Sau Khi Bị Cướp Mọi Thứ, Tôi Trở Lại Làm Nữ Thần - Chương 117: Gặp Mặt! Vỡ Trận Tại Chỗ
Cập nhật lúc: 16/04/2026 15:15
Tư Phù Khuynh cúi đầu, một tay nhắn lại.
[9]: [Có chút chuyện ngoài ý muốn, đến ngay đây.]
[S]: [Ừm, quán cà phê Blue Mountain, mũ và khẩu trang đen, áo khoác xanh, găng tay và khăn quàng cổ.]
Tư Phù Khuynh nhướng mày. Anh ta còn bao bọc bản thân kỹ càng hơn cả cô.
[9]: [Tôi chưa kịp hỏi anh, anh bị chứng sợ giao tiếp xã hội à? Nhớ hồi trước chúng ta hát thuê ở quán bar, có mấy cô bé tặng hoa mà anh còn không dám nói câu nào.]
[S]: [Phải, cô thì có chứng "tự tin thái quá" rồi, ai tặng hoa cũng nhận hết, còn ôm người ta nữa.]
Tư Phù Khuynh: "..." Đó mà gọi là tự tin thái quá sao? Rõ ràng là cô không muốn làm tổn thương trái tim của các cô gái thôi mà.
Bà cụ Tả vẫn còn ở phía sau khóc lóc cầu xin. Tư Phù Khuynh tâm thần sảng khoái, đạp xe rời đi.
…
Trung tâm thành phố. Tại một quán cà phê rất yên tĩnh. Tô Dương ngồi ở góc khuất nhất.
Anh nhìn chằm chằm vào thời gian trên điện thoại, mắt không rời lấy một giây, lớp bọt kem trên tách cà phê trước mặt đã tan hết mà anh vẫn không hề động đậy. Có nhân viên phục vụ tiến tới: "Thưa anh, anh có cần đổi một ly khác không? Anh có cần thêm chút đồ ăn nhẹ nào không ạ?"
Tô Dương lắc đầu, lịch sự từ chối: "Cảm ơn, không cần đâu."
Nhân viên đành phải lui xuống, có chút tiếc nuối vì bắt chuyện thất bại. Tô Dương liên tục nhìn đồng hồ, người càng lúc càng bồn chồn.
Một lát sau, lại có tiếng bước chân dừng lại trước mặt anh. Anh ngẩng đầu, thấy một cô gái rất trẻ. Nghĩ rằng lại có người đến xin thông tin liên lạc, giọng anh lạnh lùng hẳn đi: "Xin lỗi, không rảnh không hẹn, không cần gì hết."
"Khụ khụ!" Tư Phù Khuynh khẽ tháo khẩu trang, đôi mắt hồ ly chớp chớp: "Tô tiểu đệ, trình độ từ chối các cô gái của cậu ngày càng thành thục rồi đấy, đại ca rất yên tâm!"
Giọng điệu quen thuộc này khiến đồng t.ử của Tô Dương co rụt lại: "Cô!"
"Là đại ca đây." Tư Phù Khuynh khẳng định chắc nịch: "Không bị tráo người đâu! Tuyệt đối không."
Tô Dương im lặng. Tô Dương bắt đầu hoài nghi nhân sinh. Tam quan của Tô Dương thành công sụp đổ, rơi vào trạng thái chờ xử lý.
"Hi? Hi?" Tư Phù Khuynh đeo lại khẩu trang, đưa tay quơ quơ trước mặt anh: "Cậu bị mất điện à? Hồi trước đâu có triệu chứng này?"
Tô Dương im lặng hồi lâu, ánh mắt sắc bén khóa c.h.ặ.t lấy cô, cuối cùng mới hỏi một câu: "Cô là người của tộc Bất Lão à? Hay là người đột biến?"
"Tôi cũng muốn trẻ mãi không già lắm chứ." Tư Phù Khuynh ngồi xuống: "Nhưng rất tiếc, tôi không phải."
