Sau Khi Bị Cướp Mọi Thứ, Tôi Trở Lại Làm Nữ Thần - Chương 243: Tả Huyền Ngọc Hoàn Toàn Phế Rồi, Thiên Tài Kinh Doanh Thực Thụ

Cập nhật lúc: 24/04/2026 13:08

Lăn lộn trên thương trường hơn hai mươi năm, Lâm Bách Giản chưa bao giờ tức giận đến thế. Dự án này quả thực rất khó, vậy nên ông mới phải đấu thầu công khai để chiêu mộ nhân tài. Chỉ cần có thể đưa ra một bản kế hoạch đạt tiêu chuẩn, bất kể là ai cũng được. Nếu không, với địa vị của Tả gia, căn bản không có tư cách hợp tác với Lâm gia.

Thời gian gần đây, Lâm Bách Giản đã vô cùng đau đầu vì dự án này. Đáng tiếc là đứa con trai duy nhất của ông, Lâm Khanh Trần, lại không có khiếu kinh doanh, không thể kế thừa sản nghiệp. Ông dĩ nhiên vui vẻ để Lâm Khanh Trần ra nước ngoài tu nghiệp, dù sao nghề bác sĩ cũng rất tốt, nhưng dù thế nào cũng không thể vứt bỏ cái nghề gốc của Lâm gia được.

Lâm Bách Giản lo âu đã lâu, tóc cũng rụng không ít. Ở Tứ Cửu Thành, những nhà cạnh tranh dự án này với Lâm gia cũng có không ít, Lệ gia là một, Lục gia cũng nằm trong số đó.

Cho đến một tuần trước, Lâm Bách Giản nhận được email của Lâm Khanh Trần. Bên trong là một bản kế hoạch hoàn hảo không tì vết. Ông cũng từ đó mà biết được đây là do một người bạn của Lâm Khanh Trần nghe nói về khó khăn của Lâm gia nên đã giúp đỡ viết hộ.

Có được bản kế hoạch hoàn mỹ như vậy rồi, việc tập đoàn Tả Thị đến hôm nay chỉ là để Lâm Bách Giản ôm thái độ xem thử mà thôi. Ai ngờ ông lại được chứng kiến một kẻ đạo nhái ngang nhiên ăn cắp trắng trợn đến vậy.

Câu nói này vừa thốt ra, đừng nói là Tả Huyền Ngọc, ngay cả Phùng lão và các cổ đông khác của hai nhà Tả, Lâm cũng đều ngây người.

"Không thể nào!" Tay Tả Huyền Ngọc run lên, nhưng vẫn dứt khoát phủ nhận: "Đây chính là do cháu viết, chẳng qua cùng lắm là trong quá trình viết cháu có tham khảo ý kiến người khác, còn trau chuốt và hiệu đính đều là một mình cháu hoàn thành."

Phùng lão cũng vội vàng lên tiếng: "Đúng vậy, Lâm đổng, Huyền Ngọc là thiên tài kinh doanh, chắc chắn là có kẻ khác đã đ.á.n.h cắp ý tưởng của con bé."

"Được, đến nước này rồi mà vẫn không thừa nhận." Lâm Bách Giản gật đầu, lạnh lùng nói: "Nào, vậy thì các người hãy nhìn xem thời gian của bức thư điện t.ử này!"

Ông bảo thư ký trình chiếu trang hộp thư đến lên màn hình lớn. Thời gian hiển thị thư được nhận vào lúc 19:43 tối ngày 2 tháng 8, tệp đính kèm chính là bản kế hoạch, không khác một chữ, không sai một dấu so với bản Tả Huyền Ngọc vừa đưa lên.

"Mở to mắt ra mà nhìn!" Lâm Bách Giản đập bàn: "Là cô viết sao?"

Lần này Tả Huyền Ngọc hoàn toàn mất kiểm soát: "Điều này không thể nào!"

Lúc Phùng lão đưa tài liệu dự án cho cô ta là sau ngày 2 tháng 8. Cô ta đưa lại cho phó giám đốc lại qua thêm một ngày nữa. Mà bản kế hoạch này là do nhân viên thời vụ của Tả gia viết, sao Lâm Bách Giản có thể nhận được bản kế hoạch không sai một chữ từ sớm như vậy?!

