Sau Khi Bị Cướp Mọi Thứ, Tôi Trở Lại Làm Nữ Thần - Chương 219: Quà Gặp Mặt, Chị Gái Em Là Nine Thần Đó

Cập nhật lúc: 24/04/2026 03:12

"..."

Không khí đột nhiên trở nên yên tĩnh. Các dòng bình luận trên màn hình cũng đứng hình theo. Nguyên Hòa Bình thậm chí còn không kịp phản ứng. Hứa Gia Niên ngẩng phắt đầu lên, đồng t.ử co rụt lại. Mọi ánh nhìn đều đổ dồn vào Tư Phù Khuynh.

Sau vài giây im lặng c.h.ế.t ch.óc, phòng livestream bị phủ kín bởi hàng loạt dấu chấm hỏi.

[???]

[Đừng dọa tôi mà...]

[Không thể nào, vị trí Đại sứ thương hiệu của Ninh Ninh nhà tôi là do Khuynh Khuynh đưa cho á?!]

[Anh em ơi, tôi đột nhiên có một suy đoán không được chín chắn cho lắm...]

[Tôi cũng thế!!! Đệt, không lẽ Đại sứ thương hiệu của Tạ Dự và Khương Trường Ninh đều lấy được nhờ Tư Phù Khuynh sao? Đây là RM đấy nhé!]

Đại sứ thương hiệu tuy xếp sau Người đại diện, nhưng đó cũng là những lựa chọn được phía nhãn hàng cân nhắc kỹ lưỡng từ nhiều phía. Với đẳng cấp của RM, Giám đốc chỉ cần tùy tiện mở miệng là có thể thay đổi người đại diện, sao có thể để người đại diện chọn Đại sứ thương hiệu được? Chuyện này đúng là chưa từng nghe thấy bao giờ.

Khương Trường Ninh cũng không ngờ một câu nói của mình lại khiến người khác phản ứng mạnh đến vậy. Dù sao trên tay cô còn đang cầm tài khoản 4 sao của “Vĩnh Hằng” mà Tư Phù Khuynh tiện tay đưa cho, so với thứ đó thì chức Đại sứ thương hiệu RM thực sự có chút không đủ tầm.

Thế nên cô còn đặc biệt giải thích thêm một câu: "Vì lịch trình của tôi ít, cũng không có tài nguyên bên giới thời trang, nên hôm đó khi RM gọi điện cho tôi, tôi cũng khá bất ngờ."

Lời giải thích này của cô ngược lại càng làm mọi người chấn động đến mức không thể hoàn hồn. Lòng bàn tay Hứa Gia Niên đã rịn mồ hôi. Anh ta nhìn chằm chằm vào Tư Phù Khuynh, muốn nhìn ra điều gì đó từ biểu cảm bình thản của cô. Tiếc là không có gì cả.

"À, thì là họ hỏi tôi xem có ai để đề cử không, nhan sắc nhất định phải cao, gương mặt chuẩn điện ảnh." Tư Phù Khuynh thong thả làm thịt con ngỗng lớn, dáng vẻ cực kỳ bình tĩnh: "Tôi gửi ảnh cậu cho họ luôn. Cậu là chị em tốt của tôi, tôi không đẩy cậu thì đẩy ai? Cậu là dựa vào nhan sắc mà thượng vị đấy."

Khương Trường Ninh: "..." Chỉ thế thôi?

Những người khác trong lòng cũng chỉ có ba chữ: Chỉ thế thôi?

"Đúng rồi, tôi đã bảo có chuyện tốt đều chia cho cậu một nửa, mọi người nói xem đây chắc chắn là tình chị em sâu nặng đúng không? Nhưng mọi người biết cậu ấy nói gì không?" Tư Phù Khuynh nhìn vào ống kính: "Cậu ấy dám bảo là 'Nhất nhân đắc đạo, kê khuyển thăng thiên', thực sự làm tôi đau lòng quá đi mất."

[Cười c.h.ế.t mất.]

[Hay khịa nhau mới đúng là chị em tốt!]

[Đúng thật, Lâm Vãn Tô và Biệt Vân Khê không phải cứ luôn marketing tình chị em sao? Trên Weibo ngày nào cũng tương tác, để rồi xem đến lúc vì tài nguyên có xé xác nhau ra không.]