"Hồi trước cô không có hình dáng này." Tô Dương lạnh giọng: "Chúng ta sáu năm không gặp, ba năm không liên lạc, trông cô bây giờ còn nhỏ tuổi hơn cả tôi."
Tư Phù Khuynh mở mắt nói dối không chớp mắt: "Hồi đó tôi hóa trang, gương mặt cậu thấy là giả đấy, thực ra tuổi tôi khá nhỏ mà."
"Được, cô hóa trang, mặt là giả, nhưng cơ thể dẫu sao cũng là của mình chứ?" Tô Dương gật đầu, cười vì tức: "Để chúng ta tính xem, sáu năm trước, cô mười hai tuổi, lúc đó cô đã... phát triển chưa?"
Tư Phù Khuynh: "..." Cô nhất thời không biết anh ta đang khen vóc dáng cô đẹp hay là đang mắng mình nữa.
"Thì, cái đó, có vài chuyện thực sự không giải thích nổi." Tư Phù Khuynh im lặng một lát: "Dù sao con người tôi vẫn không thay đổi."
"Được, tôi tin cô." Tô Dương ngước mắt, gằn từng chữ: "Tôi đã nói rồi, chỉ cần là cô, tôi đều tin."
Từ nhỏ sức khỏe anh đã không tốt, luôn lang thang ở nước ngoài. Nhờ theo chân vài nghệ sĩ lang thang mà anh bước chân vào lĩnh vực âm nhạc, học đ.á.n.h trống, học guitar và bass. Lần đầu gặp Tư Phù Khuynh, anh mới mười sáu tuổi, vì sinh tồn mà phải làm thêm ở đủ các quán bar nước ngoài, còn phải kiếm tiền học phí cho hai người.
Khi anh bị mấy tên du côn nước ngoài bao vây, chính Tư Phù Khuynh đã xuất hiện cứu anh, đồng thời hỗ trợ anh học hết trung học. Sau đó quán bar đó bị bọn buôn ma túy đ.á.n.h b.o.m, anh phải đi tìm việc khác. Cho đến ba năm trước, mọi tin tức của Tư Phù Khuynh hoàn toàn bị cắt đứt.
Anh biết cô là người Đại Hạ, bèn lặn lội đến Đại Hạ tìm cô, nhưng vẫn bặt vô âm tín. Đời người ngắn ngủi là thế, có được mấy mối thâm giao vào sinh ra t.ử.
Tư Phù Khuynh hơi ngẩn người một chút. "Được rồi." Cô nhếch môi cười: "Vậy cậu có hứng thú giúp mấy thiếu niên đang theo đuổi ước mơ hoàn thành tâm nguyện không?"
Tô Dương gật đầu: "Chương trình "Thanh Xuân Thiếu Niên"?"
Tư Phù Khuynh nhướng mày: "Cậu biết à?"
Tô Dương day day thái dương, có chút bực bội: "Cô coi tôi thật sự không lên mạng, không biết cô là cố vấn chắc?"
Tư Phù Khuynh chớp mắt đầy vô tội: "Tại tôi thấy fan trong siêu thoại của cậu nói, cậu tuy tuổi còn trẻ nhưng lối sống lại như ông già, đến cả Weibo cũng không biết dùng."
Tô Dương lạnh lùng nhìn cô.
"Được rồi, được rồi, cậu biết dùng." Tư Phù Khuynh ngó ra sau lưng anh: "Bạn gái cậu đâu? Không cùng cậu đến Lâm Thành à?"
Tay Tô Dương khựng lại một chút, giọng điệu rất nhạt, không nghe ra cảm xúc gì: "Chia tay lâu rồi."
"Ra vậy." Thần sắc Tư Phù Khuynh cũng thoáng khựng lại, sau đó giọng điệu trở nên nhẹ nhàng: "Đừng buồn, đại ca quen biết nhiều cô gái lắm, để đại ca giới thiệu cho."
"Không cần đâu." Tô Dương đầy vẻ ghét bỏ: "Tôi bị chứng sợ giao tiếp xã hội."