Tuy nhiên, thời gian không biết nói dối. Trước bức thư điện t.ử này, cái gọi là "trau chuốt hết lần này đến lần khác", "thức đêm sửa chữa" của Tả Huyền Ngọc trực tiếp trở thành một trò cười.

Trước bao nhiêu ánh mắt dò xét, tai Tả Huyền Ngọc ù đi, trước mắt tối sầm từng đợt. Cô ta tự biết hiện tại mình căn bản không có khả năng hoàn thành một bản kế hoạch, nhưng không ngờ lại bị vạch trần như thế này.

Rốt cuộc chuyện này là sao?!

"Không phải cô viết, là cô ăn cắp?" Phùng lão chỉ cảm thấy không thể tin nổi: "Nhưng bản kế hoạch này rõ ràng là phong cách của cô mà, thế mà lại không phải cô viết?!"

Những dự án lớn của tập đoàn Tả Thị những năm qua đều do Tả Huyền Ngọc phụ trách, Phùng lão biết rõ phong cách của cô ta. Vậy nên khi Tả Huyền Ngọc đưa bản kế hoạch này lên, ông ta không hề nghi ngờ có người viết hộ, chỉ ngạc nhiên vì thấy cô ta tiến bộ vượt bậc. Kết quả, lại là cô ta đ.á.n.h cắp ý tưởng của người khác?

Đánh cắp thì thôi đi, sao có thể đ.á.n.h cắp đúng bản kế hoạch của bạn Lâm Khanh Trần? Đây căn bản là tự c.h.ặ.t đứt đường sống của mình và Tả gia sau này rồi.

"Ngu xuẩn!" Phùng lão giận dữ không kìm được, tiến lên hai bước giơ tay lên, nhắm thẳng mặt Tả Huyền Ngọc giáng một cái tát thật mạnh: "Cô đúng là ngu xuẩn!"

Đầu Tả Huyền Ngọc bị tát lệch sang một bên, má phải hiện rõ dấu bàn tay. Nhưng cô ta không hề phản ứng, cứ đứng ngây dại tại chỗ, hồn siêu phách lạc.

"Ông nói đây vốn là phong cách của cô ta?" Lâm Bách Giản bỗng nhiên lại lên tiếng: "Nói cách khác, ngoài bản kế hoạch này ra, những bản kế hoạch dùng cho các dự án trước đây của Tả gia các người cũng là ăn cắp của người khác?"

Sắc mặt Tả Huyền Ngọc dần trở nên trắng bệch, cô ta hốt hoảng ngẩng đầu: "Cháu... cháu không phải, cháu không có..." Nhưng cô ta lại không có lấy một bằng chứng đanh thép nào để biện minh.

Lúc này Tả Huyền Ngọc mới nhận ra, trước đây cô ta viết kế hoạch đều vô cùng thuận lợi. Không giống như cô ta tự viết, mà giống như chúng được rót vào não bộ, cô ta hoàn toàn không cần phải suy nghĩ gì cả. Nhưng thiên phú sao có thể biến mất không chút dấu vết như vậy? Thiên phú kinh doanh của cô ta đâu rồi?!

"Xem ra, cái danh hiệu thiên tài kinh doanh này của cô cũng là ăn cắp mà có, lại còn không biết hối cải!" Lâm Bách Giản ánh mắt sắc sảo, liếc một cái đã thấy rõ sự hoảng loạn của Tả Huyền Ngọc, ông cười lạnh một tiếng: "Trước đó, tôi đã hỏi đi hỏi lại cô có phải do một mình cô độc lập sáng tác hay không, đã cho cô bao nhiêu cơ hội, vậy mà cô vẫn ngoan cố!"

Lâm Bách Giản đã ngồi ở vị trí Chủ tịch hơn mười năm rồi. Không còn thiên phú kinh doanh, Tả Huyền Ngọc lấy đâu ra bản lĩnh để chống lại khí thế bức người của ông. Chân cô ta nhũn ra, ngã ngồi xuống ghế, toàn thân vã mồ hôi lạnh.