[Hazzz, A Dự nhà mình kiếp này cứ làm cậu em trai thôi vậy.]

[Khoan đã, sao tôi thấy cứ sai sai nhỉ, thương hiệu lớn như RM mà lại chọn Đại sứ thương hiệu chỉ qua một tấm ảnh thôi sao???]

[Người ta thích thì người ta tùy hứng thôi, đại ngôn mỹ phẩm không nhìn mặt thì nhìn cái gì? Hơn nữa, đỉnh lưu nào có thể giúp RM tăng doanh số? RM căn bản không thèm chấp nhé?]

Fan của Hứa Gia Niên hôm nay im lặng một cách lạ thường, không còn c.h.ử.i Tư Phù Khuynh là kẻ bám đuôi không biết xấu hổ trên sóng livestream nữa. Các đại fan đều có liên hệ với ekip nghệ sĩ. Vào tháng 5, mấy đại fan của Hứa Gia Niên đã nhận được tin báo rằng có đến 80% khả năng Hứa Gia Niên sẽ trở thành người đại diện mỹ phẩm RM khu vực Đại Hạ.

Nhưng giờ đây, đại ngôn bị Tư Phù Khuynh nẫng tay trên, mà còn là Người đại diện mỹ phẩm toàn cầu toàn dòng sản phẩm ở cấp bậc cao hơn hẳn. Họ vẫn luôn mắng Tư Phù Khuynh ké nhiệt độ Hứa Gia Niên, lúc này lại chẳng thốt lên lời.

Sau bữa ăn, các khách mời có thời gian hoạt động tự do. Nguyên Hòa Bình đi ra bờ sông múc nước rửa mặt xong quay lại, liền thấy Tư Phù Khuynh đang đứng trước một cái cây để luyện tập.

"Cháu đang luyện cái gì thế?" Nguyên Hòa Bình đi tới: "Có muốn giao lưu với chú vài chiêu không?"

Tư Phù Khuynh thong thả thu chưởng: "Thái Cực ạ."

Nguyên Hòa Bình: "..."

[Kết quả không ai ngờ tới luôn.]

[Thầy Nguyên: Tôi đã chuẩn bị tinh thần để cháu làm tôi giật mình rồi, kết quả cháu lại đang đ.á.n.h Thái Cực.]

Nguyên Hòa Bình suy nghĩ vài giây, rồi tắt micro đi. Tư Phù Khuynh nhận thấy hành động của ông cũng tắt theo: "Thầy Nguyên có chuyện gì ạ?"

"Phù Khuynh, chú bảo cháu cái này. Chú có một người bạn đạo diễn đang quay một bộ phim điện ảnh, sắp quay xong rồi, dự kiến chiếu vào dịp Tết năm sau. Đó là một bộ phim về tình cảm gia đình." Nguyên Hòa Bình hạ thấp giọng: "Nhưng ngay lúc này, một diễn viên gặp chút chuyện, đoàn phim đang tìm người quay bù. Vai diễn này lên hình không nhiều, nhưng là một nhân vật chính diện, diễn tốt chắc chắn sẽ thu hút fan. Chú định đề cử cháu đi thử xem, đoàn phim ở không xa đâu, ngay thành phố bên cạnh, mất nửa ngày là đủ rồi."

Tư Phù Khuynh suy nghĩ một chút: "Thầy Nguyên đang nói đến phim “Tầm Cô” (Tìm kiếm đứa trẻ mồ côi) ạ?"

"Đúng, chính là bộ đó." Nguyên Hòa Bình nói: "Nhà họ Lệ ở Tứ Cửu Thành cháu biết chứ? Họ bị lạc mất con, tìm bao nhiêu năm nay rồi vẫn chưa thấy. Ôi, đến họ còn không tìm được thì cháu nghĩ xem những gia đình bình thường sẽ khổ thế nào. Người bạn già của chú quen biết người nhà họ Lệ, được họ cho phép nên đã lấy chuyện về con trai trưởng nhà họ Lệ dựng thành phim để mở rộng tuyên truyền. Tất nhiên không thể quá lộ liễu, nên giới tính của vài nhân vật đã được hoán đổi."

“Tầm Cô” nhận được sự quan tâm rất lớn trên mạng, lấy nguyên mẫu từ sự việc có thật của nhà họ Lệ. Nguyên Hòa Bình giới thiệu cho cô vai diễn người con gái bị thất lạc trong phim khi đã trưởng thành. Chỉ có vỏn vẹn ba phút lên hình.