Tư Phù Khuynh: "..." Nói chuyện với cô thì chẳng thấy giống tí nào.
Tư Phù Khuynh có chút ưu sầu. Cô đột nhiên từ đại ca biến thành em gái. Đôi khi trẻ lại cũng không phải chuyện gì hay ho cho lắm.
"Việc này tôi giúp, dù sao tôi cũng đang rảnh rỗi." Tô Dương cầm lấy áo khoác: "Tôi có một studio nhỏ ở gần đây, nếu cô sợ bị chụp trộm thì qua chỗ tôi."
Tư Phù Khuynh gật đầu: "Đúng là không thể bị chụp được, đi thôi."
Một mình cô bị chụp thì không sao. Nhưng cô và Tô Dương mà bị chụp chung, Weibo chắc chắn sẽ nổ tung. Hôm nay lại còn là cuối tuần, các lập trình viên chắc chắn sẽ muốn đ.á.n.h c.h.ế.t cô mất.
Dẫu sao hồi trước khi mạng lưới của T18 bị Zero xâm nhập, cô bị Nhị sư huynh gọi điện dựng dậy tăng ca, cô đã rất muốn triệt hạ Zero rồi. Cùng là thân phận người làm thuê, Tư Phù Khuynh rất thấu hiểu.
Hai người rời khỏi quán cà phê. Tuy đều trang bị kỹ càng, nhưng khí chất vẫn không thể che giấu. Trên đường không ít người ngoái đầu nhìn lại. Tô Dương gọi một chiếc xe. Ba mươi phút sau, hai người đến một căn biệt thự nhỏ.
"Giàu rồi nhỉ." Tư Phù Khuynh ngẩng đầu: "Thật tốt quá, cậu cuối cùng cũng có nơi dừng chân ổn định."
"Cũng chẳng khác gì mấy." Tô Dương nhíu mày: "Tuy không hiểu trên người cô đã xảy ra chuyện gì, nhưng sao cô lại đi tham gia cái cuộc thi tuyển tú này?"
"Lúc đầu định đi làm cho có lệ thôi." Tư Phù Khuynh nghiêng đầu: "Giờ thì muốn giúp đỡ bọn họ. Cậu nghĩ xem, đứng trên sân khấu, được bao nhiêu người yêu mến và sùng bái như vậy, không thể phụ lòng họ được, phải không?"
Cô dĩ nhiên có thể phủi m.ô.n.g bỏ đi. Nhưng cô không muốn thấy những thiếu niên kia bị gãy cánh, cũng không muốn fan của họ phải đau lòng. Thế giới này có quá nhiều chuyện bất công, ở đâu cũng có người đang vật lộn đấu tranh.
Tư Phù Khuynh cúi đầu. Chị gái cô không còn nữa, cô phải làm vài việc giống như chị đã từng làm, như vậy mới có thể trụ vững được.
Tô Dương lại im lặng lần nữa. Vài giây sau, anh chậm rãi thở ra một hơi: "Thực ra cô có viết nhạc cho tôi hay không, tôi cũng không quan tâm lắm. Tôi nói không hẹn là vì trong lòng đang có chút giận."
"Lúc đó cô đột ngột mất liên lạc, tôi cứ nghĩ liệu cô có giống như 'cô ấy', xuất hiện ở một nơi mà tôi phải ngước nhìn hay không."
Tư Phù Khuynh nhạy bén nhận ra điểm bất thường: "Bạn gái cũ của cậu là ai? Cũng ở trong giới này à?"
Tô Dương nhàn nhạt: "Không quan trọng nữa rồi."
"Ngước nhìn cái gì mà ngước nhìn." Ánh mắt Tư Phù Khuynh lạnh lẽo: "Tôi có bắt ai phải ngước nhìn tôi không? Ồ, dĩ nhiên, có vài người vẫn phải ngước nhìn tôi đấy, hôm nay có người còn quỳ xuống trước mặt tôi, tôi còn chẳng thèm đếm xỉa."