"Được rồi, mau cút đi." Lâm Bách Giản nhìn cũng không muốn nhìn Tả Huyền Ngọc thêm một cái nào nữa: "Tôi cũng đã nói, người viết ra bản kế hoạch này là thiên tài, nhưng thật đáng tiếc, thiên tài đó không phải cô."

"Tôi ghét nhất hạng người trộm cắp, thật lấy làm tiếc cho Tả gia các người."

Tim Phùng lão thắt lại, ông ta há miệng: "Lâm đổng, chúng tôi..." Nhưng lời nói chẳng thể thốt ra được. Ý của Lâm Bách Giản là, Tả gia đừng mong bàn chuyện làm ăn gì thêm nữa.

Lâm gia ở Tứ Cửu Thành tuy còn kém Úc gia một khoảng xa, nhưng vẫn có tiếng nói. Chỉ cần Lâm Bách Giản đ.á.n.h tiếng, toàn bộ Đế quốc Đại Hạ sẽ không có một gia tộc nào dám hợp tác với tập đoàn Tả Thị nữa. Phùng lão lảo đảo, suýt đứng không vững. Lâm Bách Giản không hề nể mặt, trực tiếp bảo lực lượng an ninh đuổi thẳng cổ đám người Tả gia ra ngoài.

Sau đó, cuộc họp cấp cao mới bắt đầu.

"Các vị hãy xem bản kế hoạch này đi." Lâm Bách Giản nói: "Đây mới là bản gốc."

Các cổ đông xem qua bản sao do thư ký phát xuống, ai nấy đều không khỏi kinh thán.

"Lâm đổng, có bản kế hoạch này, chúng ta chắc chắn sẽ giành được dự án."

"Bản kế hoạch này, đến Lệ Yến Trầm cũng không viết ra nổi."

Lâm Bách Giản chắp tay sau lưng, hiếm khi nở nụ cười: "Vậy tôi nói cho các vị hay, người viết bản kế hoạch này mới chỉ mười tám tuổi thôi."

Câu nói khiến cả phòng họp xôn xao.

"Mười tám tuổi?"

"Lâm đổng, người này nhất định phải chiêu mộ về tập đoàn chúng ta!"

"Đúng thế, tuyệt đối không được để kẻ khác nẫng tay trên."

"Tôi cũng muốn lắm chứ, nhưng người ta đâu có rảnh." Lâm Bách Giản xua tay: "Cô bé đó là đại minh tinh, đang nổi đình nổi đám đấy."

"Ồ, đúng rồi, sau khi giành được dự án này, quà tặng lần này của công ty tôi dự định sẽ phát RM. Tư tiểu thư là người đại diện của RM, coi như giúp cô ấy tăng doanh số một chút."

Các cổ đông tuy không hiểu mấy về giới giải trí, nhưng không thể chưa nghe qua danh RM. Có thể trở thành người đại diện toàn cầu cho mỹ phẩm RM thì chắc chắn phải rất lợi hại trong giới. Một cổ đông cảm thấy khó hiểu: "Vậy xem ra Tả Huyền Ngọc kia vẫn luôn ăn cắp ý tưởng của Tư tiểu thư này?"

"Không sai được." Lâm Bách Giản thần tình nghiêm nghị: "Tả gia đúng là không ra gì! Ác ý bắt cóc Tư tiểu thư thì thôi đi, thế mà còn chiếm đoạt đồ của cô ấy làm của riêng, tôi nhất định phải công khai chuyện này."

Các cổ đông đều gật đầu tán thành. Tả gia là gia tộc đứng đầu Lâm Thành thì đúng, nhưng đặt vào vòng tròn Tứ Cửu Thành này, trong mắt họ thì đó là hạng có thể bóp c.h.ế.t bất cứ lúc nào.

"Chúng ta cứ làm theo bản kế hoạch này." Lâm Bách Giản chốt hạ: "Tư tiểu thư đã giúp Lâm gia một việc lớn như vậy, tôi phải cảm ơn cô ấy cho thật tốt."