"Thầy Nguyên, cháu rất thích bộ phim này, cảm ơn thầy đã giới thiệu cho cháu." Thần sắc Tư Phù Khuynh dần trở nên nghiêm túc: "Đợi khi cháu tìm được kịch bản phù hợp với thầy, nhất định cũng sẽ đưa cho thầy."

Nguyên Hòa Bình không để tâm chuyện đó, nhưng vẫn hớn hở quay sang khoe với Thẩm Tú Văn: "Bà xem, con gái người ta còn chưa phát triển mà đã nghĩ đến tôi rồi."

Tư Phù Khuynh trong giới giải trí mới chỉ bắt đầu khởi bước, lại chưa từng tiếp xúc với mảng phim ảnh. Muốn giới thiệu tài nguyên cho ông, chắc phải đợi thêm mười năm nữa.

Thẩm Tú Văn không nể mặt chút nào: "Da mặt ông dày thật đấy."

Nguyên Hòa Bình mở micro lại: "Hazzz... tiếc là bây giờ chẳng có phim nào ra hồn cả."

Ông có chút phiền muộn. Ông bắt đầu từ diễn viên đóng thế võ thuật, chạy vặt suốt năm năm mới có được một vai diễn lộ mặt. Những năm qua ông đóng không ít phim truyền hình và điện ảnh, giải thưởng trong nước cũng đạt được vài cái, tiếc là sự nghiệp đã chạm đến nút thắt cổ chai, mãi không thể đột phá.

[Thầy Nguyên xuất thân từ võ thuật, thực ra sao võ thuật rất được ưa chuộng trên quốc tế, chỉ là Glenn quá khó vào. Chỉ cần thầy Nguyên có một bộ phim hành động b.o.m tấn của Glenn, chắc chắn sẽ vươn tầm siêu sao quốc tế nhất tuyến.]

[Đúng thế, thầy Nguyên là đ.á.n.h thật, đâu như mấy diễn viên bây giờ, không tiện nêu tên, viết mấy chữ cũng phải dùng người đóng thế tay, đúng là chỉ biết bán mặt thôi. Cảnh võ thuật bây giờ cũng giả vờ giả vịt, cầm cái quạt múa vài vòng đã thành minh chủ võ lâm rồi. Bao giờ mấy ngôi sao này mới chịu làm việc chính đáng đây, hồi xưa tôi thích xem cảnh đ.á.n.h nhau nhất, hazzz.]

Mười giờ tối, buổi livestream trong ngày kết thúc. Lúc này người đại diện của Hứa Gia Niên mới đi tới. Sau khi xác nhận xung quanh lều không có người, anh ta mở lời: "Cậu nghĩ sao? Kế hoạch của cậu vẫn tiếp tục chứ? Tiếp tục dùng cô ta làm lá chắn?"

Hứa Gia Niên có dã tâm, cũng có năng lực leo lên cao, anh ta đã ngồi ở vị trí đỉnh lưu được hai năm rồi. Nhiều chuyện người đại diện cũng sẽ nghe theo ý anh ta.

"Ừm." Hứa Gia Niên chậm rãi thở hắt ra: "Có RM chống lưng, độ hot của cô ta cũng đang tăng, tôi còn lo sau này sự nghiệp của cô ta bị ảnh hưởng, giờ thì tôi không còn gánh nặng tâm lý nào nữa rồi."

"Cũng đúng, ít nhất cô ta cũng đã ký hợp đồng một năm với RM." Người đại diện vẫn có chút hối hận: "Thật là, không ngờ cô ta cứu người lại lấy được đại ngôn cao cấp thế này, nếu biết trước..."

Anh ta chợt khựng lại. Biết trước anh ta cũng chẳng đời nào để Hứa Gia Niên bất chấp tính mạng đi cứu người.

"Tôi đang nghĩ liệu cô ta có phải là Người đại diện toàn cầu toàn dòng sản phẩm mà anh đã hỏi qua điện thoại không, vì cả hai Đại sứ thương hiệu mới đều do cô ta giới thiệu, dù cô ta bảo là vì nhan sắc." Hứa Gia Niên chậm rãi thở ra: "Nếu như là..."

