Sau Khi Bị Cướp Mọi Thứ, Tôi Trở Lại Làm Nữ Thần - Chương 213: Giám Định Adn, Vả Thẳng Vào Mặt Chúng
Cập nhật lúc: 23/04/2026 03:46
Người đàn ông ăn mặc rất bình thường, nhưng khí chất lại vô cùng xuất chúng. Gương mặt ông kiên nghị, hằn lên những dấu vết của thời gian, nhưng không khó để nhận ra thời trẻ cũng là một bậc phong thần tuấn lãng.
Ánh mắt Tư Phù Khuynh khựng lại.
"Chào cháu, chú... chú là cái người..." Người đàn ông vừa mở miệng đã bắt đầu lắp bắp: "Chú là cái gì ấy nhỉ, chính là..."
Ông nói nửa ngày cũng không ra lời, có chút chán nản cúi đầu xuống.
Tư Phù Khuynh trấn an: "Chú đừng vội, có chuyện gì cứ từ từ nói ạ."
"Tư tiểu thư, chuyện là thế này." Người phụ nữ vỗ vỗ cánh tay người đàn ông, bà tiến lên phía trước, giọng điệu rất ôn hòa: "Cho hỏi cháu còn nhớ chuyện hồi nhỏ không?"
"Chuyện trước năm năm tuổi thì không có ấn tượng gì, sau đó thì ở nhà họ Tả." Đôi mắt hồ ly của Tư Phù Khuynh nheo lại: "Hai người có chuyện gì cứ nói thẳng đi ạ."
"Chú muốn nói là—" Người đàn ông ngẩng đầu, bình phục lại cảm xúc, cuối cùng cũng mở lời: "Cháu có khả năng là con gái của anh cả chú, bởi vì cháu..."
Lời còn chưa dứt, ánh mắt Tư Phù Khuynh chợt trầm xuống. Im lặng hai giây, cô lên tiếng: "Đường Đường, em ra ngoài một chút đi."
"Khuynh Khuynh, kẻ xấu nhiều lắm đấy." Úc Đường vô cùng cảnh giác: "Chẳng may có kẻ thấy chị bây giờ nổi tiếng, có nhiệt độ rồi liền nhảy vào nhận vơ họ hàng, nhất định phải tỉnh táo đấy."
"Chị nghèo rớt mồng tơi, có gì mà lừa chứ." Đợi Úc Đường đi ra ngoài, Tư Phù Khuynh lịch sự mỉm cười với người đàn ông: "Cháu có chuyện muốn nói chuyện riêng với chú một chút."
Người phụ nữ rất hiểu chuyện, bà cũng lui ra ngoài: "Hai người cứ tự nhiên."
Tư Phù Khuynh rót cho người đàn ông một ly nước: "Cháu vẫn chưa hỏi tên của chú."
"Chú họ... Niên, Niên Đình Sơ." Người đàn ông đã bình tĩnh lại: "Bố cháu, à không, anh cả chú tên là Hạc Xuyên."
Tư Phù Khuynh gật đầu: "Vậy chú Niên làm sao mà tìm thấy cháu?"
"Hôm qua chú xem được bản tin đưa tin cháu cứu người." Niên Đình Sơ thuật lại ngắn gọn một lượt, ông mím môi: "Xin lỗi, chú thực sự quá đường đột, nhưng chú không thể không chạy tới đây một chuyến, nếu như..."
Ông khựng lại, lấy khung ảnh ra: "Đây là ảnh chụp chung của chú và anh ấy."
Tư Phù Khuynh đón lấy, nhìn thấy hai thiếu niên trong ảnh. Trái tim bỗng khẽ run lên. Rõ ràng khung ảnh lạnh lẽo, nhưng lại có hơi ấm không ngừng truyền vào lòng bàn tay.
Tư Phù Khuynh nhìn chằm chằm suốt ba phút, sau đó bình thản lên tiếng: "Vậy còn bà ấy?"
Người đàn ông ngẩn ra: "Hả?"
"Chú nói đây là ảnh của bố cháu." Tư Phù Khuynh ngẩng đầu: "Vậy còn mẹ cháu thì sao?"