"Cậu phải tin tưởng bản thân mình, những kẻ bắt nạt cậu sau này sẽ không với tới nổi cậu đâu."
Tô Dương cuối cùng cũng mỉm cười: "Đi thôi, đưa bản nhạc cho tôi, chúng ta tập dượt một chút."
Tư Phù Khuynh cầm lấy một cây guitar bass: "Thiết bị của cậu đúng là đầy đủ thật."
Tô Dương gọi cô một tiếng. Tư Phù Khuynh quay đầu: "Gì thế?"
Tô Dương nói khẽ: "Chị à, vẫn luôn chưa nói, thực sự rất cảm ơn chị."
Lần này đến lượt Tư Phù Khuynh ghét bỏ: "Gọi đại ca."
Tô Dương: "..." Anh quả thực không cần phải nghi ngờ gì nữa. Phá hỏng bầu không khí thì cứ phải nhìn Tư Phù Khuynh.
…
Sáu giờ tối. Hội trường lớn Lâm Thành. Đáng lẽ buổi công diễn phải tổ chức ở sân vận động, nhưng vì đại hội thể thao của Châu sắp bắt đầu, các sân vận động lớn đều bị trưng dụng, tổ chương trình chỉ đành lùi một bước. Bên ngoài fan đã tụ tập rất đông.
Bùi Mạnh Chi và Bùi phu nhân đều đã đến. Nếu là trước kia, Bùi phu nhân chắc chắn sẽ không tới, càng không quan tâm đến giới giải trí. Nhưng hiện tại, mọi hy vọng của Bùi gia đều đặt lên người Tư Phù Khuynh. Bùi phu nhân biết hối hận cũng vô ích, chỉ có thể cố gắng làm mọi chuyện tốt nhất có thể.
"Mẹ, con đã nói rồi, mẹ rảnh rỗi thuê người đến cổ vũ làm gì?" Bùi Mạnh Chi cạn lời: "Nhân khí của Tư tiểu thư cao lắm, fan của cô ấy đứng còn chẳng hết chỗ."
Nhìn biển người mênh m.ô.n.g cầm bảng cổ vũ, Bùi phu nhân: "..."
"Đúng rồi mẹ, con đã khóa được mấy mục tiêu khả nghi rồi." Bùi Mạnh Chi nói nhỏ: "Gia đình chú Ba, với cả gia đình cô Sáu, họ là những người siêng năng đến nhà mình nhất."
"Mẹ cũng nghĩ vậy." Bùi phu nhân rất bình tĩnh: "Đặc biệt là gia đình cô Sáu của con, cái đứa em họ con ấy, cứ luôn muốn lẻn vào phòng con loanh quanh, nói là chơi game, lúc đó còn bảo các con nên liên lạc tăng tình cảm nhiều hơn."
Nói đến đây, bà đột nhiên nổi giận: "Mẹ nói này, con rảnh rỗi mua lắm đĩa game như thế làm gì?!"
Bùi Mạnh Chi: "... Mẹ, mẹ là mẹ ruột của con mà." Hai người theo dòng người đi vào trong.
"Chào Bùi công t.ử." Phóng viên nhanh mắt, lập tức tiến lên chặn Bùi Mạnh Chi lại: "Về tin đồn tình cảm giữa anh và tiểu thư Tư Phù Khuynh hai ngày trước, anh có điều gì muốn nói không?"
"Anh đừng có nói bậy!" Bùi Mạnh Chi lập tức căng thẳng: "Làm sao tôi có thể theo đuổi Tư tiểu thư được? Tôi còn phải gọi cô ấy là ba đấy anh hiểu không? Đừng có phá hoại mối quan hệ ba con của chúng tôi! Biến biến biến!"
Phóng viên: "???" Bùi Mạnh Chi vội vã rảo bước đi nhanh.
Trong hội trường. Fan đang bắt đầu vào chỗ. Phòng livestream cũng đã mở, tuy vẫn là màn hình đen nhưng bình luận đã nhảy loạn xạ.
