Sau Khi Bị Cướp Mọi Thứ, Tôi Trở Lại Làm Nữ Thần - Chương 259: Cố Huy Ngôn: Cả Thiên Địa Minh Tôi Còn Có Thể Cho Cô Ấy

Cập nhật lúc: 27/04/2026 03:56

“…”

Trong thoáng chốc, cả tòa soạn rơi vào tĩnh lặng. Mọi người đều nhìn Tư Phù Khuynh, kẻ thì ngẩn ngơ, người lại đầy vẻ châm chọc.

Showbiz không thiếu những ngôi sao có học vị cao, nhưng tuyệt nhiên chẳng liên quan gì đến kỹ thuật máy tính. Huống hồ, trong đội của Kiều Thanh Thạch không thiếu chuyên viên kỹ thuật, vậy mà họ còn chẳng thể định vị nổi ba món cổ vật. Tư Phù Khuynh - một ngôi sao - mà nói làm được là làm được sao?

Ngôi sao thời nay thật biết nói khoác. Tưởng có nhiều fan tâng bốc thì ai cũng sẽ cung phụng mình chắc?

Tang Nghiên Thanh là người phản ứng đầu tiên. Cô nhớ lại những dòng mã từng thấy trên máy tính của Tư Phù Khuynh, liền vô thức lên tiếng: “Em biết lập trình...”

“Lập trình?” Kiều Thanh Thạch đã không còn kiềm chế nổi cơn giận: “Lập trình ABC hay 123? Không biết thì đừng có thêm dầu vào lửa. Còn cô nữa, cô Đường, trước khi cổ vật được tìm thấy, cô không được rời khỏi đây nửa bước.”

Nói đoạn, anh ta dẫn đội của mình vội vã rời đi, không thèm liếc nhìn Tư Phù Khuynh lấy một cái.

Tang Nghiên Thanh cũng chẳng rảnh để đôi co với Kiều Thanh Thạch, cô quay sang an ủi Đường Tiếu: “Tiếu Tiếu, đừng cuống, cổ vật chắc chắn sẽ tìm lại được. Mà cụ thể chuyện tối qua là thế nào?”

“Tám giờ sáng nay tớ đến tòa soạn thì thấy két sắt bị cạy.” Đường Tiếu mắt vẫn còn đỏ hoe: “Ba món cổ vật bên trong đã không cánh mà bay. Kiểm tra camera chỉ thấy vài bóng người, họ ngụy trang rất kỹ, đến nam hay nữ cũng không phân biệt được. Trích xuất camera trên đường cũng chẳng thu được gì, chắc chắn họ đã né hết các góc quay.”

Mấy tiếng đồng hồ đã trôi qua, thời gian đó đủ để cổ vật bị tẩu tán ra khỏi Tứ Cửu Thành rồi.

“Chij Đường, yên tâm đi.” Tư Phù Khuynh đã mở máy tính: “Chị mượn cổ vật cũng là để chụp bìa cho em, em nhất định không để chị bị đội chấp pháp bắt đi đâu.”

“Đúng đấy Tiếu Tiếu, Khuynh Khuynh nhà mình lợi hại lắm.” Tang Nghiên Thanh cũng bồi thêm: “Con bé thực sự biết lập trình đấy.”

Đường Tiếu cười khổ: “Nhưng mấy tay lập trình viên lúc nãy còn chẳng tìm ra cách mà.”

Tòa soạn khá yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng gõ bàn phím lạch cạch. Nguyệt Kiến đặt một tay lên vai Tư Phù Khuynh, hất nhẹ mái tóc, khẽ nhếch môi: “Em nên nói cho cô ấy biết, tường lửa của T18 đều là do em dựng lên.”

Nếu hỏi nơi nào có hệ thống bảo mật mạnh nhất thế giới, Zero và T18 chắc chắn giữ ngôi đầu. Dù sao đó cũng là những tổ chức tình báo chuyên nghiệp.

Tư Phù Khuynh thần sắc lười nhác: “Chị Tang sẽ lại bảo em nói đùa cho xem.”

Nguyệt Kiến nhún vai: “Thế thì thật đáng tiếc, thời buổi này nói thật mà chẳng ai tin.”

