Sau Khi Băng Hà, Mới Biết Hoàng Hậu Không Muốn Hợp Táng Cùng Trẫm - Chương 627

Cập nhật lúc: 16/03/2026 17:04

Những danh gia vọng tộc nhận được tin sớm lại càng bận rộn đến mức sứt đầu mẻ trán. Thỉnh thoảng Thẩm Tri Sương có dịp ra ngoài, vẫn thường bắt gặp những quý nữ đang chuẩn bị ứng tuyển, trong mắt họ luôn giấu giếm sự mong đợi vô hạn. Đối với những người này, sự giáo huấn từ nhỏ khiến họ không hề sợ hãi việc tiến cung, chỉ sợ không giành được sự sủng ái của đế vương mà thôi.

Ngày hôm ấy, Lý Uyên đột nhiên nói muốn đưa Thẩm Tri Sương ra ngoài. Hiếm khi hắn có tâm ý như vậy, Thẩm Tri Sương không có lý do gì để từ chối. Nàng vốn tưởng Lý Uyên định đưa mình đi du ngoạn, nhưng không ngờ rằng, hắn đưa nàng ra khỏi thành là để nàng tận mắt thấy nỗi khổ của dân chúng. Sau khi ra khỏi thành, Lý Uyên và Thẩm Tri Sương cải trang thành thường dân. Hắn đưa nàng đi xem thực trạng cuộc sống của rất nhiều bách tính.

Trong một thời đại mà kinh tế phát triển vô cùng lạc hậu, trong một thế gian mà chế độ phong kiến đẳng cấp nghiêm ngặt, bách tính rất khó để có được hạnh phúc thực sự. Nhìn những người nông dân gương mặt già nua, "bán mặt cho đất bán lưng cho trời" chỉ để đổi lấy miếng ăn qua ngày, Thẩm Tri Sương không nói một lời; Nhìn những tiểu thương rong đuổi khắp phố cùng ngõ hẻm, trèo đèo lội suối chỉ để bán được món hàng, Thẩm Tri Sương vẫn không mở miệng. Suốt cả ngày, Lý Uyên đưa nàng đi gặp nông dân, thương nhân, thậm chí còn đến cả những chốn phong hoa tuyết nguyệt, chứng kiến những người phụ nữ phải bán thân để cầu sinh tồn...

Ban đầu, Thẩm Tri Sương không hề rõ ranh rốt cuộc Lý Uyên muốn làm gì. Nhưng nhìn mãi nhìn mãi, nàng cũng dần dần hiểu ra. Hai người đi ra ngoài cả một ngày, từ sáng đến tối, Thẩm Tri Sương chứng kiến sự gian khổ của vô số người, thần sắc càng lúc càng trở nên lãnh đạm. Mãi đến khi màn đêm buông xuống, Lý Uyên mới đưa Thẩm Tri Sương quay về biệt uyển. Có đôi khi Thẩm Tri Sương cảm thấy thắc mắc, tại sao Lý Uyên lại có thể tùy ý làm bừa như vậy. Với tư cách là quân chủ một nước, hắn chẳng mặn mà gì với việc lên triều, một tháng luôn có hai ba ngày không thiết triều, đến nay ngay cả các đại thần cũng đã dần quen với việc đó. Đêm nay hắn về biệt uyển ở, đương nhiên sẽ không đi thượng triều nữa.

"Ta dẫn nàng đi xem cuộc sống của bách tính tầng lớp thấp kém, trong lòng nàng cảm thấy thế nào?" Sau khi trở về biệt uyển, hai người tẩy trần xong xuôi, Lý Uyên không kìm nén được mà đòi hỏi Thẩm Tri Sương một lần, sau đó họ mới dùng bữa tối rồi trở lại phòng ngủ. Nghe câu hỏi của Lý Uyên, Thẩm Tri Sương có chút thẫn thờ. Nếu là ở hiện đại, khi nghe ai đó mở miệng là "tầng lớp thấp kém", Thẩm Tri Sương sẽ cho rằng người này chắc chắn không tiến xa được. Dù sao ở thời đại của cô, ngay cả những con em quý tộc có tồn tại cũng chẳng ai dám nghênh ngang ghi tước vị cao cấp lên danh thiếp của mình. Nhưng cổ đại thì khác, phân chia giai cấp là công cụ cai trị. Lý Uyên là người tôn quý nhất thiên hạ, trong mắt hắn, bách tính dưới đáy quả thực là tầng lớp thấp kém.

"Thiếp đã nhìn thấy sự nỗ lực của người. Những năm tháng sống ở kinh thành sau loạn lạc, mỗi ngày thiếp đều sống trong lo sợ, sợ một ngày nào đó loạn quân tràn vào thành sẽ mất mạng. Sau đó, người quả nhiên như chẻ tre đ.á.n.h thắng liên tiếp nhiều trận, thậm chí trong thời gian ngắn đã dẫn binh chiếm lĩnh kinh thành — nhưng người không sát hại bách tính bình thường. Từ khoảnh khắc đó, thiếp đã biết người mạnh hơn lão Hoàng đế rất nhiều."

Lời lẽ của Thẩm Tri Sương vô cùng táo bạo, Lý Uyên nheo mắt nhìn nàng, nhưng trong mắt nàng vẫn không hề có lấy nửa phần sợ hãi.

"Còn gì nữa không?" Hắn tiếp tục hỏi.

"Sau khi người đăng cơ, ngày tháng của bách tính đã dễ thở hơn nhiều. Dẫu rằng họ vẫn phải lao động, phải bỏ ra những nỗ lực gian khổ để đổi lấy vốn liếng sinh tồn, nhưng ít nhất là có làm có hưởng, không đến mức uổng phí công sức."

Những năm chiến loạn, Thẩm Tri Sương đã chứng kiến quá nhiều cảnh tượng thê lương, nghe quá nhiều chuyện kinh hồn bạt vía, nàng hiểu rất rõ người bình thường muốn sống sót khó khăn đến nhường nào. Con người không thể chống lại thời đại, nếu không đã chẳng có câu nói mỗi cá nhân chỉ là một hạt cát giữa sa mạc thời gian.

Nàng biết rõ bản lĩnh của mình có hạn, nên khi chiến tranh nổ ra, nàng chưa từng nghĩ đến việc bỏ chạy đi đâu, mà chỉ cố gắng tùy cơ ứng biến, mưu tính từng bước một. Nay chiến loạn đã được Lý Uyên dẹp yên vài năm, hắn tiến hành cải cách mạnh mẽ, mang lại phúc âm cho cuộc sống của dân chúng, cũng khiến Thẩm Tri Sương nhìn thấy những khả năng mới cho cuộc đời mình.

Câu trả lời của nàng khiến Lý Uyên im lặng hồi lâu. Hiển nhiên, mục đích hắn đưa nàng đi xem cuộc sống của những người dưới đáy xã hội không phải để nghe nàng hết lời ca tụng mình.

"Thấy điều kiện sống của những người đó, nàng không hề sợ hãi sao? Đúng như nàng nói, ta đã tạo ra một số thay đổi, giúp thiên hạ dễ sống hơn một chút, nhưng sự thay đổi đó là có hạn. Những kẻ khốn cùng thì cuộc sống vẫn không mấy thuận buồm xuôi gió. Suy cho cùng, thứ họ thiếu chính là quyền thế. Một người sinh ra ở giai cấp nào thì rất khó để thay đổi, đặc biệt là phụ nữ."

Thẩm Tri Sương không nhịn được muốn cười: "Vậy người sinh ra vốn là thân thảo mãng, tại sao lại có thể trở thành quân chủ một nước?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.