"Không thể nào." Người đại diện dứt khoát phủ nhận: "Cấp bậc của mảng trang phục và túi xách cao hơn mỹ phẩm nhiều, hoàn toàn không cùng một đẳng cấp. Nếu cô ta thực sự là người đại diện toàn dòng, việc gì phải tuyên truyền riêng biệt?"

Hứa Gia Niên gật đầu. Anh ta cũng nghĩ như vậy. Trong lòng ít nhiều cũng thấy dễ chịu hơn.

"Cậu biết rõ là được." Người đại diện vén rèm lên: "Còn hơn hai tuần ghi hình nữa, cậu tranh thủ cơ hội đi, tôi sẽ giúp hai người xào nấu couple."

"Được." Hứa Gia Niên đứng dậy, cùng người đại diện đi ra ngoài.

Tư Phù Khuynh đang ngồi trước căn nhà gỗ gọi điện thoại.

"Thầy ơi, thầy có quen đạo diễn phim hành động viễn tưởng nào không ạ?" Cô hỏi: "Giới thiệu cho con với."

"Sao thế, con định đi đóng thể loại này à?" Cổ Văn Trúc khá bất ngờ: "Thầy có quen hai người, nhưng họ yêu cầu rất cao, đòi hỏi diễn viên phải trực tiếp thực hiện, diễn xong một cảnh là bầm dập hết cả người. Tay của con không được phép xảy ra chuyện gì đâu nhé, con tuyệt đối không được đóng mấy cái đó."

Bàn tay vàng của thần. Nếu xảy ra bất cứ vấn đề gì, cả giới thời trang sẽ phát điên mất.

"Không phải con ạ." Tư Phù Khuynh chớp mắt: "Con giới thiệu cho một người tiền bối, chú ấy đối xử với con rất tốt."

Cô hoàn toàn không nói cho Cổ Văn Trúc biết rằng trong “Độ Ma” có rất nhiều phân đoạn võ thuật, và Thang Hải Thu cũng yêu cầu đ.á.n.h thật.

Hứa Gia Niên và người đại diện đi ngang qua bụi cây, vừa khéo nghe thấy câu này. Hứa Gia Niên không kìm được ngoái đầu lại nhìn một cái. Ánh lửa rực rỡ, ánh sáng màu đỏ thẫm hắt lên gương mặt cô gái, nhuộm đôi mày và ánh mắt cô thành màu vàng kim. Cô nhận ra có người, khẽ liếc mắt nhìn, thần tình lạnh nhạt. Đôi đồng t.ử phản chiếu ánh lửa lấp lánh như ngọc, đẹp đến kinh ngạc, tựa đóa hồng tường vi trong gió, từ từ nở rộ.

Cái nhìn đối diện này khiến tim Hứa Gia Niên như bị thứ gì đó gõ mạnh một nhịp. Đột nhiên đập nhanh hơn hẳn. Anh ta mím môi, dời tầm mắt đi.

"Cô ta không định thực sự giới thiệu phim cho Nguyên Hòa Bình đóng đấy chứ?" Người đại diện chỉ thấy kỳ lạ: "Có phải lấy được đại ngôn RM xong là cô ta bắt đầu ảo tưởng rồi không?"

“66 Ngày Sinh Tồn” thực sự đã mang lại cho Tư Phù Khuynh không ít độ hot, lượng fan cũng đã phá mốc 20 triệu. Trước cô, chưa từng có một ngôi sao thuần giải trí nào đạt được đẳng cấp này. Danh hiệu "Nữ hoàng show giải trí" quả thực danh bất hư truyền.

Nghe nói CEO của RM những năm qua luôn làm từ thiện, còn đặc biệt lập quỹ phụ nữ và trẻ em, quyên góp cho không ít trường tiểu học hy vọng và viện dưỡng lão. Lần này chọn Tư Phù Khuynh tuy vẫn còn nhiều điểm khiến họ băn khoăn, nhưng miễn cưỡng vẫn có thể lý giải được. Dù sao thì cho dù Hứa Gia Niên là đỉnh lưu ở Đại Hạ, nhưng trên quốc tế cũng chẳng có địa vị gì. Trừ phi là sự tồn tại của đại ma vương cấp bậc Vân Lan thì mới khiến quốc tế tâm phục khẩu phục.