Chưa đầy một phút, trên màn hình máy tính hiện ra một thanh tiến trình, nhanh ch.óng đạt 100%.

“Tìm thấy rồi.” Tư Phù Khuynh nhấn phím Enter: “Vẫn chưa ra khỏi Tứ Cửu Thành, đang ở bến phà, chắc là chuẩn bị vượt biên trái phép.”

Đường Tiếu sững sờ, ngẩng phắt đầu dậy: “Tìm... tìm thấy rồi sao?”

Tang Nghiên Thanh cũng có chút ngẩn ngơ. Biết lập trình và tìm ra cổ vật, khoảng cách giữa hai việc này không hề nhỏ chút nào.

“Vâng.” Tư Phù Khuynh bấm một dãy số điện thoại: “Thương Lục, tôi gửi tọa độ cho anh. Ở đó có ba món cổ vật của Thiên Địa Minh, anh dẫn người qua đó, chắc chắn sẽ thu hoạch được không ít đâu.”

Cô làm sếp cũng thật chu đáo, ngày nào cũng gửi "kpi" đến tận tay nhân viên.

Thương Lục vừa nghe xong liền tức tốc lên đường: “Rõ, tôi dẫn người đi ngay.”

“Chúng ta đợi một lát.” Tư Phù Khuynh đặt điện thoại xuống: “Họ làm việc nhanh lắm, chị Đường, chị sẽ kịp ăn cơm trưa thôi.”

Đầu óc Đường Tiếu đã rơi vào trạng thái ngừng hoạt động, chỉ biết gật đầu như máy.

Tốc độ của Thiên Quân Minh quả thực rất nhanh. Chỉ khoảng một tiếng sau, Thương Lục đã gọi điện lại.

“Tư tiểu thư, là một băng nhóm chuyên trộm cắp cổ vật lâu năm.” Anh ta tức giận nói: “Theo lời khai, thiết bị nhiễu sóng này chúng mua từ Tây Đại Lục, định trộm xong là tuồn hàng sang bên đó luôn. Đây không phải lần đầu chúng hành sự, số tiền trục lợi đã lên tới hàng chục triệu. Cô đoán không sai, đúng là chúng thấy clip xem trước của tạp chí nên mới nảy lòng tham và hành động ngay trong đêm.”

“Được, anh gửi trả về cho Thiên Địa Minh đi.” Tư Phù Khuynh thản nhiên: “Tôi không yên tâm về năng lực của họ, anh bảo người của Thiên Quân Minh đích thân hộ tống.”

Thương Lục nhận lời ngay: “Không vấn đề gì!”

Cúp máy, Tư Phù Khuynh quay sang: “Chị Đường, em đã bảo người đem cổ vật trả thẳng cho Thiên Địa Minh rồi. Là do một băng nhóm buôn bán cổ vật làm, không liên quan gì đến chị nữa.”

Đường Tiếu cuối cùng cũng hoàn hồn, cô vội vàng đứng bật dậy, không ngừng cúi đầu: “Khuynh Khuynh, cảm ơn em, thực sự cảm ơn em rất nhiều!”

Cô đã chuẩn bị sẵn tâm lý phải vào đội chấp pháp. Nếu không có Tư Phù Khuynh giúp đỡ, Đường Tiếu không dám tưởng tượng chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.

Cô lau nước mắt, trịnh trọng nói: “Khuynh Khuynh, chị không làm được gì nhiều, nhưng chị có thể đảm bảo sau này ở Đại Hạ, em sẽ không bao giờ thiếu tài nguyên thời trang.”

“Khuynh Khuynh, em lại vừa tiết kiệm được một khoản tiền rồi đấy.” Tang Nghiên Thanh cười: “Sau này đi sự kiện cần mượn lễ phục, Tiếu Tiếu chắc chắn sẽ lo liệu cho em từ A đến Z.”

My Beauty Diary hợp tác với không ít thương hiệu lớn, Đường Tiếu lại là tổng biên tập, tiếng nói cực kỳ có trọng lượng. Tư Phù Khuynh cũng không từ chối: “Vậy thì em cảm ơn chị Đường trước vì đã giúp em tiết kiệm tiền nhé.”