Thông qua người trung gian là Lâm Khanh Trần, Lâm Bách Giản đã hẹn gặp được Tư Phù Khuynh.

"Tư tiểu thư, chào cô, chào cô." Lâm Bách Giản liên tục nói: "Không ngờ cô tuổi còn trẻ mà lại có thiên phú như vậy, tầm tuổi tôi đã là hàng chú bác rồi, thật tự thấy hổ thẹn không bằng."

Tư Phù Khuynh hơi gật đầu: "Chú Lâm khách sáo quá, Lâm tiên sinh cũng đã giúp cháu, có qua có lại mà thôi."

"Tư tiểu thư à, cô không biết cái cô Tả Huyền Ngọc ở Tả gia Lâm Thành kia mặt dày đến mức nào đâu." Lâm Bách Giản nhắc đến là lại bốc hỏa: "Cô ta vẫn luôn đ.á.n.h cắp đồ của cô, sao cô không nói ra?"

Tư Phù Khuynh khựng lại, giọng nói rất khẽ: "Lúc đó... chắc là không ai tin đâu ạ."

"Tư tiểu thư yên tâm, chuyện này tôi nhất định sẽ đòi lại công bằng cho cô." Lâm Bách Giản càng giận hơn: "Cô ta trộm mất danh hiệu vốn thuộc về cô, nếu không thì 'Thiếu nữ thiên tài kinh doanh' phải là cô mới đúng, nhất định phải bị trừng phạt!"

Tư Phù Khuynh im lặng. Tại sao những cái danh hiệu cô gặp phải, cái sau lại "trẻ trâu" hơn cái trước thế này? Cô không ham hố gì cho lắm. Cô uyển chuyển: "ChúLâm, cháu sống rấ kín tiếng ạ."

"Sao lại kín tiếng được? Chúng ta lúc cần nổi bật thì phải nổi bật." Lâm Bách Giản rất cứng rắn: "Cô yên tâm, cứ để tôi lo, cô cứ an tâm làm đại minh tinh của cô đi."

Lâm Khanh Trần mỉm cười: "Tư tiểu thư, ba tôi khó khăn lắm mới có hứng khởi làm việc, không cản nổi đâu."

Lâm Bách Giản trừng mắt nhìn anh: "Nói năng kiểu gì thế? Còn không mau tiễn Tư tiểu thư."

"Không cần đâu ạ." Tư Phù Khuynh nói: "Vừa hay ông chủ cháu xong việc, tiện đường qua đón cháu, chú Lâm, cháu xin phép đi trước."

Lâm Bách Giản nhìn ra ngoài cửa sổ, quả nhiên thấy một chiếc xe màu đen đang đỗ bên ngoài. Trông khá bình thường nên ông không chú ý nhiều. Sau khi Tư Phù Khuynh rời đi, Lâm Bách Giản mới quay đầu lại: "Khanh Trần này, con thấy Tư tiểu thư thế nào? Nhà mình cũng không phải hạng quan trọng môn đăng hộ đối, con thử xem có theo đuổi được không."

Lâm Khanh Trần im lặng trong giây lát, thở dài: "Ba, sống không tốt sao ạ?" Anh không muốn bị ám sát đâu.

Lâm Bách Giản: "???" Ông nói ông sắp c.h.ế.t khi nào?

Lâm Khanh Trần không nói gì, chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ. Lâm Bách Giản cũng nhìn theo hướng mắt anh. Vừa hay thấy cửa xe mở ra, một bóng hình cao lớn, hiên ngang bước ra. Bàn tay thon dài của người đàn ông chắn trên nóc xe để ngăn cô gái không bị va chạm khi vào trong. Sau đó lại giúp cô đóng cửa xe. Sự dịu dàng hiếm thấy. Chưa từng có trước đây.

Lâm Bách Giản thu lại ánh mắt, đối diện với cái nhìn của Lâm Khanh Trần, ông nuốt nước miếng: "Thế thì... đúng là vẫn nên sống tiếp thì tốt hơn."

Lâm Khanh Trần mỉm cười không nói.

