Sau Khi Băng Hà, Mới Biết Hoàng Hậu Không Muốn Hợp Táng Cùng Trẫm - Chương 92
Cập nhật lúc: 02/02/2026 10:01
Lý Uyên chắc chắn không vì một mình nàng mà bỏ cả vườn hoa. Có lẽ lần này nàng sẽ thắng cược. Nếu hắn ở bên thiếp thất ba tháng mà không có gì bất thường, coi như hắn "sạch". Nhưng có cần thiết phải làm thế không? Nàng còn phải canh thời gian, quan sát sự thay đổi của hắn để tiếp nhận hắn sao? Thật phiền phức. Chưa kể sau này hắn còn bao nhiêu thiếp thất nữa nàng chẳng biết được. Nếu cứ một tháng hắn dắt một người về, chẳng lẽ nàng phải ngồi tính lịch cho từng người?
Đối với nhu cầu sinh lý của bản thân, dưới niềm tin sinh tồn mãnh liệt, nàng thấy có cũng được mà không có cũng chẳng sao. Ở triều đại này, mục đích cốt lõi của nàng là sống sót, và phải sống thật tốt. Kỳ thực, nếu hai người không có chuyện giường chiếu, "công việc" của nàng sẽ càng dễ triển khai hơn. Nàng chỉ cần coi Lý Uyên là một vị sếp thuần túy, ban ngày hắn bận việc, ban đêm hắn sang chỗ tiểu thiếp, hai người không có thời gian giao lưu riêng tư, quan hệ sẽ tự nhiên sẽ xa cách.
Lý Uyên rõ ràng không phải loại sủng thiếp diệt thê. Chỉ cần địa vị của nàng vững chắc, hai người duy trì quan hệ đồng nghiệp thuần túy, cuộc sống của nàng sẽ càng thoải mái hơn.
Nhưng, Lý Uyên có cam lòng không?
Lý Uyên đương nhiên không cam lòng! Trong lòng hắn đang cuộn trào đủ loại cảm xúc. Nghĩ đến một Thẩm Tri Sương luôn hiền thục kiếp trước, lại nhìn Thẩm Tri Sương đang bộc lộ sự ghen tuông ngay trước mặt mình hôm nay, hắn không kìm được suy nghĩ: Phải chăng, kiếp trước, nàng cũng từng động lòng với hắn... Chỉ là hắn chưa bao giờ quan tâm xem người vợ hiền thục nhất của mình đang nghĩ gì, để rồi lỡ mất trái tim nàng. Nàng đã giấu sự nguội lạnh đó quá giỏi, giỏi đến mức hắn không hề hay biết...
Nghĩ đến đây, Lý Uyên đột ngột ngồi bật dậy khỏi đoản tháp, sải bước lao về phía Thẩm Tri Sương!
Thẩm Tri Sương bị hành động đột ngột của Lý Uyên làm cho giật mình. Nàng không nhịn được mà ôm c.h.ặ.t lấy chăn, lắp bắp: "Chàng... chàng định làm gì?"
Trong bóng tối, dáng người cao lớn, hiên ngang của Lý Uyên tạo nên một sự áp bức cực kỳ mãnh liệt. Thẩm Tri Sương lờ mờ cảm nhận được cảm xúc của hắn có gì đó không ổn, nhưng nàng vẫn không hiểu người đàn ông này lại định giở trò gì. Một lát sau, hắn cử động. Thẩm Tri Sương theo bản năng túm c.h.ặ.t lấy chăn. Lý Uyên ôm chầm lấy nàng, bao bọc cả người lẫn chăn vào lòng.
"Nàng để tâm đến ta?"
... Sao lại vẫn là chủ đề này? Thẩm Tri Sương cảm nhận được đôi tay hắn đang dùng lực rất mạnh, nàng bị hắn siết c.h.ặ.t đến nghẹt thở.
"Nếu không để tâm đến chàng, tại sao thiếp phải m.a.n.g t.h.a.i mười tháng cực khổ để sinh con cho chàng?" Một lúc lâu sau, nàng mới khẽ lên tiếng.