"Không có." Giọng Niên Đình Sơ khàn đặc: "Xin lỗi, chú và anh cả đã xa nhau rất lâu, không biết anh ấy kết hôn khi nào, cũng chưa từng gặp mẹ cháu."
"Nhưng chắc là cháu di truyền ngoại hình từ mẹ, bà ấy cũng không còn nữa rồi, chú chỉ muốn đón cháu về..."
"Ra là vậy." Tư Phù Khuynh vẫn rất bình tĩnh: "Nếu đã thế, vẫn nên làm giám định quan hệ ruột thịt thì mới có sức thuyết phục, chú còn giữ mẫu mô hay tóc của anh cả chú không?"
Niên Đình Sơ ngẩn người, gần như là thụ sủng nhược kinh: "Cháu sẵn lòng tin chú sao?"
"Tin chứ ạ." Tư Phù Khuynh chống cằm: "Chú không có lý do gì để lừa cháu, vả lại dù không phải đi chăng nữa, chú đã tìm con lâu như vậy, cháu cũng nên giúp chú một tay."
Niên Đình Sơ ngược lại càng thêm lúng túng chân tay: "Vậy chú... chú có thể gọi cháu là Khuynh Khuynh không?"
Tư Phù Khuynh không từ chối, đôi mắt hồ ly cong lên: "Được chứ ạ."
"Thực ra cái tên Khuynh Khuynh của cháu đã khiến chú cảm thấy thân thuộc rồi." Niên Đình Sơ thở phào, vành mắt hơi đỏ lên: "Hồi cấp ba, châm ngôn của anh cả chính là 'Vãn cuồng lan ư ký đảo, phù đại hạ chi tương khuynh' (Xoay chuyển tình thế lúc ngặt nghèo, đỡ lấy tòa nhà lớn sắp đổ), cuốn sách nào anh ấy cũng viết câu này."
Tư Phù Khuynh sững lại. Cô vẫn luôn dùng cái tên này. Có họ Tư là bởi vì Dạ Vãn Lan đứng thứ ba trong nhà, lấy "Tư" (tư trong công tư) thay cho "Tứ" (số 4). Cô vốn không đi sâu tìm hiểu tại sao ông cụ Tả lại đặt cho cô cái tên như vậy. Bởi với tầm vóc của nhà họ Tả, vạn lần không xứng với câu nói kia. Nhưng nếu là Niên Hạc Xuyên...
"Vậy thế này đi, chú về nhà lấy vật mẫu, sau đó chúng ta đi làm giám định." Tư Phù Khuynh mỉm cười nhẹ nhàng: "Chú sống ở thủ phủ Bắc Châu đúng không? Cháu giúp chú mua vé máy bay khứ hồi."
"Thế sao được?" Niên Đình Sơ hơi kinh ngạc: "Khuynh Khuynh, cháu còn nhỏ, sao chú có thể dùng tiền của cháu."
Tư Phù Khuynh nhìn cái quần cũ đến bạc màu của ông, khựng lại một chút: "Cháu đã kiếm được tiền rồi, chú à, không sao đâu."
Tiếng gọi "chú" này khiến tay Niên Đình Sơ run lên, trong lòng đầy chua xót.
"Không được, cháu còn nhỏ, chú không thể dùng tiền của cháu." Ông hít một hơi thật sâu: "Cháu cứ tịnh dưỡng cho tốt, chú về lấy vật mẫu ngay đây!"
Ông không chờ được nữa mà lao ra ngoài, nhìn kỹ thì thấy hai chân cách mặt đất vài milimet, tốc độ cực nhanh.
Tư Phù Khuynh nhìn khung ảnh trong tay, dần dần xuất thần.
Tiếng bước chân vang lên, Úc Đường quay lại: "Khuynh Khuynh, ông ấy thật sự là chú của chị à? Lúc nãy em nhìn kỹ thấy ông ấy trông cũng đẹp trai phết."
"Không biết nữa." Tư Phù Khuynh thu lại tâm trí: "Có lẽ vậy."
"Nếu thật là vậy thì Khuynh Khuynh nghĩ sao?" Úc Đường mím môi: "Tớ thấy họ đều là người bình thường, người bình thường cũng tốt, không có tranh chấp gia tộc lớn, cuộc sống cũng an nhàn."