"Em gái con năm nay lên lớp 12 rồi nhỉ?" Lâm Bách Giản nhớ ra một việc quan trọng: "Con mau đi hỏi con bé xem rốt cuộc định thi vào đâu? Hay là thi về Tứ Cửu Thành, vào Đại học Hạ, ở ngay gần nhà cho ba yên tâm."

Lâm Khanh Trần gật đầu: "Vâng, để con đi hỏi, nhưng chắc em ấy sẽ tham gia kỳ thi liên thông quốc tế chứ ạ?"

Lâm Bách Giản: "Ba thấy con bé thi không đỗ đâu."

Lâm Khanh Trần: "..." Nếu để Lâm Ký Hoan nghe thấy câu này, bố anh sẽ bị đ.á.n.h đấy.

Bên kia, tại Úc gia.

Có Úc Diệu bầu bạn, tâm trạng bà cụ Úc tốt hơn hẳn. Bà quả thực không thích Úc Tịch Hành. Nếu không phải lúc sinh anh bà đã lớn tuổi, lại còn bị khó sinh, thì cơ thể bà cũng không để lại mầm bệnh nghiêm trọng đến thế, không thể chữa dứt điểm, ngày nào cũng phải uống thực phẩm chức năng.

Úc Diệu nói: "Bà nội, Tạ Triệt tìm con, con xin phép ra ngoài trước, tối nay con không về ạ."

"Đi đi, đi đi." Bà cụ Úc cười: "Con phải quen biết thêm nhiều người, có nhân mạch sau này mới cùng bố con gánh vác nổi Úc gia."

Úc Diệu gật đầu, đi xuống lầu. Tạ Triệt đã đợi sẵn bên ngoài nhà cũ của Úc gia. Thấy Úc Diệu ra, anh ta lập tức nói: "Này, dạo này tôi bị tin tức về Tư Phù Khuynh phủ kín màn hình rồi, cậu biết không."

Bước chân Úc Diệu khựng lại.

"Vụ cô ta với Tả gia ầm ĩ hết cả lên, Tả Thiên Phong lại vì vi phạm pháp luật mà vào đó rồi, cái nơi đội chấp pháp đó nối với Thiên Quân Minh, vào rồi không ra nổi đâu." Tạ Triệt lướt tin tức: "Mặc dù trên mạng nói Tư Phù Khuynh là sao chổi ám Quẻ Tả gia, nhưng sao tôi lại thấy ngược lại nhỉ, cậu xem cô ta vừa rời Tả gia là Tả gia xui xẻo đến thế."

Úc Diệu khá bực bội: "Có thể đừng nhắc đến cô ta được không?"

"Phản ứng này của cậu không bình thường nha, tôi thật sự không tin cậu không hối hận đâu." Tạ Triệt tặc lưỡi: "Dù sao cũng là người phụ nữ thống nhất thẩm mỹ của Đại Hạ, cái cô thanh mai trúc mã của cậu phải đẹp đến nhường nào mới trói c.h.ặ.t được tim cậu vậy?"

Úc Diệu nhíu mày: "Thanh Vi từng giúp tôi cũng từng cứu tôi, cô ấy rất xuất sắc, tôi không phải hạng người chỉ nhìn mặt."

"Phải phải phải, cậu không nhìn mặt." Tạ Triệt: "Vậy nên nếu Tư Phù Khuynh có chút bản lĩnh, cậu vẫn sẽ hối hận chứ?"

Úc Diệu hoàn toàn không muốn nghe nữa. Tạ Triệt định đuổi theo thì thanh thông báo trên điện thoại hiện ra một khung tin. Nhiều ứng dụng đồng loạt đẩy cùng một tin tức:

[ CỰC SỐC! Thiên tài kinh doanh thiếu nữ của Tả gia hóa ra là thiết lập giả? Thành tựu nhiều năm qua toàn bộ là do đ.á.n.h cắp, click để xem thiên tài kinh doanh thực thụ — Tư Phù Khuynh. ]

Tạ Triệt ngây người vài giây, rồi đuổi theo Úc Diệu: "A Diệu, cậu mau xem cái này này!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.