, nhưng khi đối mắt với Lý Uyên, ngay khoảnh khắc ấy, sắc mặt nàng cắt không còn giọt m.á.u. Nàng run rẩy khắp người.
Bởi vì, Lý Uyên trước mắt nàng, râu tóc đã bạc phơ, trông như đang mang trọng bệnh khó qua khỏi, chẳng còn lại chút sức sống nào....
"Thẩm Tri Sương, đi gọi thái y đi, ta... ta sắp không xong rồi..." Lý Uyên nở một nụ cười yếu ớt với nàng, giọng nói cực kỳ khẽ khàng.
"Rốt cuộc... rốt cuộc là có chuyện gì, Lý Uyên, chàng nói cho thiếp biết đi!" Thẩm Tri Sương ngay cả giày cũng không kịp xỏ, vội vã sai người đi gọi thái y. Khi quay lại, nàng nắm c.h.ặ.t lấy tay hắn, nghẹn ngào hỏi. Giọng nàng lạc đi, dáng vẻ vô cùng chật vật.
Lý Uyên nghiêng đầu, run rẩy giơ tay muốn lau nước mắt cho nàng, nhưng lực bất tòng tâm. Hắn mỉm cười bất lực, nhìn Thẩm Tri Sương, cuối cùng cũng khẽ mở lời:
"Nàng đừng khóc, ta sẽ nói cho nàng biết tất cả..."
Thời gian quay trở lại khoảnh khắc trước khi Lý Uyên hôn mê, ngay giây phút bị thích khách ám sát.
Ngày hôm ấy tiết trời rất đẹp, Lý Uyên đang ôm tham vọng dốc sức đ.á.n.h hạ giang sơn, cùng gia đình sống những ngày tháng hòa thuận mỹ mãn. Hắn tin chắc mình đ.á.n.h đâu thắng đó, không ai có thể bì kịp, cũng không kẻ nào có thể đoạt lấy hoàng vị của hắn. Dù giữa đường bị phục kích, bị một nhóm thích khách bao vây, nội tâm Lý Uyên vẫn không chút gợn sóng. Hắn biết đám người này chỉ là lũ ô hợp, và kẻ chiến thắng cuối cùng chắc chắn là hắn.
Thế nhưng, chính ngay lúc đám thích khách ập đến, thời gian và không gian thuộc về Lý Uyên — đều tĩnh lặng lại. Lý Uyên rơi vào một không gian hư ảo, nơi đó chỉ có mình hắn. Ý thức vừa tỉnh táo, chưa kịp mở lời, một giọng nói từ hư không đã vang lên:
【Vừa vặn lúc này, giá trị tình ái của ngươi đã đạt chuẩn, vậy chúng ta có nên thanh toán nợ nần một chút không?】
Lý Uyên ngẩng đầu nhìn lên nơi không trung m.ô.n.g lung, duy chỉ có một khoảng trắng xóa này, hắn vẫn giữ sự bình tĩnh: "Ngươi là ai? Ngươi đang nói gì vậy?"
Giọng nói trong hư không mang theo vài phần ý cười.
【Được rồi, ta không nói nhảm nữa, ngươi cứ tự mình xem đi.】
………………
Lý Uyên cảm thấy một trận choáng váng. Đến khi tỉnh lại, hắn thế mà lại nghe thấy giọng nói của Thẩm Tri Sương.
"Nếu các người muốn tổ chức thì cứ tổ chức đi, không thể vì bệ hạ băng hà mà cuộc sống của chúng ta phải dừng lại được."
