Sau Khi Băng Hà, Mới Biết Hoàng Hậu Không Muốn Hợp Táng Cùng Trẫm - Chương 680
Cập nhật lúc: 22/03/2026 14:02
Hắn không chạm vào nàng, nhưng đã thành thói quen ngày nào cũng tới thăm Thẩm Tri Sương. Một năm qua, quan hệ giữa Thẩm Tri Sương và Lý Uyên ngày càng gần gũi, ngoại trừ mấy tháng quan trọng nhất, họ có bao giờ xa cách đâu...
Thẩm Tri Sương sợ hắn sẽ làm gì đó trong lúc mình mang thai, nên mới mặc kệ để hắn luôn bên cạnh. Nhưng giờ đây, nàng không cần sự bầu bạn ấy nữa. Đứa con thứ tư của họ cũng đã có rồi.
"Bệ hạ, ngài nên đến hậu cung xem sao. Một năm nay, đa tạ Ngài đã chăm sóc thiếp, nhưng Ngài là Hoàng đế, luôn phải cân nhắc đến sự cân bằng giữa tiền triều và hậu cung."
Hắn cưới nhiều phụ nữ về như vậy không phải chỉ để ngắm, cho dù Lý Uyên giữ được sự công chính, nhưng sợi dây liên kết giữa tiền triều và hậu cung vẫn len lỏi vào từng ngóc ngách. Lý Uyên không thể đột nhiên buông tay không quản nữa.
Nghe lời khuyên gián của Thẩm Tri Sương, trong mắt Lý Uyên thế mà lại xẹt qua một tia tổn thương.
"Nàng có ý gì?" Hắn hỏi.
Thẩm Tri Sương mỉm cười: "Ngài phải ban phát ân sủng đồng đều cho tất cả mọi người."
Trong phút chốc, tim Lý Uyên như bị ai đó đ.â.m một nhát.
"Thẩm Tri Sương, nàng là đang khuyên trẫm đi chạm vào người đàn bà khác?!"
"Phải, đó là chức trách của thần thiếp." Thẩm Tri Sương thấp giọng nói.
Một khi sự cân bằng bị phá vỡ, người bị tổn thương sẽ không chỉ có một người.
Đêm hôm đó, Lý Uyên rời đi. Không lâu sau, Thẩm Tri Sương hay tin hắn đã đến cung điện của một phi tần khác. Nàng thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục những ngày tháng chủ trì hậu cung và chăm sóc con cái.
Lý Uyên không biết đang hờn dỗi với ai, liên tiếp nhiều ngày không ghé qua. Thẩm Tri Sương vẫn coi như không có chuyện gì xảy ra. Nàng thậm chí còn có nhã hứng đi thăm Tạ Vân Ỷ.
Tạ Vân Ỷ giờ đây đã hoàn toàn tỉnh ngộ. Nhìn Thẩm Tri Sương dù đã hết thời gian ở cữ vẫn nghiêm khắc yêu cầu bản thân, giữ được vóc dáng mảnh mai thanh thoát, cô ta không kìm được mà cười đến rơi nước mắt:
"Hoàng hậu nương nương, người cũng nhận ra rồi đúng không? Người nói xem có nực cười không? Chúng ta đều đã bao nhiêu tuổi rồi, hà tất gì phải làm thế..."
Có những lời Tạ Vân Ỷ không dám nói thẳng ra, giờ đây cô ta rất biết quý trọng mạng sống của mình.
Thẩm Tri Sương không đáp lời, chỉ hỏi han cung nhân xem việc ăn mặc của cô ta có bị bạc đãi hay không.
Một lát sau, Tạ Vân Ỷ vẫn không nhịn được mà tiếp tục hỏi: "Hoàng hậu nương nương, tại sao người lại không cần chứ?"
Đó chẳng phải là tình yêu của một bậc quân chủ một nước hay sao...
Những lời của Tạ Vân Ỷ không khiến Thẩm Tri Sương nảy sinh suy nghĩ khác biệt nào về người đàn bà này. Trong mắt nàng, cô ta cũng chỉ là một kẻ đáng thương mà thôi.
Suốt thời gian dài qua, Tạ Vân Ỷ cũng chỉ kiêu kỳ ngoài mặt chứ chưa từng thực sự đối đầu với Thẩm Tri Sương. Sống chung một chốn nhiều năm, Thẩm Tri Sương rất hài lòng với sự biết điều của cô ta. Suy cho cùng, khi Tạ gia còn hưng thịnh, Tạ Vân Ỷ muốn gió được gió, muốn mưa được mưa, cô ta hoàn toàn có thể gióng trống khua chiêng mà kèn cựa với nàng. Nhưng cô ta đã không làm thế.
Cô ta chịu để Thẩm Tri Sương lấn lướt, một phần là do năng lực của nàng, phần khác quan trọng hơn là vì người này biết nhìn nhận thời thế. Nếu không phải vậy, Thẩm Tri Sương đã chẳng chọn cách đưa tay kéo cô ta lại vào thời khắc mấu chốt nhất.
"Ngươi cứ lo tĩnh dưỡng cho tốt, có việc gì quan trọng thì cứ tìm đại cung nữ của ta."
Thẩm Tri Sương không trả lời câu hỏi của Tạ Vân Ỷ mà chỉ dặn dò vài chuyện vụn vặt trong cuộc sống. Nhìn Thẩm Tri Sương, Tạ Vân Ỷ im lặng hồi lâu rồi mỉm cười bất lực:
"Hoàng hậu nương nương, hèn gì Bệ hạ lại... Ai mà có thể không có thiện cảm với người cơ chứ?"
Thẩm Tri Sương mấy chục năm như một đều quan tâm đến những phi tần thất sủng, thời gian và tâm sức bỏ ra không sao đong đếm được, lợi lộc thu về chẳng đáng là bao, vậy mà nàng chưa từng biểu lộ ý định bỏ mặc bất cứ ai. Họ đều ở trong cung này bao nhiêu năm rồi, Thẩm Tri Sương mãi mãi là chỗ dựa lớn nhất của các phi tần.
Khao khát lớn nhất trong lòng đã lụi tàn, Tạ Vân Ỷ rốt cuộc cũng cúi thấp cái đầu kiêu ngạo trước Thẩm Tri Sương. Nhìn theo bóng lưng nàng rời đi, cô ta lại không nhịn được muốn cười.
Hoàng thượng ơi Hoàng thượng, Ngài nói thiên hạ này là của Ngài, nhưng người đầu ấp tay gối mà Ngài tin tưởng nhất lại chẳng hề có Ngài trong lòng, Ngài nói xem có nực cười không chứ...
Thẩm Tri Sương quả thực không hề bị lay động bởi lời của Tạ Vân Ỷ. Nếu Tạ Vân Ỷ đứng ở vị trí của nàng, có lẽ suy nghĩ cũng sẽ khác. Chỉ cần từng nếm qua vị ngọt của quyền lực, người ta sẽ không còn vướng bận chuyện tình ái nữa.
Lý Uyên là người đã có tất cả, nên mới muốn theo đuổi tình yêu để bù đắp cho mảnh khuyết cuối cùng; còn Tạ Vân Ỷ là kẻ bị hạn chế mọi bề, tâm tư chỉ biết đặt cả vào tình cảm. Đối với Tạ Vân Ỷ, Thẩm Tri Sương có vài phần đồng cảm. Nhưng đối với khao khát của Lý Uyên, nàng chỉ có thể chọn cách ngó lơ.
Tại sao một người phải nếm mật nằm gai, vượt ngàn vạn gian khổ để leo lên đỉnh cao quyền lực? Là vì tình yêu sao?
