Sau Khi Băng Hà, Mới Biết Hoàng Hậu Không Muốn Hợp Táng Cùng Trẫm - Chương 541

Cập nhật lúc: 11/03/2026 20:07

Đáng lẽ nàng phải vui mừng, nhưng đọng lại nhiều hơn cả là cảm giác trách nhiệm.

Đã định sẵn phải bám rễ ở thế giới này, Thẩm Tri Sương phải rà soát lại những việc mình có thể làm, từng bước thực hiện. Nàng chính là kiểu người như vậy, phàm việc gì cũng phải dụng tâm thì mới yên lòng. Sau khi giải quyết xong công vụ phiền hà, nàng sẽ lên mái nhà, một mình tĩnh lặng ngắm nhìn phong cảnh.

Cảm nhận được có người đang chậm rãi tiến lại gần rồi ngồi xuống bên cạnh, Thẩm Tri Sương không hề quay đầu. Nàng tiếp tục dõi mắt về phía non nước xa xăm. Chẳng bao lâu sau, màn trời rơi xuống những sợi mưa li ti. Thẩm Tri Sương chưa kịp cử động, đã có người che ô cho nàng.

Chống cằm nhìn thêm một lúc, Thẩm Tri Sương mới cất lời hỏi người bên cạnh: "Thân thể vẫn ổn chứ?" Nàng vẫn không ngoảnh lại nhìn hắn.

Lý Uyên che ô cho nàng, ánh mắt hắn dừng trên người Thẩm Tri Sương, không một khắc nào dời đi. Dưới màn mưa, Thẩm Tri Sương tinh tế và dễ vỡ như pha lê. Cảm giác nàng mang lại giống như sự thanh khiết ngưng đọng trong ánh sáng lạnh lẽo, vừa muốn đến gần để sưởi ấm cho nàng, lại vừa sợ nàng chịu thêm thương tổn.

Trái tim Lý Uyên dâng lên một nỗi đau thắt. Có hy vọng rồi lại bị đập tan, nỗi đau đó còn thấu tận tâm can hơn cả việc không có hy vọng. Thế nhưng, Thẩm Tri Sương vẫn chọn ở lại. Nàng đã hy sinh bao nhiêu vì hắn, đến tận bây giờ Lý Uyên vẫn không biết được. Nhưng hắn hiểu rất rõ, hắn nợ Thẩm Tri Sương, cả đời này cũng trả không hết.

Là một kẻ hèn mọn được hưởng lợi, Lý Uyên không tìm cách che giấu những điều tốt đẹp mình nhận được. Hắn chỉ thành thật nói với nàng: "Cảm ơn nàng."

Trước kia, Thẩm Tri Sương nói cảm ơn hắn. Nay vận mệnh xoay vần, hắn lại nói lời cảm ơn nàng. Quả thực phải cảm ơn nàng, cảm ơn nàng vẫn sẵn lòng đi cùng hắn hết quãng đời này, cảm ơn nàng đã không chọn bỏ rơi hắn.

Lý Uyên từ lâu đã biết ý nghĩa của lần trở lại này:

Kiếp đầu tiên: Hắn tranh danh đoạt lợi chỉ để bá chủ thiên hạ.

Kiếp thứ hai: Hắn tính toán chi li chỉ để nàng yêu hắn.

Đến kiếp thứ ba này: Lý Uyên không còn ý nghĩ nào khác, hắn chỉ muốn ở bên cạnh Thẩm Tri Sương, dù có làm nô bộc cho nàng, hắn cũng cam tâm tình nguyện.

Khóe môi Thẩm Tri Sương khẽ nhếch lên: "Cảm ơn gì chứ, đều là lựa chọn của chính ta."

Lựa chọn. Từ này đối với Thẩm Tri Sương vô cùng nặng nề. Rõ ràng chỉ cần bước thêm một bước là trời cao biển rộng, nhưng nàng vẫn lùi lại, lùi về nơi ràng buộc mình.