Nhưng vòng xoáy phim ảnh thì thực sự là có vách ngăn với Tư Phù Khuynh rồi. Nguyên Hòa Bình đã ra mắt được bốn mươi năm, là tiền bối lão làng trong giới, hầu như quen biết hết các đạo diễn trong nước, Tư Phù Khuynh còn có thể giới thiệu ai được nữa? Hứa Gia Niên lắc đầu không nói gì, anh ta phớt lờ chút cảm giác lạ lẫm trong lòng.

Sau khi tiễn người đại diện đi, anh ta lại gọi điện thoại video với bạn gái, rồi mới quay về lều. Tư Phù Khuynh vẫn đang gọi điện thoại.

Cổ Văn Trúc sau khi xác nhận không phải cô đóng, mới chậm rãi nói: "Có hai người, Calvin và Chazo, hồi đó họ mời con đóng phim mà con quên rồi à?"

"Con quên thật rồi ạ." Tư Phù Khuynh xoa cằm: "Vâng, vậy thầy gửi cho con kịch bản phim mới nhất của họ nhé, để con xem thử."

"Được." Với đứa học trò cưng nhất của mình, Cổ Văn Trúc luôn có cầu tất ứng: "Thầy đi hỏi một chút, lát nữa đóng gói gửi vào email cho con. Con đã vẽ bản thiết kế chưa đấy?"

Tư Phù Khuynh ngẩng đầu lên: "Thầy ơi, thầy nhìn mặt trăng hôm nay đi, thật là vừa tròn vừa lớn."

Cổ Văn Trúc: "..." Chỗ thầy hiện giờ là ban ngày, lấy đâu ra mặt trăng?

Nhưng biết sao được, ai bảo đây là học trò cưng của ông? Ngoài việc cưng chiều ra thì còn cách nào khác đâu?

Cuộc gọi kết thúc, Cổ Văn Trúc chuẩn bị liên hệ với ekip của hai đạo diễn Calvin và Chazo. Hai vị này đều là đạo diễn phim hành động nổi tiếng quốc tế, phim của họ luôn là những tác phẩm đại cảnh hoành tráng. Đúng lúc này điện thoại vang lên. Màn hình hiện tên: Khúc Lăng Vân. Cổ Văn Trúc nhìn một cái, rồi trực tiếp ngắt máy.

Cuối tuần này, Niên Dĩ An xin nghỉ phép đến Nam Châu. Cậu chỉ đeo một chiếc ba lô, quai đeo cũng đã bạc màu vì giặt nhiều. Nhưng ngoại hình cậu rất xuất chúng, toàn thân toát lên hơi thở thanh xuân bừng sáng, đi đường không ít người ngoái lại nhìn.

"Dĩ An, con ngồi xuống trước đi." Diệp Chẩm Miên vẫy tay: "Chị con đang đi quay chương trình, lát nữa sẽ về thôi."

Niên Dĩ An ngồi xuống. Cậu biết Tư Phù Khuynh đang quay show sinh tồn, giờ ra chơi còn lén lấy điện thoại xem livestream một lát. Dẫn đến việc bạn cùng bàn tưởng cậu cũng là "Mộ Tư", hớn hở tặng cậu mấy tấm ảnh tự in. Sau đó còn điên cuồng phàn nàn với cậu rằng Tư Phù Khuynh bình thường quá "lười biếng", chẳng bao giờ đăng ảnh tự sướng.

Niên Dĩ An siết c.h.ặ.t điện thoại. Kết quả là bây giờ cậu sắp được gặp người thật rồi. Cậu cực kỳ muốn khoe với bạn cùng bàn một phen.

Sáu giờ tối, có tiếng gõ cửa. Niên Dĩ An lập tức ngồi thẳng lưng. Cửa mở, Tư Phù Khuynh bước vào.

"Khuynh Khuynh, quay chương trình cả ngày vất vả rồi." Diệp Chẩm Miên nắm lấy tay cô: "Đến đây, đây là Dĩ An, em họ của con. Nó kém con nửa tuổi, tháng chín khai giảng là lên lớp 12 rồi, vẫn đang phải học thêm đấy."

"Dĩ An?" Tư Phù Khuynh đặt hộp quà trong tay xuống: "Tên hay lắm, nghe cũng rất thuận tai."

