Sau Khi Băng Hà, Mới Biết Hoàng Hậu Không Muốn Hợp Táng Cùng Trẫm - Chương 545

Cập nhật lúc: 11/03/2026 22:06

Dù họ giấu rất kỹ, nhưng vẫn không thể che giấu hoàn toàn cảm xúc chân thật nhất. Mắt Lý Uyên khẽ sáng lên. Mỗi lần những người này lộ ra vẻ mặt này, nghĩa là Thẩm Tri Sương sẽ có bất ngờ dành cho hắn. Hắn rảo bước nhanh hơn, tiến vào trong điện.

Sau đó, hắn nhìn thấy ba đứa con của mình. Nụ cười trên môi Lý Uyên đông cứng lại.

Lý Hành và Lý Quân như đang thi đấu, đua nhau chạy về phía Lý Uyên. "Cha!" Ngoài những lúc gọi Phụ hoàng theo quy tắc, khi cả nhà đóng cửa bảo nhau, chúng vẫn vô thức gọi cha. Hai "viên đạn đại bác" nhỏ, Lý Uyên mỗi tay bế một đứa. Dù tay không mỏi, nhưng lòng thì mệt.

"Mẫu thân các con đâu?" Khi có cả cha lẫn mẹ, Lý Cẩn sẽ không cố tỏ ra người lớn nữa. Cậu đang chơi trò xếp hình mà Thẩm Tri Sương đặc biệt làm cho. Nghe Lý Uyên gọi, cậu cũng chẳng buồn ngẩng đầu: "Mẫu thân có việc bận, cha giúp dỗ dành đệ đệ muội muội đi, dạo này chúng nghịch lắm." Cái tuổi "đến ch.ó cũng ghét", ai thấy hai đứa nhỏ này cũng phải đau đầu. Lý Cẩn khó khăn lắm mới được yên tĩnh chơi xếp hình, đương nhiên phải chặn đứng mọi yếu tố gây nhiễu.

"Mẫu thân con đi đâu rồi?" Lý Uyên vẫn kiên trì hỏi. Lý Cẩn thở dài một tiếng: "Mẫu thân nói, bảo cha đợi người một lát, cha cứ dỗ dành hai đứa nhỏ này cho tốt đã."

"... Ừ." Nghe con trai cả nói vậy, Lý Uyên cuối cùng cũng chịu thôi. Hắn đối với hai đứa nhỏ vẫn rất kiên nhẫn. Chỉ tiếc hai đứa nhỏ này chẳng biết di truyền tính cách từ ai, cứ đối xử với hắn như kẻ thù.

Một canh giờ trôi qua, mặt Lý Uyên đã đen thui như đ.í.t nồi.

Lý Uyên để mặc cho hai đứa nhỏ coi mình như một món đồ chơi lớn với gương mặt không chút cảm xúc. Chúng hết vòng quanh hắn lại đòi chơi trốn tìm, hận không thể khiến hắn chẳng có lấy một khắc ngơi nghỉ.

Chúng chẳng hề sợ hắn — không biết Thẩm Tri Sương đã dạy dỗ hai đứa trẻ này thế nào, rõ ràng kiếp này hắn dành ít tâm tư cho chúng hơn, vậy mà chúng vẫn không sợ hắn, cứ bám lấy hắn không rời.

Trách nhiệm. Lý Uyên nghĩ đến từ này, hắn chậm rãi thở hắt ra một hơi. Cuối cùng thì hắn vẫn phải để bản thân quay trở lại trạng thái của một người cha.

Cung điện rộng lớn là thế mà dường như chẳng đủ chỗ cho hai đứa trẻ chạy nhảy. Một đống đồ chơi vứt bừa bãi, chúng ném rồi chơi, chơi rồi lại ném. Những tiếng "Cha ơi" liên hồi khiến da đầu Lý Uyên khẽ tê dại.

"Cha vất vả rồi, con lau mồ hôi cho cha." Nhìn con gái nhỏ chạy đến lau mồ hôi cho mình, khóe môi Lý Uyên không kìm được mà nhếch lên một độ cong. Quả nhiên vẫn là con gái ngoan ngoãn nhất.