[Mấy chị em ở bên trong làm ơn chụp ảnh mặt của Tư Tư nhiều nhiều vào nhé, cô ấy không đăng ảnh tự sướng 9 tấm thì chúng ta tự ghép!]
[Hôm nay có được xem Tư lão sư biểu diễn không, có không, có không?]
[Thế tôi mong chờ xem có đứa học viên nào không có mắt gây sự không, rồi biết đâu Tư lão sư lại nhảy ra.]
Các fan đều vô cùng mong đợi. Phía sau, khu vực chuẩn bị của thực tập sinh. Khi nhìn thấy Tạ Dự và Hứa Tích Vân, trên mặt Lộ Yếm lộ ra một nụ cười. Cậu ta tiến lên, giả bộ quan tâm: "Tạ Dự, nghe nói ban nhạc đệm của các cậu đi rồi? Có cần tôi tìm giúp một đội không? Nhưng lên sân khấu tạm thời chắc chắn không thể hoàn hảo bằng luyện tập nhiều lần được, phải làm sao đây?"
"Lộ Yếm." Tạ Dự thong thả lên tiếng: "Nghe nói, nhà cậu ở Đông Châu rất mạnh rất mạnh sao?"
"Biết thế là tốt." Ánh mắt Lộ Yếm mang theo sự đe dọa: "Biết điều thì cậu nên tự mình rút khỏi cuộc thi này đi."
Tạ Dự chỉ là một thực tập sinh tự do, đến công ty còn không có, lấy cái gì mà tranh với cậu ta?
"Ừm, tôi nhớ rồi." Tạ Dự khẽ cười, thần tình tản mạn: "Lát nữa tôi sẽ thử xem, nhà các cậu rốt cuộc mạnh đến mức nào, cậu chuẩn bị đi."
Lộ Yếm nhíu mày. Cậu ta có chút không hiểu câu nói này của Tạ Dự có ý gì. Cái gì mà bảo cậu ta chuẩn bị đi? Nhưng không sao, chỉ cần hôm nay nhóm của Tạ Dự không thể biểu diễn bình thường, cậu ta đã thắng rồi.
Phía bên kia, hậu trường, phó đạo diễn vội vã chạy tới. Ông ta lau mồ hôi, vẻ mặt khổ sở: "Đạo diễn, không có cách nào cả, tìm cả ngày trời rồi mà chúng ta vẫn không tìm được ban nhạc phù hợp, ban nhạc của các nhóm khác cũng chưa từng tiếp xúc với bài hát này, không thể đệm được."
"Lần này đúng là gay go rồi." Tay đạo diễn run lên: "Tuy Tư lão sư không chấp nhất, nhưng buổi diễn hôm nay tính sao đây?"
Biên kịch rít t.h.u.ố.c, không nói một lời. Im lặng một hồi lâu, ông ta mới hỏi: "Tư lão sư đâu?"
Phó đạo diễn vội nói: "Tư lão sư trưa nay đi ra ngoài rồi, vừa mới về."
"Tôi qua tìm cô ấy." Biên kịch đứng dậy, nhanh ch.óng tìm thấy Tư Phù Khuynh, nói lại sự việc một lần nữa.
"Hửm? Không sao." Tư Phù Khuynh nheo mắt: "Không liên quan đến các ông, tôi nhìn thấu cả rồi."
Biên kịch liên tục xin lỗi: "Nhưng Tư lão sư, buổi diễn này..."
"Buổi diễn vẫn tiến hành bình thường." Tư Phù Khuynh lười biếng: "Nhưng tôi có một yêu cầu, tôi yêu cầu hoán đổi thứ tự biểu diễn, nhóm học viên của tôi phải biểu diễn trước nhóm của Lộ Yếm."
Biên kịch nhận lời ngay: "Không vấn đề gì!" Ông ta quay đầu, lúc này mới chú ý thấy bên cạnh còn có một người, sững lại: "Tư lão sư, vị này là?"