Niên Dĩ An đột ngột ngẩng đầu, mặt ửng hồng: "Em... em..." Nửa ngày trời không nói nên lời.

"Đây là tên do chú con đặt, chú mong nó luôn bình bình an an." Diệp Chẩm Miên vỗ vai Niên Dĩ An: "Lớn tướng ngần này rồi, sao con còn nói lắp thế hả."

Niên Dĩ An: "..." "Thần nhan Đại Hạ" mà hội con gái trong lớp hay bàn tán đang đứng ngay trước mặt cậu. Sự kích động này sao có thể không lớn được chứ?!

Tư Phù Khuynh đưa tay ra, nhướng mày: "Em họ Dĩ An, chào em."

"Chào... chào chị Khuynh Khuynh, cái đó..." Niên Dĩ An vẫn không thể nói trọn câu. Tâm cậu như tro tàn, muốn đập đầu vào tường cho xong. Rõ ràng cậu là thành viên đội tranh biện cơ mà, sao lúc này lại phạm lỗi cơ bản thế? Ấn tượng chắc chắn là không tốt rồi.

"Có phải Dĩ An đang chơi "Thần Dụ" không?" Niên Đình Sơ kịp thời giải vây: "Trò chơi con chơi tên là thế này đúng không?"

Niên Dĩ An phản ứng hơi chậm chạp: "Vâng ạ."

"Vừa khéo, lúc nào rảnh con hãy dẫn dắt chị con." Niên Đình Sơ an ủi: "Trước giờ cứ thấy con chơi game không lo học hành, giờ thì coi như cũng có chút tác dụng rồi."

Niên Dĩ An: "...?" Địa vị gia đình của cậu mất nhanh thế sao?

Tư Phù Khuynh ngẩng đầu: "Em cũng chơi à?"

"Vâng." Niên Dĩ An có chút căng thẳng: "Thỉnh thoảng chơi thôi ạ, thực ra cũng bình thường lắm."

"Khuynh Khuynh cũng đâu phải thú dữ đâu, sao nó đột nhiên ngoan ngoãn thế nhỉ." Diệp Chẩm Miên kéo Niên Đình Sơ, nhỏ giọng nói: "Anh nhìn nó xem, có người bảo với em nó là trùm trường, em còn không tin cơ."

Niên Đình Sơ lại cười: "Vừa khéo có người trị được nó, tôi thấy cũng vui."

"Vậy thì đúng lúc quá, nào nào, chúng ta sang phòng bên, bên đó có máy tính." Tư Phù Khuynh thấy hứng thú hẳn lên: "Đưa ID cho chị, chị tặng em ít đồ nhỏ."

Cô đang lo quà gặp mặt chưa đủ đây. May mà trong túi đồ của cô có rất nhiều thứ, tặng hết ra cũng được. Mấy hôm trước cô vừa mới hỏi Quý Vân xin thêm mấy trang bị và thời trang truyền thuyết giới hạn sắp ra mắt, đúng lúc có chỗ dùng rồi.

Niên Dĩ An ngơ ngác đi theo Tư Phù Khuynh ra ngoài. Phòng bên cạnh là phòng máy tính, có sẵn mấy bộ máy. Hai chị em ngồi xuống, lần lượt đăng nhập game. Tư Phù Khuynh sau khi có được ID của Niên Dĩ An, lập tức gửi lời mời kết bạn. Tay Niên Dĩ An run lên, nhấn quá nhanh nên chưa kịp nhìn kỹ ID của Tư Phù Khuynh là gì.

Và ngay sau đó, hộp thư của cậu vang lên liên hồi.

[Chúc mừng bạn nhận được trang bị truyền thuyết giới hạn: Đôi Cánh Thất Sắc]

[Chúc mừng bạn nhận được thời trang truyền thuyết giới hạn: Phù Sinh Nhược Mộng]

[Chúc mừng bạn nhận được v.ũ k.h.í truyền thuyết giới hạn: Ngư Trường Kiếm]

[Chúc mừng bạn nhận được d.ư.ợ.c liệu cực phẩm: Huyết Nhục Tử]

[Chúc mừng...]

Vang lên liên tục hơn mười tiếng, Niên Dĩ An suýt nữa không phản ứng kịp. Tay cầm chuột của cậu siết c.h.ặ.t lại, đồng t.ử giãn to, lúc này mới nhìn sang tên người gửi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.