“Được rồi, hai người hôm nay phải bay về Bắc Châu đúng không?” Đường Tiếu cũng mỉm cười: “Tôi không làm phiền mọi người nữa. Đợi cổ vật về đến tay Thiên Địa Minh, tôi sẽ báo bình an cho hai người.”

Tang Nghiên Thanh gật đầu: “Vậy được, chị bảo trọng nhé.”

Ba người bước ra ngoài. Tang Nghiên Thanh bỗng quay đầu, nhìn chằm chằm Tư Phù Khuynh: “Em không phải là người của tổ chức tình báo nào đó, vào showbiz chỉ để che giấu thân phận đặc công đấy chứ?”

Tư Phù Khuynh thong thả đáp: “Chị nhìn cái mặt này của em giống không?”

Tang Nghiên Thanh thua cuộc trong một giây: “Cũng đúng.”

Gương mặt thế này mà đi l.à.m t.ì.n.h báo thì chắc chắn bị nhận ra ngay lập tức.

Nguyệt Kiến nhướng mày, chậm rãi bồi thêm: “Em nên bảo cô ấy là bên mình tuyển người cũng phải nhìn mặt nữa.”

“Thôi đừng dọa chị Tang nữa.” Tư Phù Khuynh thở dài: “Chúng ta đi thôi.”

Về đến nơi, Tư Phù Khuynh xách túi lớn túi nhỏ lên xe, chuẩn bị bay về An Thành, Bắc Châu.

“Em không ra sân bay à?” Tang Nghiên Thanh thắc mắc: “Chẳng lẽ em định đi tàu cao tốc? Xa lắm đấy.”

“Sếp em có máy bay riêng.” Tư Phù Khuynh giọng nhẹ bẫng: “Em lại tiết kiệm được một khoản tiền vé.”

Tang Nghiên Thanh: “... Em nên đi làm kế toán thì hơn.”

“Vậy em đi trước đây.” Tư Phù Khuynh vẫy tay: “Nguyệt Nguyệt, đừng có dọa chị Tang đấy.”

Nguyệt Kiến nghiêm túc gật đầu: “Chij sẽ cố gắng.”

Tang Nghiên Thanh: “...” Sao cái cô trợ lý này cũng có cái nết y hệt Tư Phù Khuynh vậy? Mà cô còn có thể bị dọa đến mức nào nữa chứ? Những ngày qua cô chịu kinh hãi đủ rồi.

Thế là hai ngả chia đôi, Tang Nghiên Thanh và Nguyệt Kiến đi máy bay dân dụng, còn Tư Phù Khuynh lên chuyên cơ của Úc Tịch Hành.

Khi máy bay hạ cánh xuống An Thành, Phượng Tam lái xe đưa họ đến một căn biệt thự. Phong cách kiến trúc rất giống với những căn ở Tứ Cửu Thành hay Lâm Thành. Thanh tĩnh, sâu lắng và yên bình, tiếng chim hót líu lo, quả là một nơi nghỉ dưỡng tuyệt vời.

Tư Phù Khuynh thần sắc phức tạp: “Sao ở đâu anh cũng có bất động sản thế?”

“Ừm.” Úc Tịch Hành khẽ cười: “Vì ở đâu cũng có người muốn g.i.ế.c tôi, nên đành dựa vào em bảo vệ tôi rồi, cô nương ạ.”

“Không vấn đề gì.” Tư Phù Khuynh tràn đầy nhiệt huyết: “Kẻ muốn g.i.ế.c anh là ai? Hai lần tôi gặp hình như cùng một bọn.”

“Hạng người nào tôi không nhớ.” Úc Tịch Hành đẩy cửa bước vào, giọng nói điềm đạm: “Tôi chỉ nhớ kết cục của chúng thôi.”

Phượng Tam đi sau Tư Phù Khuynh, hạ thấp giọng: “Tư tiểu , Cửu ca nghe nói cô vừa triệt phá một băng nhóm buôn bán cổ vật nên đã đặc biệt chuẩn bị cho cô một chiếc xe, để sau này cô đi lại cho thuận tiện. Lúc cô không dùng thì cậu Niên cũng có thể dùng được.”