Lý Uyên im lặng. Ngoài việc ở bên nàng, hắn chẳng thể làm gì khác. Tâm trạng Thẩm Tri Sương rất bình lặng, không chút gợn sóng. So với sóng to gió lớn, sự bình lặng lúc này của nàng ngược lại càng mang theo vài phần bi thương.

"Ta muốn hỏi nàng, rốt cuộc nàng đã đạt được khế ước gì với hắn nàng đã phải trả cái giá gì." Sau một hồi lâu, Lý Uyên cuối cùng cũng mở lời.

Nghe câu hỏi của hắn, Thẩm Tri Sương cuối cùng cũng chịu nhìn hắn, nàng nở một nụ cười: "Những chuyện đó chúng ta đừng nhắc lại nữa. Chàng chỉ cần biết, chúng ta sẽ cùng nhau đi hết cuộc đời này là được."

Nhìn Lý Uyên, nàng một lần nữa nghiêm túc nhấn mạnh: "Trân trọng hiện tại mới là thật."

"... Chúng ta chỉ có kiếp này thôi, đúng không?" Lý Uyên ngập ngừng hỏi.

Thẩm Tri Sương bất đắc dĩ cười với hắn: "Ta không thể đời đời kiếp kiếp đều làm phu thê với chàng được... Nếu có duyên phận, biết đâu chúng ta sẽ còn gặp lại. Nhưng chàng và ta lúc đó sẽ không phải là chàng và ta lúc này. Mỗi người khi luân hồi chuyển kiếp đều không còn là con người của ban đầu nữa. Những con người khác nhau, trải nghiệm khác nhau, hà tất phải cưỡng cầu."

Không cần cưỡng cầu, cũng không thể cưỡng cầu. Lý Uyên biết nàng nói đúng, hắn và nàng lúc này mới chính là họ thực sự. Ký ức và trải nghiệm của họ đã xây dựng nên duyên phận này. Nếu ở thời không khác vẫn có họ, thì đó sẽ là những câu chuyện khác rồi.

"Xin lỗi nàng." Lý Uyên lại nói.

Hắn luôn cảm thấy có lỗi với nàng. Kẻ được hưởng lợi lớn nhất chính là hắn. Thậm chí Thẩm Tri Sương còn chưa từng nhắc đến việc nàng đã trao đổi gì với Ý thức thế giới, đã đạt được giao dịch gì. Nàng im lặng nuốt xuống mọi cay đắng, cuối cùng chỉ một mình ngồi trên mái nhà ngắm cảnh để tự hóa giải. Nàng như núi cũng như nước, nàng luôn là người có thể tự đứng vững trên đôi chân mình.

Thẩm Tri Sương khẽ mỉm cười, nàng lắc đầu, hít một hơi thật sâu rồi nhìn Lý Uyên, khơi ra một chủ đề mới: "Cái Ngài đó bảo ta rằng chàng giờ đã đổi một cơ thể mới, vậy chàng hiện tại là Lý Uyên phiên bản đời thứ ba rồi sao? Thật là không công bằng nha, ta vẫn là đời thứ hai."

Lý Uyên hoàn hồn, hắn nghiêm túc nói với nàng: "Trước khi ta hôn mê, Ngài ấy có bảo ta rằng vẫn còn những món quà khác tặng cho nàng, Ngài ấy sẽ báo cho nàng biết trong giấc mơ."

Thẩm Tri Sương trông có vẻ không bận tâm lắm, nàng tiếp tục cười hỏi: "Vậy cơ thể chàng thế nào? Ngài ấy còn giúp chàng làm mờ ký ức kiếp trước nữa?"

Lý Uyên mím môi, trông có vẻ hơi căng thẳng, hắn khẽ gật đầu nói với nàng: "Hiện tại cảm thấy trạng thái cơ thể cực tốt. Còn về ký ức — đối với ta mà nói, không quan trọng."

Thực tế, Lý Uyên của hiện tại đã mất đi cảm giác thực về ký ức của kiếp trước.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.