Sau Khi Băng Hà, Mới Biết Hoàng Hậu Không Muốn Hợp Táng Cùng Trẫm - Chương 537
Cập nhật lúc: 11/03/2026 20:07
Ý thức thế giới này rõ ràng biết nàng sẽ không làm một kẻ ích kỷ, nên mới từng bước dẫn dắt nàng đi vào chủ đề mà Ngài ấy muốn. Nhưng Thẩm Tri Sương vẫn không cho rằng nàng nhất định phải bị thế giới này hoàn toàn cầm tù. Bản thân Ngài ấy chẳng phải cũng vì đã thua, muốn thực hiện khế ước để không bị quy tắc phán xét đó sao.
"Nói cho ta biết con đường còn lại đi. Ta vừa muốn ở lại đây, vừa muốn trở về. Vừa muốn Lý Uyên sống lại, vừa muốn nhìn các con khôn lớn, nhìn thiên hạ trở nên tốt đẹp hơn."
[Cô muốn cả hai, chẳng lẽ không biết kẻ tham lam thường khó có kết quả tốt?]
"Tiễn ta về là Ngài nợ ta, để ta ở lại là Ngài mong muốn. Ta đã chìa nhành ô liu ra cho Ngài rồi, Ngài không cần phải diễn nữa."
[... Được rồi, dẫu cô phải hy sinh rất nhiều, cô vẫn muốn làm vậy sao? Cô không vì tình yêu mà ở lại, nhưng lại vì những 'chi tiết nhỏ nhặt' trong mắt kẻ khác mà ở lại, hoàn toàn không đáng.]
Những "chi tiết nhỏ nhặt" trong miệng Ngài ấy, trong mắt Thẩm Tri Sương còn quan trọng hơn cả tình yêu. Cuộc đời nàng là cuộc đời, chẳng lẽ cuộc đời các con không phải là cuộc đời sao? Còn cả bách tính nữa. Nàng muốn tự mình chọn, nên nàng chọn con đường này, vì vậy nàng mới thương lượng với Ý thức thế giới.
[Cô xác định rồi chứ? Ta đúng là có một con đường có thể khiến cô vừa ở lại vừa rời đi, nhưng sự hy sinh của cô có lẽ sẽ không được nhìn thấy, nói không chừng cô còn bị mắng nữa, ừm, để ta nghĩ xem, dùng từ "kiều thê" trong tiểu thuyết ngôn tình để hình dung cô không biết có thỏa đáng không.]
Đã đến nước này rồi, Ngài ấy đột nhiên lại nói đùa.
Ắt hẳn Ngài ấy cũng đã thở phào nhẹ nhõm. Thẩm Tri Sương chủ động tìm kiếm con đường khác, nghĩa là nàng đang phát huy tính chủ động của bản thân chứ không phải bị Ý thức thế giới ép buộc, Ngài ấy sẽ không bị quy tắc trừng phạt.
Thẩm Tri Sương căn bản không hiểu nổi tại sao cái thực thể Ý thức thế giới này luôn không nắm được trọng điểm. Hỏi Ngài ấy về con đường, Ngài ấy lại đột ngột nói đùa.
Tuy nhiên, nàng đã nghe ra ẩn ý trong lời nói đó: Lý Uyên hẳn là có thể sống lại rồi.
"Nếu ta bị c.h.ử.i là 'kiều thê' yếu đuối, thì Lý Uyên chính là loại 'trai hèn' mà bị người đời khinh khi nhất, làm kẻ lụy tình của ta, hy sinh cả tính mạng vì ta mà vẫn không khiến ta yêu nổi, đúng là nỗi sỉ nhục của nhân loại."
Ý thức thế giới cười ha hả.
[Lý Uyên ước chừng còn đang tận hưởng trong đó ấy chứ, nếu hắn mà quan tâm đến ánh mắt kẻ khác thì đã không phải là hắn rồi.]
"Vậy nên, đùa xong rồi, chúng ta có nên nói chuyện nghiêm túc chưa?"
Giọng điệu của Ý thức thế giới trở nên nghiêm nghị trở lại.
[Được, tiếp theo ta sẽ nói cho cô con đường còn lại, nếu cô không đồng ý, ta cũng sẽ không ép buộc. Ta đã phơi bày hết bài tẩy cho cô rồi, tất cả tùy cô quyết định —]
…………………………
Không biết đã bao lâu trôi qua, trước mắt Thẩm Tri Sương lại vụt sáng, nàng đã trở lại bên trong cung điện.
Nàng vẫn đang ôm Lý Uyên trong lòng. Chỉ là tóc hắn đã chuyển thành màu đen, và đã có hơi thở yếu ớt.
Thẩm Tri Sương nhìn vào mày mắt hắn, chạm vào những lọn tóc đen nhánh vừa trở lại. Nàng chậm rãi thở dài một tiếng, rồi khẽ cười.
May quá, vẫn có thể cứu hắn sống lại.
Lời của Ý thức thế giới vẫn còn văng vẳng bên tai:
[Bối cảnh tam cung lục viện của Lý Uyên ở kiếp đầu tiên ta không thể thay đổi, nhưng lúc đó hắn chỉ là một sinh vật bị điều khiển bởi lợi ích, ngay cả tình cảm cũng không có, cô cứ coi hắn như súc vật cũng được. Theo một ý nghĩa nào đó, hắn là con trai cưng của ta, ta vẫn muốn hắn được sống tốt.]
[Ta biết một số quan điểm của cô ở thế giới kia, vậy nên nhân lần c.h.ế.t này của Lý Uyên, ta đã đúc lại cho hắn một cơ thể mới, tiện thể làm mờ đi một vài ký ức không đáng nói của hắn. Đàn ông của kẻ khác bẩn rồi, rửa sạch vẫn dùng được, còn ta trực tiếp đổi cho cô một phiên bản mới tinh sau khi đã nâng cấp, cô cứ dùng tạm đi, đừng trả hàng cho ta đấy.]
[Hai người phải sống cho thật tốt.]
Thẩm Tri Sương cúi đầu quan sát người vẫn đang chìm trong giấc ngủ trong lòng mình. Theo lời Ý thức thế giới, phải mất một khoảng thời gian nữa hắn mới tỉnh lại.
Bên ngoài đã bắt đầu chuẩn bị tang lễ cho Lý Uyên. Vẫn còn rất nhiều vấn đề cần Thẩm Tri Sương phải hoàn thành. Nàng chuyển Lý Uyên lên sập. Trông trạng thái của hắn có vẻ ổn. Nhìn hắn một cái, nàng thuận tay đắp cho hắn một chiếc chăn, bấy giờ mới đẩy cửa điện bước ra.
Cung nhân túc trực ngoài cửa vào khoảnh khắc nhìn thấy Thẩm Tri Sương, tim đều vọt lên tận cổ họng. Chẳng lẽ... chẳng lẽ Hoàng thượng đã băng hà rồi sao?
Dưới vô số ánh mắt nhìn ngó kỳ lạ, Thẩm Tri Sương không nhìn bất kỳ ai, chỉ ban xuống một đạo mệnh lệnh:
"Tuyên Triệu đại phu."
Triệu đại phu đã tới. Khi bệnh tình của Lý Uyên nguy kịch, ông là người đầu tiên được gọi đến. Đối với những chuyện kỳ quái trên người Lý Uyên, Triệu đại phu là người rõ ràng nhất. Nhưng ông là người có chừng mực, chưa bao giờ hỏi nhiều. Lần này được tuyên đến, Triệu đại phu không hề chậm trễ, lập tức theo lời dặn của Thẩm Tri Sương tiến vào trong điện.