Nghe thấy "xe", mắt Tư Phù Khuynh sáng rực lên. Quả nhiên, cứ trừ hại cho dân là cô lại kiếm thêm được tiền.

Đôi mắt hồ ly của Tư Phù Khuynh lấp lánh: “Sếp ơi, chìa khóa xe đâu ạ?”

“Trên người tôi.” Úc Tịch Hành đang pha trà, giọng ấm áp: “Không tiện tay lắm, em tự lại mà lấy.”

“Ồ.” Tư Phù Khuynh bước tới: “Vậy anh không được bảo là tôi sàm sỡ anh đâu nhé.”

Cô loay hoay tìm trên người anh một lúc lâu mà vẫn chẳng thấy gì. Khựng lại một chút, cô ngẩng đầu: “Anh không phải lại lừa tôi đấy chứ?”

Úc Tịch Hành bỏ nhúm trà cuối cùng vào ấm, khẽ cụp mắt nhìn cô, chợt mỉm cười: “Lại?”

“Đúng, 'lại', số lần anh lừa tôi nhiều không đếm xuể rồi.” Tư Phù Khuynh dõng dạc: “Dù sao anh cũng là một lão già lòng dạ đen tối.”

Úc Tịch Hành nhướng mày, khẽ thở dài: “Ở túi trong bên phải, xem ra em tìm không được kỹ cho lắm.”

Tư Phù Khuynh cuối cùng cũng tìm thấy chìa khóa xe, cô nhanh ch.óng giấu tay ra sau lưng: “Cảm ơn sếp, sếp thật hào phóng!”

Hồi còn là một phú bà, cô rất thích sưu tập xe. Tất nhiên, lý do khác là mỗi lần cô ra ngoài, xe đều bị lái đến mức nát bét. Giờ thì cô cuối cùng cũng được chạm tay vào vô lăng yêu dấu của mình rồi.

Úc Tịch Hành ngẩng đầu: “Chỉ thế thôi sao?”

Tư Phù Khuynh chớp mắt: “Tôi sẽ nỗ lực làm việc! Tôi vừa nhận một show mới, còn định đi tìm thêm việc làm thêm nữa.”

Làm thêm với tư cách là chuyên viên kỹ thuật ngoài biên chế của Zero.

Úc Tịch Hành "ừm" một tiếng: “Cũng có thể nghĩ thêm cách khác.”

Tư Phù Khuynh chống cằm bắt đầu suy nghĩ. Tiểu Bạch hết nhìn Úc Tịch Hành lại nhìn Tư Phù Khuynh, cái chân nhỏ chống lên gương mặt tròn xoe đầy lông, rơi vào trầm tư. Sao nó cứ cảm thấy chủ nhân ngốc nghếch nhà mình đang bị người ta "vô tròng" thế nhỉ? Có nên nhắc nhở một chút không?

Tiểu Bạch l.i.ế.m chân, định nhảy vào lòng Tư Phù Khuynh thì đột nhiên ngửi thấy mùi thức ăn. Đôi tai nó dựng đứng, nhanh ch.óng bắt được phương hướng của "con mồi". Nhân lúc Tư Phù Khuynh đang mải suy nghĩ, nó lao nhanh như bay đến trước mặt Úc Tịch Hành, nuốt chửng một miếng vàng miếng rồi thỏa mãn ợ một cái.

Thôi thì cứ để chủ nhân bị lừa chút đi, dù sao cũng chẳng thiệt thòi gì.

Ngày hôm sau.

Cố Huy Ngôn từ Tây Đại Lục trở về. Sau khi nộp bức "Vạn Lý Giang Sơn Đồ" của Tư Phù Khuynh vào Triển lãm Văn hóa Thanh niên Quốc tế, tâm trạng ông cực tốt, vừa đi vừa ngân nga điệu nhạc bước vào trụ sở Thiên Địa Minh.

Khác với ngày thường, ở tầng một đang có rất nhiều người vây quanh, tranh cãi gay gắt chuyện gì đó.