"Có chút sợ, lại có chút kháng cự." Tư Phù Khuynh nghĩ nghĩ rồi cười: "Một mình lâu rồi cũng quen, trước đây từng rất khao khát có một mái ấm, sau này lại thấy thực ra cũng không cần thiết."
Úc Đường nghe xong thấy rất xót xa: "Khuynh Khuynh..."
"Không sao mà." Tư Phù Khuynh xoa đầu cô: "Nếu đúng là thật thì nhận thôi, có một ông chú đẹp trai cũng bổ mắt."
"Khuynh Khuynh, không sao đâu, chúng ta có thể lập tổ hợp 'Cha mẹ song vong' để debut." Úc Đường giơ nắm đ.ấ.m: "Mọi chuyện có em ở bên chị, tệ nhất thì vẫn còn chú út mà, dù sao chú ấy cũng có thể làm phụ huynh của chúng mình."
"Khụ khụ khụ!" Tư Phù Khuynh bị sặc: "Bố em vẫn còn sống chứ hả?"
Úc Đường thản nhiên ồ một tiếng: "Em coi như ông ấy c.h.ế.t rồi."
Tư Phù Khuynh nhảy xuống giường, mặc áo khoác vào: "Chị ra ngoài một chuyến, em đừng kể với chú út, bí mật thôi, về chị dẫn em đi đ.á.n.h phó bản."
Nghe thấy chơi game, Úc Đường trực tiếp bán đứng Úc Tịch Hành luôn: "Được, không vấn đề gì!"
…
Mặt khác, phân bộ Nam Châu của Cục Quản lý Siêu nhiên. Các hộ vệ đứng dàn hai bên, sẵn sàng nghênh chiến.
"Đến đây, thẩm vấn cho rõ ràng cho tôi." Tạ Nghiên Thu ngồi xuống: "Có ai đứng sau giật dây không, hỏi ra bằng hết."
Lúc trước vì quá giận dữ nên bà đã tát tên âm dương sư này một phát ngất lịm, chưa kịp ép cung. Người trung niên không thể hiểu nổi cái tính khí của Tạ Nghiên Thu, ông ta đá mạnh mấy cái vào tên âm dương sư dưới đất mà vẫn không tỉnh: "Chủ tọa, hắn ngất xỉu rồi."
Tạ Nghiên Thu rất mất kiên nhẫn: "Vậy thì dùng bạo lực đi, người còn sống biết nói chuyện là được, chút chuyện nhỏ này còn phải để tôi dạy các người sao?"
Tuy nói Cục Quản lý Siêu nhiên quản lý tất cả người tiến hóa trong đế quốc Đại Hạ, nhưng thực tế chỉ cần dính dáng đến "siêu nhiên" đều nằm trong sự giám sát của họ. Âm dương sư đương nhiên thuộc phạm vi này. Chỉ có điều cộng đồng âm dương sư cũng khá đông đảo, đáng lẽ nên do Cơ gia ra mặt. Nhưng ngay cả các thế gia khác cũng không rõ rốt cuộc vì nguyên nhân gì mà Cơ gia lại quy ẩn. Dẫn đến một khoảng thời gian dài trong mấy chục năm qua, có không ít âm dương sư tự tu đi vào con đường tà môn ngoại đạo. Mượn mệnh, mượn vận, mượn dương thọ... những thứ này đều vô cùng phổ biến. Giới âm dương sư lúc đó có thể nói là một mảnh hỗn loạn. Người chịu họa vẫn là dân thường.
Lúc đó Tạ Nghiên Thu cũng mới vào Cục, chưa ngồi vào vị trí như ngày hôm nay. Cho đến năm sáu năm trở lại đây, Cục Quản lý Siêu nhiên nhiều lần ra tay, Đại Hạ mới được yên ổn. Còn về Tây lục địa và Đông Tang, đó không phải việc họ phải quản.