Tuy nhiên, khi hắn bị chiếc khăn đẫm nước của con gái hắt đầy lên người... nụ cười của hắn vụt tắt. Lý Quân vừa thực hiện xong trò nghịch ngợm, cười càng thêm khoái chí, đôi chân ngắn thoăn thoắt chạy biến đi.

Lý Uyên đương nhiên không chấp nhặt với cốt nhục của mình. Nhìn con gái cũng tràn đầy năng lượng như con trai, thậm chí còn có vẻ nghịch ngợm hơn, Lý Uyên thẫn thờ trong giây lát. Thẩm Tri Sương chưa bao giờ dùng giới tính để phân biệt giáo d.ụ.c giữa hai đứa trẻ. Lý Quân hoàn toàn chẳng liên quan gì đến cái gọi là "thục nữ". Triết lý giáo d.ụ.c mà Thẩm Tri Sương theo đuổi là giải phóng bản tính, đợi chúng lớn lên mới dựa theo tính cách và khí chất của mỗi đứa mà định hướng.

Nhìn hai đứa trẻ này, Lý Uyên nhớ lại dáng vẻ của chúng khi trưởng thành ở kiếp trước, trong lòng dâng lên một nỗi cảm khái khó tả. Quả nhiên, con trẻ đều là do dạy dỗ mà nên. Hiện tại chúng khác gì những con thú nhỏ đâu?

"Cha, để con trông chúng cho, cha đi thay y phục đi." Thấy thành quả trò nghịch ngợm của muội muội, Lý Cẩn thở dài thườn thượt đặt miếng xếp hình xuống, tiến lại dỗ dành hai đứa nhỏ để thay thế cho Lý Uyên.

Lý Uyên trao cho con trai cả một ánh mắt tán thưởng. Hắn chẳng hề khách sáo, lập tức đi thay đồ ngay. Chỉ cần có người thay hắn lúc này, là ai cũng được.

Khi Lý Uyên thay đồ xong bước ra, màn đêm đã buông xuống. Hắn bước vào điện và nhận ra bên trong không hề thắp đèn.

"Lý Cẩn? Lý Quân? Lý Hành?" Sắc mặt Lý Uyên thay đổi. Hắn bước tới vài bước, đoán rằng tất cả có thể là kế hoạch của Thẩm Tri Sương. Nhưng điện trong tối om, lũ trẻ đều biến mất, sao hắn có thể không lo lắng? Dù sao đi nữa, con cái đã giao vào tay hắn, hắn phải trông chừng cho tốt.

Thế nhưng trong điện trống rỗng, không một tiếng hồi âm. Ngay cả những người canh gác ngoài điện cũng biến mất. Cứ như thể trong nháy mắt, tất cả mọi người đều bỏ rơi Lý Uyên.

Nỗi hoảng sợ lan tỏa trong lòng hắn. Nhưng hắn hiểu mình không được hoảng loạn. Hắn sẽ không bị bất kỳ ai bỏ rơi nữa. Để bản thân không lún sâu vào cảm xúc bất ổn, Lý Uyên đứng chôn chân tại chỗ, không làm gì cả, nhưng mồ hôi lạnh vẫn chảy ròng ròng.

Không biết bao lâu trôi qua, đột nhiên ở một góc rẽ không xa, hắn nhìn thấy một ngọn đèn, ánh sáng tràn ngập cả căn phòng. Một giọng nói trong trẻo vang lên. Đó là tiếng của Thẩm Tri Sương và ba đứa trẻ. Họ đang hát bài đồng d.a.o mừng sinh nhật phổ biến nhất trong dân gian.

Trái tim Lý Uyên lập tức rơi lại vị trí cũ. Hắn nhìn ngọn đèn đang từ từ tiến về phía mình. Luồng sáng này mang lại sự sống, xua đi sự tuyệt vọng và đau đớn trong thoáng chốc vừa rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.