Lòng Lý Uyên dâng lên một nỗi xót xa xen lẫn ngọt ngào. Nàng nói đúng. Nếu nàng không mảy may để tâm đến hắn, cần gì phải chấp nhận bao nhiêu rủi ro chỉ để sinh cho hắn một đứa trẻ khỏe mạnh. Nếu nàng không để tâm, kiếp trước khi Hữu Nhi sinh ra đã có khiếm khuyết, nàng đã chẳng mạo hiểm bị hắn trách phạt để khuyên can hắn đừng cưỡng cầu giữ lại một đứa trẻ không lành lặn. Thực ra, nàng vẫn luôn nghĩ cho hắn. Đôi phu thê trẻ tuổi, Thẩm Tri Sương làm sao có thể không có chút tình ý nào với hắn cho được. Chỉ tiếc là, sự đời phức tạp đã khiến họ dần xa cách.
Lý Uyên cuối cùng cũng nới lỏng vòng tay, nhưng Thẩm Tri Sương chưa kịp thở phào thì lớp chăn bao quanh nàng đã bị người ta thô bạo kéo ra. Nàng như đối mặt với đại địch: "Đừng chạm vào thiếp!"
Lý Uyên dường như chẳng nghe thấy lời nàng nói, hắn nâng mặt nàng lên, hôn từ trán xuống tận cổ. Thẩm Tri Sương thực sự cạn lời với hắn. Người đàn ông này rốt cuộc có bao nhiêu năng lượng mà sau khi hầu hạ tiểu thiếp xong vẫn còn sức sang chỗ nàng? Nàng mím c.h.ặ.t môi, định giơ chân đá hắn. Tuy nhiên, ngay giây tiếp theo, nàng nghe thấy Lý Uyên dùng giọng cực thấp nói một câu:
"Ta chưa hề chạm vào cô ta..."
Thẩm Tri Sương ngẩn người. Ngay trong khoảnh khắc đó, Lý Uyên đã thuận lợi trút bỏ y phục của nàng.
"... Chàng nói rõ xem, tại sao chàng không chạm vào cô ta?" Giọng điệu nàng cố ý lộ ra vài phần phức tạp, có kinh ngạc, có cả vui mừng.
Lý Uyên lại chẳng muốn giải thích thêm, hắn trầm giọng: "Không chạm là không chạm, ta không nói dối nàng, nàng đừng quản nhiều làm gì—"
"Thiếp— ưm—"
Lời chưa kịp ra khỏi miệng, Thẩm Tri Sương đã bị Lý Uyên chặn đứng bằng một nụ hôn sâu... Rốt cuộc là bao lâu rồi chưa làm chuyện này? Cả đêm đó Thẩm Tri Sương như lênh đênh trên sóng nước. Lý Uyên dường như có sức lực không bao giờ cạn. Lần cuối cùng hắn lộ ra dáng vẻ này là lúc nàng mang thai, hắn đã nhịn quá lâu. Lần này hai người chỉ mới xa nhau một thời gian ngắn, sao hắn lại vội vàng đến thế.
Đến cuối cùng, ý thức của Thẩm Tri Sương hoàn toàn mờ mịt. Nếu lúc trước nàng còn bán tín bán nghi lời hắn nói không chạm vào Liễu Lạc Âm, thì giờ đây nàng tin hoàn toàn. Chiếc giường sau đó t.h.ả.m hại đến mức không dám nhìn. Không biết Lý Uyên nghĩ gì, hắn không gọi người vào dọn mà tự mình lấy chăn đệm mới trong tủ ra trải lại.
Khi trời vừa hửng sáng, Lý Uyên đ.á.n.h thức Thẩm Tri Sương, ánh mắt hắn thâm trầm cực độ: "Có một số việc, thời gian này ta chưa thể nói với nàng, nhưng nàng hãy nhớ kỹ, ngày hôm nay chúng ta không hề chung phòng, ngược lại còn cãi nhau một trận lớn."