“Chắc chắn là cô ta trộm.” Kiều Thanh Thạch lạnh lùng nói: “Chiêu này tôi lạ gì, đầu tiên làm mất cổ vật, sau đó giả vờ tìm thấy để tìm cách tiếp cận Thiên Địa Minh. Lần trước cũng có một ngôi sao làm trò này rồi.”

Cũng muốn lừa anh ta sao?

“Trưởng nhóm Kiều, đây đúng là do phía Tư tiểu thư gửi đến mà.” Một nhân viên bất lực nói: “Hơn nữa đã xác định là do một băng nhóm tội phạm xuyên quốc gia chuyên buôn bán cổ vật làm. Lần trước cổ vật chúng ta cho mượn bị mất cũng là do bọn chúng.”

Kiều Thanh Thạch cười mỉa, giọng đầy châm chọc: “Cho nên tôi mới bảo cô ta chính là đồng bọn của chúng. Đến lập trình viên của Minh còn không hóa giải nổi, cô ta làm kiểu gì? Cô ta còn chưa phải là sinh viên đại học đúng không, lấy đâu ra kỹ thuật máy tính?”

“Kể cả cô ấy không biết thì có thể tìm người giúp mà.” Nhân viên cũng thấy đau đầu: “Nhưng dù thế nào đi nữa, ba món cổ vật đã tìm về được, băng nhóm tội phạm đó cũng bị Thiên Quân Minh tóm rồi, chuyện này còn muốn thế nào nữa?”

Kiều Thanh Thạch mím môi. Đúng là không làm gì được, nhưng bảo anh ta gửi bằng khen cho Tư Phù Khuynh thì đừng có mơ.

“Cổ vật gì cơ?” Cố Huy Ngôn nghe thấy liền bước lại gần: “Có cổ vật bị mất sao?”

Thấy Cố Huy Ngôn, mọi người vội vàng hành lễ.

“Hội trưởng, chuyện là thế này, bảo tàng có cho một tòa soạn mượn ba món cổ vật...” Kiều Thanh Thạch thuật lại sự việc một cách vắn tắt: “Giờ đã tìm thấy rồi, nhưng tôi thấy chuyện không đơn giản như vậy. Cổ vật vừa mất cô ta đã tìm thấy ngay, nếu không phải có âm mưu thì là gì?”

Sắc mặt Cố Huy Ngôn lạnh xuống: “Cậu bảo Tư Phù Khuynh trộm cổ vật? Còn có quan hệ với băng nhóm tội phạm buôn bán cổ vật? Cậu đang nói mê sảng à? Giữa thanh thiên bạch nhật mà bắt đầu phát điên rồi sao?”

Nếu Tư Phù Khuynh thực sự thích cổ vật hay cần tiền, ông sẵn sàng tặng hết bộ sưu tập của mình cho cô, chỉ tiếc là người ta chẳng thèm cho ông cơ hội đó. Đừng nói là cổ vật, đến cái Thiên Địa Minh này ông còn muốn cho nữa là.

Kiều Thanh Thạch sững sờ, không ngờ Cố Huy Ngôn lại mắng mình như vậy: “Hội trưởng?” Anh ta không hiểu vì sao phản ứng của hội trưởng lại lớn đến thế. Anh ta khựng lại, nhíu mày: “Hội trưởng, tôi suy luận logic dựa trên các manh mối. Những việc mà kỹ thuật viên của chúng ta không làm được, sao một ngôi sao như cô ta lại làm được?”

“Làm thế nào thì tạm thời không bàn tới, nhưng riêng chuyện trộm cổ vật...” Cố Huy Ngôn thản nhiên nói: “Cậu có biết không, lúc đó tôi đã định tặng bình hoa Hạ Thanh Sứ trị giá một tỷ cho cô ấy đấy? Đúng, chính là cái bình bày trong văn phòng tôi.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sau Khi Bị Cướp Mọi Thứ, Tôi Trở Lại Làm Nữ Thần - Chương 259: Chương 259: Cố Huy Ngôn: Cả Thiên Địa Minh Tôi Còn Có Thể Cho Cô Ấy | MonkeyD