Dưới thủ đoạn bạo lực của người trung niên, gã âm dương sư trẻ tuổi cuối cùng cũng tỉnh lại. Gã trước tiên nhìn quanh với vẻ sợ hãi, nói một tràng xì xồ xì xào. Lại "bộp bộp bộp" dập đầu xuống đất, đầu chảy cả m.á.u, trông rất dữ tợn.
Tạ Nghiên Thu chẳng hiểu lấy một câu: "..." Tiếng chim ch.óc gì thế này.
Gã âm dương sư trẻ dập đầu xong, run rẩy nhìn Tạ Nghiên Thu, lại bắt đầu xì xồ. Tạ Nghiên Thu nghe đến nhức cả đầu, chỉ vào hộ vệ bên cạnh: "Cậu, dịch lại xem."
Hộ vệ nghe xong, vội nói: "Hắn nói đại nhân tha mạng, hắn chỉ muốn tu luyện chứ không muốn hại ai, lúc đó hắn cũng không thể khống chế được sức mạnh âm dương ngũ hành trong người nên mới dẫn đến vòi rồng bùng phát."
"Đúng là nói nhảm, hắn coi tôi là kẻ ngốc chắc, thế sao không ở biển Đông Lĩnh mà tu luyện, cứ phải chạy đến biển Nam Vô này?" Tạ Nghiên Thu cười lạnh: "Đến đây, bây giờ liên lạc với gia chủ nhà Fujiyama cho tôi, xem ông ta có lời gì để nói!"
Người trung niên không dám chậm trễ, lập tức gọi điện đi.
…
Lúc này, nhà Fujiyama đang tổ chức cuộc họp cấp cao của gia tộc.
"Các trưởng lão xin đợi một lát." Gia chủ nhà Fujiyama bắt máy, vừa nở một nụ cười: "Xin chào, cho hỏi—"
"Tôi cảnh báo ông, cái tay họ Fujiyama kia." Giọng Tạ Nghiên Thu lạnh thấu xương: "Còn để tôi bắt được một tên âm dương sư nào của gia tộc ông làm loạn ở Đại Hạ, tàn hại thường dân, thì dù có vi phạm pháp lệnh của Liên minh Người tiến hóa, tôi cũng sẽ san bằng nhà Fujiyama các người!"
Gia chủ nhà Fujiyama bị mắng cho xối xả, còn chưa kịp phản ứng, ông ta thử hỏi: "Thưa vị này, có phải ngài nhầm lẫn gì không?"
"Fujiyama Taisho là người của các ông đúng không?" Tạ Nghiên Thu cười lạnh một tiếng: "Tôi phế rồi, tiện tay giúp các ông dọn dẹp môn hộ luôn, muốn cảm ơn thì đến Cục Quản lý Siêu nhiên tìm tôi, tôi sẵn sàng tiếp đón."
Điện thoại bị ngắt. Sắc mặt gia chủ nhà Fujiyama vô cùng khó coi. Giọng Tạ Nghiên Thu không nhỏ, những người khác cũng nghe thấy.
"Điện thoại của ai thế?" Tứ trưởng lão nhíu mày: "Cơ gia không ra mặt, đế quốc Đại Hạ kẻ nào mà ngông cuồng như vậy?" Dám chất vấn tận đầu gia chủ nhà Fujiyama? Không biết hiện tại họ mới là thế gia âm dương sư số một sao? Thực sự nghĩ Đại Hạ vẫn là đại thế thịnh trị nghìn năm trước, tứ phương đến chầu sao?
"Cục Quản lý Siêu nhiên." Gia chủ nhà Fujiyama hít một hơi sâu: "Một đệ t.ử nhà Fujiyama tu luyện ở ngoài, cũng chưa gây ra thương vong gì, vậy mà bị người của Cục Quản Lý Diêu Nhiên bắt đi và hủy hoại tu vi, họ làm thế là quá đáng rồi!"
Nghe vậy, đám trưởng lão cũng sa sầm mặt mày. Đệ t.ử tinh anh của gia tộc bị Cục Quản Lý Siêu Nhiên bắt, chuyện này chẳng khác nào vả thẳng vào mặt họ.
"Hiện tại vẫn chưa thể đối đầu trực diện với họ." Đại trưởng lão nheo mắt: "Nếu là người tiến hóa cấp A ra tay, lão tổ tông cũng phải cân nhắc kỹ."
