Sau Khi Beta Vạn Người Ghét Trọng Sinh - Chương 10
Cập nhật lúc: 18/06/2026 12:46
Tôi đã rung động trước anh mất rồi. Thế nhưng chắc chắn tôi sẽ không cho phép hạt mầm tình cảm này tiếp tục sinh sôi nảy nở thêm nữa.
Lục Nghiên của thì tương lai, là một bậc vĩ nhân đứng trên đỉnh cao ch.ót vót của kim tự tháp quyền lực, nên người bạn đời sánh vai cùng anh chắc chắn phải là một Omega vô cùng xuất sắc.
Chẳng mấy chốc nữa đâu, khoảng cách giữa tôi và anh sẽ hóa thành một trời một vực xa vời vợi.
Tôi biết thân biết phận của mình.
Tôi...
Dù có cố gắng đến nhường nào cũng vĩnh viễn chẳng thể xứng đôi vừa lứa với anh được.
17
"Tại sao lại bắt đầu tránh mặt anh nữa rồi?"
Tôi muốn trốn tránh đoạn tình cảm này, nên lại muốn giữ khoảng cách với Lục Nghiên. Nhưng không ngờ Lục Nghiên lại cố tình chặn tôi lại để chất vấn.
"Em..."
Tôi chẳng thể đưa ra được lời giải thích nào.
Lục Nghiên rũ mắt lẳng lặng nhìn tôi, dáng vẻ như thể nếu tôi không trả lời thì anh sẽ không để tôi đi.
Tôi đành phải bịa ra một lý do: "Em... khoảng thời gian này em bận quá."
"Anh nghe nói em chỉ huấn luyện vào buổi sáng, còn buổi chiều đều được nghỉ ngơi mà." Lục Nghiên vạch trần tôi không chút lưu tình.
"...Anh, anh tìm em có việc gì không?" Tôi quyết định đ.á.n.h trống lảng sang chuyện khác.
"Không có việc gì thì không được tìm em sao?"
Giọng điệu của Lục Nghiên rất bình thản, nhưng tôi lại có cảm giác anh đang tức giận.
"Em xin lỗi."
"Tại sao lại xin lỗi?"
"Có phải anh giận rồi không?"
"Không có, anh chỉ đang nghĩ xem có phải bản thân đã làm gì chọc em tức giận rồi hay không."
"Cái gì cơ!"
Lời nói của Lục Nghiên khiến tôi vô cùng chấn động. Sao anh lại cảm thấy bản thân chọc tôi tức giận chứ?
Không đúng.
Tại sao anh lại để tâm đến chuyện này?
"Anh..."
Lục Nghiên đột ngột đưa cho tôi một thứ, làm ngắt lời tôi muốn nói.
Tôi nhìn thử, thì ra là một chiếc chip.
"Cái này là gì vậy?"
"Quyền sở hữu Hành tinh Năng lượng."
Nhất thời tôi chưa tiêu hóa kịp: "Hành tinh... Hành tinh Năng lượng nào cơ?"
"Hành tinh Năng lượng vốn phải thuộc về em."
Cắm con chip vào thiết bị cá nhân, mã số Hành tinh Năng lượng hiển thị bên trong lại giống hệt với hành tinh mà kiếp trước Ứng Từ đã tặng cho tôi.
Tôi sững sờ, đây là sự trùng hợp sao?
"Hành... Hành tinh Năng lượng này không phải là tài nguyên của nhà họ Ứng sao?"
Lục Nghiên không phủ nhận: "Nhà họ Ứng mục nát từ trong gốc rễ, dạo trước bị tịch thu rất nhiều tài sản, Hành tinh Năng lượng này cũng nằm trong số đó, đã được anh đấu giá mua lại rồi."
"Có phải đắt lắm không anh?"
Thậm chí tôi còn chẳng dám tưởng tượng mức giá của một Hành tinh Năng lượng đắt đỏ đến nhường nào.
"Cũng bình thường."
Tôi không tin, trái tim khẽ run rẩy: "Tại... Tại sao lại tặng em thứ đắt giá thế này?"
"Chẳng phải em cũng tặng anh vòng tay kim cương thiên thạch sao?"
Lục Nghiên khẽ nâng tay trái lên, cổ tay áo tuột xuống một đoạn, vừa vặn để lộ chiếc vòng tay kim cương thiên thạch trên cổ tay.
Tôi đã sớm phát hiện ra ngày nào anh cũng đeo chiếc vòng này.
"Giá trị của hai thứ này vốn đâu thể đem ra so sánh với nhau được."
Tôi chột dạ dời tầm mắt đi chỗ khác. Ban đầu lúc tặng chiếc vòng tay cho Lục Nghiên, thật ra trong lòng tôi có ý muốn chọc tức Ứng Từ.
"Vậy thì cứ coi như đây là món quà xin lỗi anh tặng em đi."
"Nhưng anh đâu có làm gì sai."
"Thế sao em lại tránh mặt anh?"
"Em..."
Em sợ mình không giấu giếm được đoạn tình cảm này.
Chỉ là câu nói này, dù có thế nào tôi cũng không thể mở miệng nói ra.
Có lẽ thấy tôi cứ mãi im lặng, Lục Nghiên bèn chuyển chủ đề: "Dường như em không quan tâm việc tại sao nhà họ Ứng bị điều tra."
Tôi khó hiểu hỏi ngược lại: "Tại sao em phải bận tâm chứ?"
Lục Nghiên khẽ bật cười, trầm giọng ném lại một câu: "Em không bận tâm là tốt rồi."
18
Trận đại chiến làm thay đổi quỹ đạo cuộc đời của Lục Nghiên sắp sửa diễn ra, thì đột nhiên tôi lại bị đội trưởng sắp xếp đi tham gia một đợt huấn luyện khép kín. Thời gian huấn luyện là một tháng và tôi hoàn toàn không có quyền từ chối.
Tôi biết trận chiến này chắc chắn Lục Nghiên sẽ giành chiến thắng nhưng tôi vẫn lo lắng cho sự an nguy của anh. Nhưng trong thời gian huấn luyện, mọi tin tức về thế giới bên ngoài đều bị cắt đứt. Nên tôi chỉ có thể ép bản thân dồn toàn bộ tâm trí vào việc huấn luyện. Đợt huấn luyện đặc biệt này quả thực đã giúp tôi tiến bộ và trưởng thành hơn rất nhiều.
Ngày kết thúc huấn luyện cũng chính là ngày Lục Nghiên khải hoàn trở về. Kiếp trước tôi cũng biết độ thảo luận của sự kiện này rất cao. Nhưng giờ đây khi được đích thân trải nghiệm thì tôi mới thấu hiểu nó rầm rộ và khoa trương đến nhường nào.
Thế nhưng người trong cuộc đang được cả thế giới bàn tán vẫn đang nằm trong bệnh viện. Lục Nghiên đã bị thương nặng trong trận chiến. Vết thương ngoài da chắc hẳn đã được khoang y tế chữa trị rồi, nhưng nghe nói di chứng phân hóa của anh rất nghiêm trọng nên hiện tại người vẫn đang trong trạng thái hôn mê.