"Người tiến hóa cấp A làm sao có thể ra tay được?" Nhị trưởng lão lắc đầu: "Thực sự dám ra tay thì bên Liên minh Người tiến hóa sẽ hỏi tội trước, Cục Quản lý Siêu nhiên dù sao cũng chỉ là thế lực của Đại Hạ, sao so được với Liên minh?"
"Lại còn là một người phụ nữ." Gia chủ nhà Fujiyama nghĩ mãi không ra: "Cục Quản lý Siêu nhiên từ khi nào lại có người phụ nữ khủng khiếp như vậy?"
"Được rồi, cứ để họ huênh hoang một lát." Đại trưởng lão thản nhiên, đột nhiên hỏi: "Jinga đã xuất quan chưa?"
"Vẫn chưa ạ." Gia chủ nhà Fujiyama nói: "Nhưng dạo trước hai đồ đệ của anh ấy có đi Đại Hạ một chuyến, nhưng về rất nhanh, chắc cũng không gây ra chuyện gì, tiền bối Jinga ước chừng còn phải bế quan một thời gian nữa."
Đại trưởng lão gật đầu: "Chúng ta hiện tại trước tiên đợi Jinga xuất quan, anh ấy đang nghiên cứu trận pháp mới, nói là có thể vượt qua Bách Quỷ Dạ Hành."
Sáu năm trước, trận pháp Bách Quỷ Dạ Hành do bốn đại thế gia âm dương sư Đông Tang dày công luyện chế bị Ngọc Vô phá vỡ, nhất thời trở thành trò cười. Sáu năm sau, Ngọc Vô đã biến mất khỏi giới âm dương sư nhiều năm, họ đã tinh tiến hơn rất nhiều trong việc vận dụng trận pháp, bùa chú và thức thần. Fujiyama Jinga lại càng là thiên tài nghìn năm có một của nhà Fujiyama. Dừ cho Cơ gia có tái xuất giang hồ thì cũng không ngăn nổi sự trỗi dậy của họ. Đến lúc đó hãy để Cơ gia xem, ai mới là đệ nhất trong giới âm dương.
…
Chuyện của Tề Thù Ninh vừa bị phơi bày trên mạng, lập tức trở thành “chuột chạy qua đường”, ai cũng hô đ.á.n.h.
Nhưng gia đình Tề Thù Ninh đúng là có chút thế lực, bà cụ Tề cũng thực sự xuất thân từ hào môn ở Tứ Cửu Thành. Hào môn xưa nay quen dùng quyền thế và quan hệ để dàn xếp mọi chuyện.
Bà cụ Tề trực tiếp đến Nam Châu, yêu cầu phía Tư Phù Khuynh rút đơn kiện.
Bà ta nói đầy lý lẽ: “Được rồi, người cũng đâu có sao, cứ bám lấy Thù Ninh không buông là ý gì? Nó chẳng qua chỉ là một minh tinh muốn kiếm tiền thôi mà? Tôi cho nó năm triệu, đủ chưa? Một năm nó cũng không kiếm nổi từng ấy tiền, đừng có tham lam quá.”
Chỉ là một minh tinh nhỏ thôi, cũng không tự cân nhắc xem mình có đủ bối cảnh hay không.
Lăng Phong với tư cách là luật sư trưởng, toàn quyền phụ trách vụ việc lần này. Cô cũng nhận được lệnh bắt giữ được cấp từ cấp trên.
Khi nhận được, ngay cả Lăng Phong cũng bị mấy chữ ký ở phần ký tên làm cho chấn động.
Cô đặt lệnh bắt giữ trước mặt bà cụ Tề, khẽ mỉm cười: “Vậy bà xem cái này… đã đủ chưa?”
Bà cụ Tề nhíu mày: “Đủ cái gì?”
[Theo phê chuẩn bắt giữ của Nam Châu, hiện cử người tiến hành bắt giữ Tề Thù Ninh (nữ, 22 tuổi).
Lệnh này!!!
Thiên Quân Minh, Mặc gia, Phong gia.
Ngày 14 tháng 7.]
